|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
lúc nào cũng khiến cô năng nổ hoạt bát, cho dù là mới phẫu thuật xong.
Khi anh hai mươi mốt tuổi, vừa tập huấn quân sự vừa học thạc sĩ, nhìn qua thì tràn trề sinh lực, nhưng hễ ngừng lại thì thật sự không muốn nhúc nhích nữa.
Mắt mũi cô đã nhăn tít lại, không tiếp tục tranh luận nữa. Anh đi trước, cô đi sau, cách nhau nửa bước chân. Bảy ngày không bước chân ra khỏi khu phòng bệnh, bỗng được tắm mình trong ánh nắng gay gắt, cô vô thức nhắm mắt lại. Khi mở ra, một chiếc ô to đã chặn tầm mắt cô lại.
Cô tưởng người ta sẽ nhìn bọn cô như nhìn quái vật. Quả là rất nhiều người nhìn, nhưng ánh mắt đều thân thiện và tỏ ý chúc mừng.
Có lẽ đây đúng là một phong tục tốt đẹp, nhập gia thì nên tùy tục.
Hôm nay cậu lính cần vụ lái một chiếc xe du lịch rộng rái, rất thoải mái. Thím Đường và Phàm Phàm ngồi ghế sau. Lúc lên xe, Trác Thiệu Hoa khẽ đỡ cô.
Cảnh phố phường đã lâu không thấy khiến cô thoáng chút cảm động, như thể lại được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, dường như cả một thế kỷ đã trôi qua, cô thật sự đã kìm chế hết sức.
Đường càng đi càng rộng, xe càng lúc càng ít, dần dần chỉ còn chiếc xe của họ bon bon chạy dưới bóng lá râm mát của hai hàng cổ thụ ngút ngát bên đường.
Một tòa nhà sừng sững trang nghiêm đập vào tầm mắt, phía dưới là những binh sĩ bồng súng đứng thành hàng hình vòng cung. Phóng mắt nhìn vào, có thể thấy bên trong cây cối um tùm rậm rạp và những mái nhà thấp thoáng sau những tàng cây. Chỉ có điều không khí quá nghiêm trang, không thấy bóng một con chim nào.
Cô bất giác túm lấy vạt áo anh.
Anh quay sang nhìn cô.
- Bọn họ có súng. – Cô chỉ vào đám binh lính, chiếc xe đã giảm dần tốc độ.
- Ừ.
Rồi sao?
- Em sẽ kìm lòng không đặng mà muốn đầu hàng! – Cô hạ giọng nhỏ tới mức chỉ có anh nghe được.
- Tại sao?
- Trong tay em không có súng, không đánh lại bọn họ.
Cổ hơi ngứa, anh hắng giọng mấy cái:
- Có lẽ không có cơ hội đánh nhau đâu. – Anh trả lời rất nghiêm túc.
Nhưng khí thế đó…
Khiến người ta sẽ không kìm được mà nảy sinh suy nghĩ như vậy.
- Hay là em vẫn ở…
Khu tứ hợp viện đó đi.
- Cái sân thứ hai chính là nhà của chúng ta.
Anh vỗ lên tay cô, xua đi sự lo âu của cô.
Anh không nhắc tới, nhà anh cũng là tứ hợp viện, không phải nhiều hộ sống chung, mà là nhà riêng sân riêng.
Một người phụ nữ đeo tạp dề, lớn hơn thím Đường vài tuổi từ trong sân bước ra đón bọn họ, trước tiên khom người lật chiếc chăn ra, ngắm nghía Tiểu Phàm Phàm, luôn miệng nói giống thiếu tướng Trác như đúc.
Trác Thiệu Hoa lại mở ô lên, anh nói với Gia Hàng, người phụ nữ đó họ Lữ, được thuê về để lo việc nhà cửa và cơm nước, thím Đường phụ trách chăm sóc cô và Phàm Phàm, thỉnh thoảng có việc gì nặng thì cậu lính cần vụ sẽ tới giúp.
Ý anh là gì? Để cô không phải lo gì về sau, để không ai coi cô như ôsin sai bảo? Vậy thì… cô không phải là người không thể thiếu được rồi.
- Phu nhân chắc mệt rồi, để tôi dìu cô vào phòng nghỉ ngơi – Dì Lữ tinh ý nhìn ra được sự ngại ngùng của cô.
- Để tôi! – Trác Thiệu Hoa gật đầu. – Phiền dì thu dọn hành lý giúp.
Ngôi nhà của cô, xét về luật, với cô mà nói, là một nơi hoàn toàn xa lạ.
So với không khí nghiêm trang ở bên ngoài, trong nhà dịu đi rất nhiều, ở giữa có một vườn hoa. Cô nhận ra trong đó có trồng hoa hồng, phần lớn đã tàn úa, chỉ có một bông hồng vàng và cành cây không còn xanh tốt đang đung đưa trong gió. Giống hồng này rất đắt, cách trồng cũng rất phức tạp. Có thể chăm sóc chúng, nhất định là một đôi bàn tay mảnh mai cùng một trái tim dịu dàng tinh tế.
Hai bên trái phải là phòng làm việc và phòng dành cho khách, phòng vẽ, phía nam là phòng khách và phòng ngủ chính, bây giờ có thêm một phòng em bé dành cho Tiểu Phàm Phàm. Cô khăng khăng đòi ở phòng dành cho khách ở phía đông, như vậy, khi mặt trời lên, mở cửa sổ ra có thể đón những tia nắng đầu tiên.
Không ai từ chối quyết định của
cô, đoán biết ý cô, dì Lữ nói căn phòng này dì ấy đã để thoáng gió từ lâu, chăn đệm bên trong rất mềm mại, vẫn còn thoang thoảng mùi nắng mới.
Thức ăn cho bà đẻ đều nhạt nhẽo vô vị, cô chỉ có thể miễn cưỡng ăn mấy miếng.
Nhà có thêm thành viên mới ai cũng tất bật, đến chín giờ mọi người mới trở về phòng nghỉ ngơi. Cô không đặt chân tới phòng khách và phòng ngủ chính.
Trong phòng không có sách, cũng chẳng có tivi; đây là ý của thím Đường, nói là nghĩ cho đôi mắt của cô. Cô trợn mắt nằm dài trên giường. Nơi này ở trong thành phố, nhưng lại không hề huyên náo. Trong tĩnh lặng, có thể nghe rõ tiếng gió cuốn lá cây xào xạc.
Cô hết đếm cừu lại đếm thỏ; rồi bỗng phát hiện ra một chuyện, Tiểu Phàm Phàm tuổi thỏ[1"> cho nên cô tiếp tục đếm thỏ, thỏ to, thỏ bé… dần dần mi mắt cô díu lại.
[1"> Tương đương với tuổi Mèo (Mão) của người Việt Nam.
Chợp mắt chẳng được bao lâu, cô bị cơn đói làm cho tỉnh giấc. Bụng như lép kẹp, không thể chịu thêm một phút nào nữa, mang bầu, vì dinh dưỡng cho Tiểu Phàm Phàm, cô ăn uống thoải mái, khiến dạ dày bị phình to rồi.
Trong nhà không có thức ăn vặt là điều bình thường, cẩn thận xác định phương hướng, nhớ là nhà bếp ở bên cạnh cổng ra vào.
Đêm đen như mực. Ánh đèn đường bên ngoài không lọt được qua những tàng cây rậm rạp, chỉ có chút ánh sáng từ vầng trăng trên trời.
Cửa phòng bếp không khóa, công tác đèn ở ngay cạnh cửa, tủ lạnh ở bên trong. Cô mở tủ lạnh ra, thất vọng tới nỗi muốn hét lên. Ngoài mấy thứ canh bổ dưỡng nấu cho cô ra, chẳng còn gì ăn được, à, còn có mấy quả dưa chuột.
Cô chọn một quả trông tạm ổn, vặn vòi nước rửa sạch, không thèm gọt vỏ, bỏ vào mồm nhai rau ráu.
Đang hăng say nhồm nhoàm, trên tường bỗng xuất hiện thêm một cái bóng. Nhận ra người tới là Trác Thiệu Hoa, cô xấu hổ tới mức hận không thể chui xuống gầm bàn; cảm thấy mình như tên ăn trộm nửa đêm trèo tường đột nhập nhà người ta, ăn trộm một quả dưa chuột.
Cô nhếch miệng, bất đắc dĩ quay người lại, gượng gạo rặn ra hai tiếng cười:
- Em… hơi đói.
Không hiểu sao dáng vẻ anh lúc không nói không cười lại đặc biệt uy hiếp người khác, hình như cô hơi sợ anh.
Anh khoác một cái áo ngủ, cúc áo cài chỉnh tề, thắt lưng thắt ngay ngắn. Lẳng lặng nhắm mắt lại. Anh bước tới, cầm
lấy quả dưa chuột trên miệng cô. Lấy dao cắt đi phần cô vừa gặm, sau đó xắt sợi phần còn lại. Kỹ thuật dùng dao vô cùng thành thục.
Anh cho hai chén nước vào bát, bật bếp, nước sôi thì lấy ra một cuộn mì sợi thả vào, trong lúc đợi sôi thì lấy một bát canh trong tủ lạnh ra cho vào lò vi sóng. Vớt mì trong nồi ra, cẩn thận múc vào trong bát canh, sau đó rắc dưa chuột thái sợi lên trên, thêm vào một chút sốt thịt đã hầm chín.
Ánh mắt anh ra hiệu cho cô lúc này đang há hốc mồm ngồi xuống, đưa cho cô một đôi đũa.
Cô đưa hai tay ra nhận.
Anh ngồi xuống đối diện với cô, rót cho mình một ly trà, nhấp vài ngụm, ánh mắt nhìn ra khoảng tối trong sân.
Bóng tối cho anh một đôi mắt đen sâu thẳm, anh lại dùng để kiếm tìm nguồn sáng?
Cô vùi đầu ăn mì.
Không ai lên tiếng.
Cô ăn sạch cả mì lẫn nước, nói ra thì cái bát này cũng chẳng ít đâu. Anh đưa cô một cốc nước, nước ấm, để cô tráng miệng, còn anh quay người đi rửa bát.
Tắt đèn, đóng cửa, anh đưa cô về phòng, nhìn thấy cô đi vào trong rồi mới quay về.
Cô ợ hơi suốt đêm, âm thầm thề độc: Cho dù sau này chết đói, cũng quyết không ra ngoài ăn vụng.
Chết vì đói hay chết vì căng thẳng, đều là chết, cái trước ít nhất còn để lại chút tôn nghiêm.
***
Mặt trời xuống núi, không khí trở nên mát mẻ. Gia Hàng nhìn góc sân vẫn ngập trong ánh sáng, nơi một cây tùng xanh đang hắt bóng. Tháng năm dằng dặc, lại một ngày trôi qua.
Cuộc sống này lay lắt như ngọn nến trước gió, trời sáng thì mở mắt ra, sau đó lặng lẽ chờ trời tối.
Ngẩng nhìn lên, trên đầu cô đều là bầu trời.
Thìm Đường thậm chí còn kê cho cô một chiếc ghế dựa trên hành lang, để cô phơi nắng những khi nắng đẹp. Cô chỉ còn thiếu một đôi kính lão, một cuộn len tròn và một con mèo già cuộn tròn dưới chân.
Không được xem tivi, không được đọc sách, không được uống nước lạnh, không được ăn đó lạnh, không được ra gió, không được ra mưa, không được ra cửa…
Từ bệnh viện tới khu tứ hợp viện này, thực ra là từ nhà tù nay đến nhà lao khác. Thím Đường và dì Lữ là cai ngục.
Hơn hai mươi năm không làm như vậy, giờ cô lại bấm ngón tay đếm ngày đếm tháng, như lúc nhỏ mong ngóng đến Tết để được đến nhà bà ngoại chơi. Nhà bà ngoại ở thành phố, nhà cô ở thị trấn. Khu vui chơi và sở thú trong thành phố là những nơi bọn trẻ con lưu luyến nhất.
Còn mười hai ngày nữa đến cái ngày gọi là “đầy cữ”, nghe nói là ngày cô được đặc xá.
Trong nhà cũng không có ai đến buôn chuyện, từ trong sân nhìn những người giúp việc của các căn nhà khác, ai nấy lưng thẳng tắp, mắt không liếc ngang liếc dọc bước về phía trước, như thể đang mang trong mình bí mật gì cực kỳ trọng đại, hễ ngừng lại là sẽ bị người ta nghe trộm.
Thím Đường và dì Lữ cũng rất có đạo đức nghề nghiệp, không bàn tán chuyện nhà người khác, toàn nói chuyện nấu nướng và chăm sóc trẻ con. Thím Đường khéo tay, đang làm giày vải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




