|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
mình rất tốt đẹp, mọi cử chỉ đều tựa như tự cho mình là mỹ nhân, đây hoặc là từ nhỏ đã được người nhà nuông chiều thành quen, hoặc là ông Án Nam Phi yêu chiều bà đến mức bà không còn phân biệt được thật giả.
Gia Hàng băn khoăn nhướn mày:
- Cũng vẫn giống như trước ạ!
Chỗ cô đứng vừa vặn đối diện với phòng vẽ, cô nhìn thấy bà Trác Dương vuốt ve bức họa trên tường, thỉnh thoảng lại lau nước mắt.
Thể xác Giai Tịch không còn nữa, nhưng linh hồn đã trở nên vĩnh hằng.
Ông Án Nam Phi thở dài:
- Cũng chỉ có Thiệu Hoa, chịu mức kỷ luật lớn như vậy mà vẫn điềm nhiên như không. Còn cháu, ổn chứ?
- Nếu cháu nói cháu không ổn, có phải dượng sẽ rất thất vọng không? Thôi được, cháu cảm thấy rất tội lỗi.
©STENT
Cô vén mấy cọng tóc không nghe lời ra sau tai, cứ không để ý một cái là tóc đã dài chấm vai.
Ông nhíu mày, bất giác mỉm cười:
- Trông cháu chẳng giống thế chút nào. Nhưng dượng tán thưởng cháu làm như vậy. Con người nên lạc quan tiến về phía trước, không nên u sầu chìm đắm với những gì đã qua.
Cô ngỡ ngàng trước thái độ của ông. Thân làm trưởng bối nhà họ Trác, phải hận cô thì mới là bình thường.
- Nhất định cháu rất yêu Thiệu Hoa!
Cô xém chút ngã ngửa.
- Một cô bé còn trẻ như vậy, lại cam tâm tình nguyện sinh con cho nó, ngay cả một hôn lễ tử tế cũng không có, lại còn bị phụ huynh hiểu lầm, nếu không phải là yêu thì làm sao chịu đựng nổi?
Trong bụng đã cười quặn cả ruột gan, ngoài mặt lại tỏ vẻ cực kỳ nghiêm túc:
- Đương nhiên là cháu yêu anh ấy, như thế hành vi của cháu rất thiêng liêng. Nếu không yêu, cháu chẳng qua là đứa con gái xấu xa phá hoại gia đình nhà người khác.
Ông Án Nam Phi không cười:
- Đừng nói về mình như vậy. Dượng nhìn ra được cháu không phải đứa trẻ xấu. Ai chẳng có một thời trẻ dại, ai chẳng đã từng làm dăm ba chuyện bồng bột khi còn trẻ?
- Dượng biết xem tướng ạ?
Ông lắc đầu:
- Cô nhóc, họ của cháu là họ Chu hay họ Gia[3">?
[3"> Hai từ “Chu” và “Gia” phát âm giống nhau.
- Chữ Gia trong Gia Cát ạ.
Ông sững sờ nhìn cô phải đến một phút, ánh mắt hoang mang xa xăm. Cô chột dạ sờ lên mặt:
- Mặt cháu có dính gì ạ?
Ông sực tỉnh, che giấu sự hụt hẫng trong đáy mắt.
- Không có, không có. Lần sau đừng nói như vậy; Gia Cát là một họ độc lập, cháu phải nói là chữ Gia trong từ bách gia chư tử.
Có gì khác đâu? Thủ trưởng từng nói ông dượng này vốn là tham tán Trung Quốc tại Hy Lạp, gần đây mới về Trung Quốc công tác trong Bộ Công nghệ Thông tin.
- Cháu cứ tưởng dượng cùng phe với họ.
Ông đối với cô quá thân thiết, cô liếc mắt về phía phòng vẽ.
Ông đùa:
- Vì dượng họ Án.
Cô gật đầu, bật ngón tay cái lên, buột miệng hỏi một câu:
- Sao dượng không dẫn con dượng tới đây chơi luôn?
- Cô và dượng không sinh con.
Cô ngẩn ra, cười ngượng ngập:
- Gia đình kiểu DINK[4"> ạ, tân tiến quá.
[4"> Viết tắt của Double income no kid – thu nhập gấp đôi, không con cái: Chỉ những gia đinh chỉ gồm hai vợ chồng, không sinh con. Đây là trào lưu bắt nguồn từ phương Tây và khá phổ biến ở các thành phố lớn của Trung Quốc.
- Dượng thích trẻ con, nhưng cô Trác Dương sợ đau cũng sợ sẽ ảnh hưởng đến ngoại hình nữa. Giờ dượng cũng quen rồi, chỉ có hai người thôi cũng rất tốt.
Không hiểu sao, những lời vốn giấu kín trong tim này, ông lại có thể nói ra trước mặt Gia Hàng không chút do dự.
- Nếu có thể, cháu cũng không sinh con.
Ông cười:
- Bây giờ nói lời này có phải hơi muộn rồi không?
Gia Hàng bật cười theo.
Hoàng hôn lại buông xuống, ngày hôm nay trôi qua thật nhanh.
Chương 3: Ngày xuân vô tận chẳng xui mà bừng (1)
Vợ chồng bà Trác Dương không ở lại ăn cơm tối khiến dì Lữ rất thất vọng, buổi chiều dì đã cất công đi chợ thêm một lần. Sau khi thất vọng, dì tự an ủi mình:
- Nếu là mình thì ở lại đây cũng chẳng nuốt nổi miếng cơm nào.
Lúc đi ra, hai mắt bà Trác Dương đỏ hoe, ông Án Nam Phi bẻ cổ áo giúp bà, nửa đi nửa dìu bà ra ngoài cửa.
Đó là câu nói nhiều ẩn ý nhất của dì ấy, lúc nói, dì khẽ liếc sang Gia Hàng. Gia Hàng đang chơi trò thơm má với Phàm Phàm mới ngủ dậy dưới mái hiên, không ngẩng đầu lên.
Trác Thiệu Hoa ở lì trong phòng làm việc, lúc dọn bữa tối, anh khoác áo khoác bước ra ngoài:
- Gia Hàng, anh ra ngoài có việc.
- Vâng! – Cô vẫy tay, tiễn anh bằng một nụ cười vô tư lự. Cậu lính cần vụ cầm chìa khóa đứng dậy, anh lắc đầu, ra hiệu cho cậu ta tiếp tục ăn cơm, tự mình vào trong gara lái xe.
Đêm Bắc Kinh rực ánh đèn, màn đêm bao phủ toàn thành phố, những người không chịu nổi cô đơn đang vội vã thắp lên những ngọn lửa cuồng hoan.
Trác Thiệu Hoa rất ít khi tới những quán bar đêm, hồi còn đôi mươi cũng chẳng mấy khi đi. Nơi đó, không gian ngột ngạt chật ních nam nữ, giống như nhà tắm công cộng của những năm 80, giữa người với người không còn một chút khe hở.
Anh và Thành Công cùng bạn bè hay tụ tập ở quán Mặc, đó cũng là một quán bar, không đông khách lắm, đương nhiên cũng không đến nỗi vắng như chùa bà Đanh.
Thành Công đã tới, ngồi với hai cô gái, một người là Thành Vĩ, người kia anh không quen. Hai người đang chụm đầu vào nhau, nghiên cứu chiếc Iphone 4 mới ra thị trường. Móng tay Thành Vĩ sơn màu tím hồng sáng bóng, lấp loáng tỏa sáng.
- Đến rồi à! – Thành Công uể oải nhếch môi, giơ tay vẫy nhân viên phục vụ.
Trác Thiệu Hoa xua tay:
- Tôi phải lái xe về, uống nước lọc thôi, gọi cho tôi một suất ăn nhanh nữa.
Thành Công nhếch mép cười:
- Lính cần vụ nhà cậu dùng để làm cảnh à?
- Đây là yêu cầu mới của tướng quân phu nhân chăng? – Thành Vĩ ngẩng đầu lên giữa lúc bận rộn.
- Đàn ông nói chuyện, phụ nữ đừng có nói leo! – Thành Công đuổi hai cô gái sang bàn khác.
Cô gái đi cùng Thành Vĩ dẩu môi nũng nịu, có vẻ không vui lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn đổi chỗ.
- Cậu có biết cái con heo nhà cậu đặt biệt hiệu gì cho tôi không? Thành Công tức ê cả răng. – Hôm nay tôi vô tình nghe mấy cô y tá nói chuyện, cô ta gọi tôi là Thành lưu manh, nói tôi học ngành gì không học, lại đi chọn khoa Sản, rõ ràng là không có ý tốt. Trời đất, tôi suýt chút nữa thì hộc máu mà chết.
Khóe miệng Trác Thiệu Hoa khẽ cong lên:
- Xin lỗi, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi cậu.
- Không phải là tôi muốn kể tội. – Đầu Thành Công toàn vạch đen.
-Vậy ý cậu là?
- Tôi… Ê, Thiệu Hoa, cậu bao che cho cô ta.
- Cô ấy còn chưa tròn hai mươi hai tuổi.
Thành Công đập bàn:
- Đúng thế, sao cậu lại bị con heo con này thu phục chứ? Bố tôi thường nói cậu giống như con báo tao nhã, cô ta không có sức sát thương đối với cậu. Hôm nay ở đây chỉ có hai anh em ta, cậu khai hết ra cho tôi.
- Bố cậu có bắt cậu phải mau ổn định, không được dăm ba bữa lại thay bạn gái một lần hay không? – Trác Thiệu Hoa nhìn xoáy vào cô gái bàn bên.
Thành Công cười gian xảo:
- Cậu ghen tị với tự do của tôi hả?
Trác Thiệu Hoa im lặng, chăm chú xúc thức ăn trong đĩa vừa được mang lên. Nếu không phải Thành Công cứ gọi điện liên tục, anh sẽ không muốn ra ngoài. Anh nhớ Tiểu Phàm Phàm nhà anh.
- Thực ra không phải tôi lăng nhăng, mà là chưa gặp được người thật lòng yêu tôi. Cậu thấy tay bartender kia đẹp trai không. – Thành Công nheo mắt về hướng quầy bar.
Bartender là con lai Trung-Pháp, cơ thể rắn chắc, gương mặt đẹp như tạc, trên đầu còn buộc một cái khăn kiểu cướp biển, khách vào cửa đều sững sờ ngơ ngẩn.
- Nếu tôi cũng làm bartender, câu bảo giữa tôi và hắn ai sẽ được nhiều người thích hơn?
- Cậu rất biết tự lượng sức mình. – Trác Thiệu Hoa cười.
- Nếu bố tôi không phải là Thượng tướng, tôi á, có một công việc tốt, ai sẽ thèm để mắt đến tôi? Bọn họ đều phải lòng lớp vỏ của tôi, hà cớ gì tôi phải đem tất cả ra đáp lại? Chơi thì chơi vậy thôi, làm gì có ai thích mãi một đồ chơi chứ? Nếu thật lòng yêu thương một người, tất sẽ có lúc hận đến ê răng, có lúc yêu tới mức trái tim loạn nhịp, vài ngày không gặp là tâm hồn treo ngược cành cây, điều này cậu hiểu mà. Cậu đã từng trải qua.
Trác Thiệu Hoa nuốt miếng cơm trong miệng, cầm thìa lên uống canh.
Hiếm khi Thành Công tỏ vẻ thâm trầm, tiếc là anh không hiểu lắm.
- Cậu kín miệng như vậy, có phải vì đó là một bí mật không thể tiết lộ hay không? – Thành Công vẫn kiên trì.
- Cậu không có bí mật sao?
Thành Công trợn tròn mắt, cậu ta gián tiếp thừa nhận rồi, đúng là có bí mật!
- Có, có, trên đời này ai mà chẳng có bí mật. OK, tôi không hỏi nữa. – Thành Công đã thỏa mãn.
Trác Thiệu Hoa đứng dậy cáo từ, Thành Vĩ lên tiếng trách:
- Thiệu Hoa anh không được đi, lát nữa bọn em vẫn còn chương trình.
- Ờ, hôm nay Thành Vĩ lên chức, giờ là chủ biên tờ Lệ nhân trang rồi. – Thành Công đón ánh mắt dò hỏi của Trác Thiệu Hoa.
- Chúc mừng! Hôm nay anh còn có việc khác, anh đi trước.
- Anh, sao anh không giúp em giữ anh ấy lại? – Thành Vĩ buồn bã nhìn theo bóng dáng cao ráo thẳng tắp khuất xa tầm mắt. – Khó khăn, lắm mới hẹn được anh ấy ra đây.
Thành Công chớp mắt lạnh lùng:
- Nếu anh là em, anh sẽ không làm chuyện ngu ngốc như thế này. Cậu ấy không phải là người có thể bày trò được.
Thành Vĩ phùng má:
- Em không bằng Lâm Giai Tịch, chả lẽ em cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




