watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8977 Lượt

không bằng cái con heo kia?

- Nước Trung Quốc thành lập được sáu mươi năm rồi, sĩ quan cấp tướng trở lên, trừ Mao Trạch Đông cưới ba lần vợ, còn ai dám học đòi?

Phòng em bé vẫn sáng đèn, Trác Thiệu Hoa khẽ khàng đi tới bên cửa, nghe thấy Gia Hàng đang nói chuyện với Phàm Phàm. Giọng điệu nghiêm túc kiểu bề trên khiến anh không nhịn được cười.

. Tiểu Phàm Phàm, làm người phải lương thiện lễ phép, đã xem Totoro[1"> chưa? Tiểu Mai và chị gái trong phim đó lương thiện biết bao, cho nên mới được Totoro giúp đỡ đó. Nếu con ngoan, không tè dầm, không khóc nhè, không mút tay, thì sau này Heo sẽ cho con đi đánh bóng, sẽ viết trò chơi cho con, giới thiệu mấy cô em xinh đẹp cho con. Thế nào hả?

[1"> Tên đầy đủ là Totoro – Hàng xóm của tôi, là một bộ phim hoạt hình Nhật Bản nổi tiếng của hãng Studio Ghibli.

Thế mà Phàm Phàm cũng bi bô đáp lại, có lẽ là trùng hợp.

- Ha, con như vậy là đồng ý hay không đồng ý? Mau nói cho dì nghe. Đúng rồi, con còn chưa gọi dì lần nào, mau, gọi đi. Dì… ơi!

Người ngoài cửa không tài nào thấy lọt tai nữa, hắng giọng bước vào.

Gia Hàng ngoảnh đầu lại.

- Hay là gọi chị thì hơn. – Người đó nghiêm túc đề xuất.

- Ha ha! – Gia Hàng cười khan, chị thì cưa sừng làm nghé quá, tốt xấu gì cũng sinh ra nó mà. – Về sớm thế à?

- Thím Đường đâu?

- Thấy bảo đi siêu thị mua đồ, dì Lữ cũng đi, trong nhà chỉ còn em với Phàm Phàm.

Anh ừ một tiếng rồi quay người ra ngoài, lúc trở lại, áo khoác đã cởi ra, trong tay cầm theo một quyển sách, kéo ghế ngồi trước nôi của Phàm Phàm.

Trong ánh sáng của ngọn đèn trên tường, bóng hai người họ vừa vặn chồng khít lên nhau, thật giống cảnh gia đình đầm ấm, Gia Hàng muốn cười, ngỡ như tiếp theo anh sẽ nói:

- Em đi nghỉ đi, để anh trông Phàm Phàm.

Ai dè anh mở sách ra đọc một cách chăm chú, không nói lời nào.

Phàm Phàm ngáp, cái đầu nhỏ ngọ nguậy, mí mắt díu chặt lại, rồi ngủ lăn.

Cô che miệng, cảm giác như cơn buồn ngủ cũng lây sang mình. Nhưng anh không lên tiếng, cô ngại đứng lên, đành phải kiếm chuyện để nói.

- Ừm… – Đến bây giờ, cô vẫn không biết phải xưng hô với anh như thế nào cho phù hợp, gọi cả họ cả tên hình như không đủ tôn trọng, chỉ gọi tên không thì lại quá thân thiết, nếu bắt chước Thím Đường, gọi là thiếu tướng Trác, hình như quá cứng nhắc, dứt khoát không gọi gì hết cho rồi. – Anh học đại học ở đâu?

- Đại học Quốc phòng. Giọng anh không thân thiết cũng không xa cách, ánh mắt không gần không xa.

- Không ra nước ngoài du học à?

- Ở Mỹ ba năm.

Cô phấn khích:

- Dùng bí danh hay tên thật? Có đem theo vệ sĩ không? Trên mạng nói Trung Quốc có mười vạn con em cán bộ đang du học ở Mỹ, tức là tương đương với từng ấy con tin có phải không?

- Hỏi nhiều quá rồi. – Cho nên anh từ chối trả lời.

Hàng mi dài khẽ run, cô không hề để tâm:

- Nghe nói cháu trai Kim Nhật Thành[2"> du học ở nước ngoài là dùng bí danh. Nếu anh dùng bí danh thì tên là gì?

[2"> Kim Nhật Thành -82: Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

Lần này, người nghe dứt khoát giả điếc.

- Đây cũng là bí mật quốc gia à, ờ, vậy không nói về nó nữa. Vậy… anh đã gặp Lâm Lập Quả chưa, chính là con trai Lâm Bưu đó, ông ta rất đẹp trai nhé, năm đó mẹ ông ta còn chọn vợ cho ông ta nữa…

Anh hoàn toàn câm nín, anh và Lâm Lập Quả sống cùng thời đại sao?

Suốt mấy giây im lặng, trái tim anh cũng đập thình thịch, không phải vì động lòng, mà là vì phiền muộn đến bất lực.

Khoảng cách mười tuổi, có lẽ là một hố sâu không tài nào bước qua được.

Bọn họ cùng hít thở dưới một vòm trời, nhưng lại thuộc về hai thế giới. Dù năm tháng có xoay vần thế nào, cũng sẽ không bao giờ cùng chung một quỹ đạo.

Cô không đợi câu trả lời, thấy anh trầm mặc, cô cũng im lặng, đung đưa bàn tay bé xíu của Tiểu Phàm Phàm, ngáp ngắn ngáp dài.

Anh dời mắt khỏi trang sách nhìn sang Tiểu Phàm Phàm đang nằm trên giường, tim bỗng vô cớ nhói lên. Vết nhói này rất sâu, phải chạm vào mới thấy đau, đau tê dại.

Thực ra cô cũng chưa bao giờ cố gắng xâm nhập vào thế giới của anh, thậm chí không cả tò mò. Anh đã từng thấy cô đếm ngón tay trong ánh nắng mặt trời, rất trẻ con, rất vô vị, cô đang sốt ruột muốn bay đi. Những ngày tháng này lẽ ra phải đỏ da thắm thịt, cô lại gầy đi rất nhiều, ngón tay xanh xao.

Cô không hề vui vẻ, tuy cô không biểu lộ ra ngoài.

Trời đổ mưa, trong cơn mưa còn mang theo những bông tuyết, im lìm. Những chiếc lá rụng xoay tròn nhảy nhót khắp sân, nhiệt độ giảm mười độ, nếu ra khỏi phòng đột ngột sẽ rùng mình vì lạnh.

- À… – Gia Hàng từ trong phòng chạy ra gọi anh lại. – Em có thể dùng máy tính của anh được không; em muốn kiếm tra thư.

- Có thể!

Cô vẫn luôn coi mình là khách, anh thở dài.

Hôm nay, tổ thành lập đội Kỳ binh mạng tổ chức cuộc họp đầu tiên.

Anh bước vào phòng họp, những nhân viên dự họp đã đến đông đủ, anh mở chiếc máy tính trước mặt, bỗng nhớ ra chiếc máy tính ở nhà cài mật khẩu, anh quên không cho Gia Hàng biết mật mã.

Trước mắt tổ chỉ có mười thành viên, hai người là chuyên gia an ninh mạng của Bộ Công nghệ Thông tin được mời sang, còn lại đều thuộc đơn vị hiện nay. Trác Thiệu Hoa là tổ phó, tổ trưởng là bí thư Thành. Chức vụ của bí thư Thành chỉ là danh nghĩa, đến chào hỏi mọi người mấy câu rồi đi luôn.

Trác Thiệu Hoa bảo thư ký mở máy chiếu, quét mắt một lượt rồi đứng dậy.

- Cái gọi là Kỳ binh mạng, xét theo mặt chữ, chiến trường của chúng ta là ở trên mạng, kẻ địch mà chúng ta phải đối mặt là những cao thủ máy tính không rõ tên không rõ mặt núp sau màn hình máy tính. Công việc của chúng ta là bảo vệ và phòng thủ an toàn mạng lưới của quân đội, muốn hoàn thành nhiệm vụ này, trước tiên chúng ta phải học cách xâm nhập và phá giải, không nhất thiết phải thực thi, nhưng bắt buộc phải hiểu được. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Nói thẳng ra, là chúng

ta đều phải học để trở thành một hacker mũ đen.

Tất cả những người có mặt đều sửng sốt.

Trác Thiệu Hoa mỉm cười:

- Từ tin tặc bắt nguồn từ từ hacker của tiếng Anh, chỉ những người yêu thích máy tính chuyên nghiên cứu, phát hiện các lỗ hổng mạng và lỗ hổng máy tính, nếu không bị lợi dụng về mặt chính trị, sự xuất hiện của họ sẽ thúc đẩy sự phát triển và hoàn thiện của mạng máy tính. Nhưng sau này, một số cao thủ thượng thừa bị những phần tử phạm pháp lôi kéo, lấy việc tuyên chiến với các trang web của chính phủ và quân đội là thú vui, lấy việc đạt được các mục tiêu đen tối làm mục đích. Nhưng cũng có những thiên tài máy tính chỉ muốn chứng minh bản thân, thực ra không hề có ác ý. Tôi muốn tiếp cận với những người trẻ tuổi và chuyên nghiệp trong phương diện này, phía Bộ Công nghệ Thông tin có tư liệu gì không?

Chuyên gia trả lời:

- Tư liệu về mặt này rất ít, có một số vụ án được coi là án tin tặc, thời gian phá án không giống nhau, nhưng thủ phạm đều đã bị bắt. Ba năm trước từng xuất hiện một hacker, xâm nhập vào mạng lưới chính thức của các ngân hàng thương mại lớn, vào thời điểm nhập mật khẩu để đăng nhập, trên màn hình sẽ xuất hiện một biển hoa diên vĩ màu xanh, vài giây sau mạng lưới lại khôi phục lại bình thường, trang web gần như không bị tổn thất gì. Sau này, trang web của một số trang báo cũng xảy ra tình trạng tương tự, cơ quan công an nhúng tay điều tra thì hắn ta biến mất. Đáng xấu hổ là cho đến nay vẫn chưa ai hiểu được hắn tấn công hệ thống tường lửa để xâm nhập nội bộ như thế nào.

- Thời điểm nào của ba năm trước? – Trác Thiệu Hoa hỏi. – Tháng Bảy tháng Tám, thời gian nghỉ hè; khi đó chúng tôi đoán có khả năng là sinh viên. Nhưng sinh viên đại học rất khó đạt tới trình độ kỹ thuật đó.

Trác Thiệu Hoa gật đầu:

- Còn có nhân tài kiệt xuất nào khác trong lĩnh vực này không?

- Ba năm trước Bộ Công nghệ Thông tin phái hai sinh viên sang học tại Đại học Harvard Mỹ, một người chuyên về phần mềm diệt virus, một người chuyên về hệ thống tường lửa, đều đã có bản quyền sáng chế, cuối năm nay sẽ về nước.

- Tốt, khi nào họ về, tôi sẽ gặp.

Tiếp đó, Trác Thiệu Hoa giới thiệu một số tình huống các trang mạng quân sự nước ngoài thường bị xâm nhập, cuộc họp diễn ra tới tận lúc ăn trưa. Sau khi cùng dùng bữa với các thành viên trong tổ tại nhà ăn của Bộ, anh tới văn phòng của bí thư Thành báo cáo tình hình, buổi chiều mới trở về văn phòng của mình.

Trên hành lang, vừa khéo gặp ông Trác Minh cha anh.

Anh cung kính chào theo nghi thức, ông Trác Minh chỉ gật đầu, không nói không rằng.

Lông mày anh hơi nhíu lại, rất khẽ, cậu thư ký theo sát anh cũng không phát hiện ra.

Không biết cơn giận này của bố còn kéo dài tới lúc nào? Ngoài áy náy, anh vẫn chỉ có áy náy.

Còn chưa bước vào cửa, cậu lính cần vụ đã từ trong phòng vọt ra như một viên đạn, trong cơn hoảng loạn vẫn nhớ hạ nhỏ giọng xuống:

- Thiếu tướng, Thím Đường gọi điện tới, nói… phu nhân đi rồi.

Anh nhìn chằm chầm vào khuôn mặt căng thẳng của cậu lính, trong năm giây, dường như linh hồn rời khỏi cơ thể.

- Ừ, tôi biết rồi. – Anh thản nhiên thu ánh mắt lại, trấn tĩnh bước vào trong văn phòng, ngồi xuống.

Viên thư ký chu đáo khép cửa lại.

Căn phòng rộng rãi lặng phắc như tờ, anh có thể nghe

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT