watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8981 Lượt

thèm tỏ ra hào hứng lấy một chút.

- Mình đông cứng rồi.

Cứ nói Bắc Kinh lạnh, nếu so với cái lạnh của Na Uy thì chỉ là con muỗi so với con voi.

- Nhưng máu nóng mà! – Diêu Viễn phả ra một làn khói, đung đưa chiếc máy ảnh trong tay. – Ảnh của mình không chia cho cậu đâu nhé.

Anh muốn cười nhưng không thành, cơ mặt thật sự đã đông cứng lại.

Trở về khách sạn, Diêu Viễn vội kết nối máy ảnh vào máy tính để khoe với bạn bè trong nước. Anh đứng phía sau nhìn, kỹ thuật chụp ảnh của Diêu Viễn bình thường; nếu không có chú thích rất khó nhận ra đó là Bắc cực quang.

- Rót cho mình một ly trà, hồng trà nhé. – Diêu Viễn ngoảnh lại, nở nụ cười rạng rỡ.

Ra nước ngoài ba năm, cô nhóc này cố chấp không đụng đến cà phê, chỉ uống trà. Mùa xuân mùa hạ uống trà xanh, mùa thu mùa đông uống hồng trà.

Anh rót hai ly trà, một ly bưng trên tay, một ly đặt trước máy tính.

- Chu Văn Cẩn, nói ra thì cậu thật không phải là một người thú vị.

Hai người cùng tới Havard du học, cùng một chuyên ngành, cùng một thầy hướng dẫn, đến từ cùng một quốc gia, sau này sẽ còn làm cùng một cơ quan, tự nhiên sẽ trở nên thân thiết.

Anh không phủ nhận.

- Mình cược là hồi đại học cậu chưa theo đuổi con gái bao giờ?

- Thế nào gọi là theo đuổi ?

- Cùng đi thư viện, đi xem phim; ăn cơm, dạo phố nè!

Anh cúi đầu thổi lá trà trong cốc, hơi nóng bốc lên làm mờ tầm mắt anh.

- Chẳng lẽ đã từng? – Diêu Viễn sửng sốt. Suốt ba năm nay, trong ấn tượng của cô, nếu anh không ở thư viện thì là trong phòng máy, những buổi tụ tập cuối tuần rất ít khi anh tham gia. Cô hỏi tại sao anh lại dốc sức như vậy, anh nói nếu lơ là một chút, đàn em sẽ đuổi kịp ngay, mất mặt biết bao. Khi đó cô chỉ coi đó là chuyện cười, ôm bụng cười ngặt nghẽo.

- Mình mời cô ấy đi xem ca nhạc một lần, buổi diễn của Sarah Brightman.

Sau một hồi trầm ngâm, anh hơi nhướn mày, giữa hai đầu lông mày phảng phất chút dịu dàng.

- Oa, đẳng cấp xịn nha, vé đắt lắm đấy. Buổi tối hôm đó chắc là thật khó quên đúng không?

Anh cười nhạt:

- Mình nhờ cậu em học lớp cô ấy đưa vé hộ, cũng không biết cậu ta nói gì với cô ấy.

Diêu Viễn sốt ruột:

- Cô ấy không đi?

- Lúc buổi diễn sắp bắt đầu, cô ấy mới tới, đi cùng với một người bạn.

- Thế á, thế cậu làm sao?

- Cô ấy không nhìn thấy mình, có lẽ cũng không biết tấm vé đó là do mình tặng. – Khóe miệng Chu Văn Cẩn khẽ cong lên tự giễu. – Cô ấy đứng trước cổng cao giọng rao có ai mua vé không, tôi có một tấm đây. Người muốn xem buổi biểu diễn mà không có vé rất nhiều, lập tức xúm xít quanh cô ấy. Tấm vé giá 800 tệ, cô ấy bán tới 1900 tệ.

Mình nhìn thấy cô ấy hào hứng đếm tiền, miệng không ngừng lẩm bẩm, kiếm bộn rồi, kiếm bộn rồi.

- Ha ha! Diêu Viễn cười gập người trên ghế, chẳng chút thương xót. – Lúc đó cậu có bức xúc tới muốn giết người không?

- Không, mình hơi hối hận vì đã không đưa cả hai tấm vé cho cô ấy, như thế sẽ kiếm được càng nhiều hơn.

- Đồng chí đáng thương ơi! Bây giờ, cô ấy đang ở đâu? Hai người có liên lạc không?

Anh đặt cốc xuống:

- Mình phải về sửa lại bản ghi chép đây, mai gặp nhé!

- Cậu cứ lấp lửng như thế chẳng phải là hại người sao ? – Diêu Viễn dậm chân, người thì đã ra khỏi phòng từ lúc nào.

Trong đêm yên tĩnh, không biết từ phòng nào vọng ra tiếng cười, chắc là cũng nhìn thấy con mắt của Thượng đế rồi. Anh quẹt thẻ phòng, ngọn đèn bàn mờ mờ ở đầu giường bật sáng.

Anh cởi áo khoác, nằm vật ra giường, thẫn thờ nhìn chăm chăm lên trần nhà chạm hoa văn, những ký ức xưa cũ như những con sóng tung bờ cát, ào ạt xô bờ.

Thực ra, anh không hẳn là một người lạnh lùng.

Hiểu lầm với Gia Hàng trên sân bóng khiến anh trở thành trò cười trong khoa. Anh vẫn luôn muốn tìm cơ hội gặp cô để xin lỗi, ai ngờ cô căn bản không cho anh cơ hội.

Anh cố tình đến lớp cô để tìm cô, cô lại chui cửa sổ chuồn đi từ lối sau, may mà phòng học đó ở tầng một.

Hôm đó anh có triệu chứng bị cảm, xin phép thầy giáo đến phòng y tế lấy thuốc, lúc quay về đi ngang qua nhà thể dục, thấy Gia Hàng đang nhảy cóc trên bậc thang.

Đây cũng coi như là tình cờ nhỉ!

Anh e hèm một tiếng, cô ngoái lại, nhận ra anh bèn quay ra nhảy tiếp.

- Biết nằm gập bụng không? – Anh nhìn thấy mấy tấm đệm ngoài hành lang.

Cô dừng lại, hừ một tiếng:

- Muốn đấu hả?

Cô rất bực mình với gã này, nghe Mạc Tiểu Ngải nói hắn là do Chủ nhiệm khoa đích thân lôi kéo từ khoa khác về, coi là mục tiêu trọng điểm để bồi dưỡng.

- Được, ai thua phải khao bữa tối!

- Tôi sẽ không thua, nếu anh thua, vĩnh viễn đừng làm phiền tôi nữa. – Cô thấy hắn ta thật ngứa mắt.

Anh đồng ý.

Kết quả, anh gập một trăm cái, cô cũng gập một trăm cái. Nhìn gương mặt đỏ phừng phừng của cô, mồ hôi đầm đìa như tắm, anh không dám tiếp tục nữa. Anh nhìn ra được, nếu anh tiếp tục, cô cũng sẽ liều mạng không chịu thua.

Lúc đứng dậy khỏi tấm đệm, người cô lảo đảo suýt ngã, anh khẽ đỡ phía sau cô.

- Làm gì đấy? – Cô trợn trừng mắt, anh rụt tay lại.

Dáng đi của cô hơi kỳ quặc, eo lại thẳng căng như một tám ván cửa.

Anh sờ sờ mũi, vô tình liếc qua tấm đệm cô vừa nằm, phát hiện trên đó có một vết máu màu đỏ thẫm.

Anh ngẩng phắt đầu lên, cũng may, hôm nay cô mặc quần bò màu đen.

Hôm đó, cô đau bụng kinh, xin nghỉ tới phòng y tế. Chỉ trước anh một chút xíu.

Ngày hôm sau, trước bữa sáng anh cố tình lượn một vòng qua ký túc xá nữ, chỉ thấy Mạc Tiểu Ngải và Ninh Mông xuống dưới, không thấy cô đâu. Giờ ăn trưa cô cũng không xuất hiện.

Ninh Mông phát hiện ra anh cứ nhìn qua bên này, bèn chủ động nhiệt tình chào hỏi anh. Anh giả vờ vô tình hỏi:

- Bộ ba sao hôm nay chỉ còn hai vậy?

- Heo vẫn đang nằm trên giường, kêu là chỉ cần hít vào đã đau nhức mình mẩy. Lát nữa em mang cơm lên cho nó.

Khóe miệng anh giật giật, không nói gì thêm.

Năm đó, khắp hang cùng ngõ hẻm củaTmng Quốc đều thịnh hành một bài hát tên là Cát tường tam bảo, Ninh Mông, Mạc Tiểu Ngải và Gia Hàng cũng là tam bảo[2"> của khoa Máy tính. Khoa Máy tính ít con gái, ngoại hình sáng sủa một chút lại càng hiếm hoi. Riêng khóa của Gia Hàng có những ba người, ngoại hình cũng đều thuộc diện khá trở lên.

[2"> Ba vật quý.

Ninh Mông và Mạc Tiểu Ngải tự nhiên có rất nhiều sư huynh giành nhau chăm sóc.

Buổi tối sau khi tắt đèn, lũ con trai đều thích nẳm trong bóng tối bình phẩm về con gái trong khoa, nói đến cuối cùng bao giờ cũng thở vắn than đài:

- Tính cách của Heo thật phí hoài cái dung mạo đó.

Gia Hàng rất độc lập, không cần bất kỳ ai chăm sóc.

Tháng Hai, lập xuân.

Anh bước vào học kỳ hai năm thứ ba, các sinh viên trở lại trường khiến trường học trở nên náo nhiệt. Mọi người lại lũ lượt xếp hàng mua cơm ở nhà ăn, trong ký túc lại tụ tập những sới bạc nhỏ, khu rừng nhỏ lại bắt đầu dập dìu từng đôi nam nữ. Sân bóng huyên náo, giảng đường vắng tanh.

Chính trong lúc này, anh tung ra hệ thống tường lửa do mình thiết lập.

Trước khi trình làng, tường lửa bắt buộc phải được kiểm nghiệm về mọi mặt. Giáo sư của anh cài tường lửa này trong hệ thống mạng của trường, kết quả chưa tới một tuần đã bị đánh sập, người đó chính là Gia Hàng.

Lúc đó anh mới biết, hồi trung học Gia Hàng từng giật giải lớn toàn quốc về lập trình, nhập học theo diện đặc biệt. Nhưng sau khi vào đại học, cô bỗng cảm thấy cuộc sống sinh viên chẳng thú vị như trong tưởng tượng vì thế bắt đầu lơ là.

Nếu không phải là vì anh, cô vẫn còn tiếp tục sa sút!

Anh cảm thấy anh không nên nhìn cô bằng con mắt khác, mà nên chăm chú dõi theo cô.

Nhờ có sự tấn công của cô, anh tìm ra được lỗ hổng của tường lửa, tiến hành thiết lập mới. Nhưng cứ hễ tung lên mạng, nhanh là ba ngày, chậm là một tuần, Gia Hàng chắc chắn sẽ công thành đoạt đất.

Hai người họ giống như đang chơi trò chơi, kẻ công người thủ, tiến tiến lùi lùi.

Giáo sư cười nói:

- Có phát hiện ra họ của hai đứa rất thú vị hay không, một đứa họ Chu một đứa họ Gia, nếu là Gia Cát thì càng hay ho. Thời Tam Quốc, Chu Du cũng túc trí đa mưu như Gia Cát Lượng, nhưng vì lòng dạ kém hơn một bậc, nên mới thua cả tính mạng. Nhìn xem, con bé là khắc tinh của trò, ha ha, trời đã sinh Du sao còn sinh ra Lượng. Nếu trò ngăn được con bé thì lịch sử chắc chắn sẽ phải viết lại.

Mới đấu, trong lòng anh mang một chút tâm lý không chịu thua, dù gì đó cũng chỉ là một cô bẻ năm thứ nhất. Sau này bình tĩnh lại, anh chấp nhận sự thật, tán thưởng, tôn trọng cô.

Ngày tháng, vì có cô, càng lúc càng trở nên ý nghĩa.

Anh ngày đêm miệt mài gia cố tường lửa, sau đó đợi cô tới. Thời gian vui vẻ nhất của anh là khi cô chưa tấn công.

Họ gặp nhau trong sân trường, cô làm ra vẻ không thèm để ý, nhưng trong mắt lại không giấu nổi sự hưng phấn như gã thợ săn nhìn thấy con mồi.

Họ không nói gì với nhau.

Gia Hàng nhận thấy trong học kỳ hai năm thứ nhất, cô còn cố gắng hơn cả năm lớp mười hai.

Giáo sư nhận xét, tường lửa của anh hiện giờ đã đủ ngăn chặn thiên binh vạn mã.

Anh không quan tâm đến thiên binh vạn mã, anh chỉ quan tâm tới cô.

Mỗi sáng mở mắt, việc đầu tiên là nghĩ tới cô, mái tóc không chịu nghe lời, cái trán lúc nào cũng

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT