watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8980 Lượt

tim mình đang đập thình

thịch.

Dì Lữ nghe điện thoại, phía sau là tiếng Tiểu Phàm khóc vang trời, Thím Đường đang dỗ thằng bé.

- Tôi và Thím Đường khuyên mãi không được, còn sáu ngày nữa mới hết cữ, cứ chạy ra ngoài hóng gió như thế sau này sẽ bị bệnh, dù có trẻ mấy đi chăng nữa.

- Trước khi đi đã xảy ra chuyện gì? – Anh đặt tay lên ngực, đề phòng nếu không cẩn thận trái tim sẽ vọt ra ngoài.

- Không có chuyện gì hết, cô ấy chơi với Phàm Phàm một lúc, vào phòng làm việc chơi máy tính, sau đó nói là phải ra ngoài.

Anh chậm rãi gác ống nghe, tâm trạng thật khó diễn tả, không phải là hoảng loạn, không phải lo lắng, đương nhiên càng không phải là thoải mái, có khả năng là bực bội!

Anh bảo cậu lính cần vụ chuẩn bị xe.

Cậu ta âm thầm quan sát anh qua chiếc gương chiếu hậu, mặt anh không có bất kỳ cảm xúc gì đặc biệt. Chỉ có lúc mở cửa xuống xe bước vào nhà, anh hơi khựng lại một lát.

©STE.NT

Bước chân nặng như chì, bậc thềm chỉ có hơn mười xăngtimét nhưng anh vẫn không tài nào nhấc chân nổi.

Phàm Phàm khóc mệt quá liền thiếp đi, gương mặt bé xíu vẫn vương nước mắt. Anh ngồi xuống, xót xa vuốt ve khuôn mặt bé bỏng. Cái miệng xinh của cậu bé nhóp nhép, chắc trong mơ cu cậu đang đói rồi!

- Thiếu tướng Trác… – Thím Đường rất áy náy, dì Lữ gục đầu xuống.

Anh cười an ủi:

- Không sao.

Rồi xoay người đi vào thư phòng.

Lúc ấn công tắc máy tính, bàn tay anh không tự chủ được mà khẽ run lên.

Mật khẩu mà anh đặt nói ra thì rất hay ho, không phải là ngày sinh thông thường hay mấy thứ có quy luật gì, mà là tên hai bài hát tiếng Anh mà anh thích.

Máy tính của anh có chức năng tự bảo vệ do anh tự cài đặt, bất kỳ người nào, chỉ cần đụng vào nó, dù là xóa sạch kiểu gì thì máy tính cũng sẽ tự động lưu lại vết tích sử dụng.

Không có, một chút vết tích cũng không có, tất cả lịch sử truy cập đều là thời điểm anh lên mạng lần trước.

Anh hít thật sâu.

Bóng chiều dần ngả về đêm, trong phòng tối lại, chỉ có màn hình máy tính nhấp nháy sáng.

Anh muốn hút thuốc, nhưng nghĩ tới phòng em bé cách nơi này không xa, lại cố nhịn.

Anh không hiểu nhiều về cô, năm ngoái cô tốt nghiệp đang tìm việc làm. Cô từng nói cô rất kén chọn, không thích ngồi lì một chỗ, lại không muốn bị hạn chế, lương lại phải cao. Sau đó mang thai Tiểu Phàm Phàm, chuyện công việc tạm gác lại.

Anh không phải là người thích truy hỏi đến cùng; tự nhiên cảm thấy cô là người đáng tin cậy.

Anh ngạc nhiên vì kỹ thuật máy tính của cô lại cao như vậy, nhưng đó không phải là trọng điểm, điều anh muốn biết là cô đã nhìn thấy gì, khiến cô bỗng muốn bỏ lại Tiểu Phàm Phàm, bỏ lại anh mà đi.

Ngón tay miết trên chiếc điện thoại bàn.

Khẽ thở dài một hơi, điện thoại liền kết nối.

-Alô?

Cô không biết số máy bàn của nhà, giọng nói tỏ vẻ đề phòng.

- Gia Hàng, là anh! – Anh đã kìm chế giọng nói của mình, không lên bổng xuống trầm.

- Là anh à, làm em giật mình. Anh tan làm rồi ạ? – Cô ngập ngừng một lát, rồi lại cười ngay.

- Anh về nhà rồi, em đang ở đâu?

- Em đang ở quán net!

Anh bỗng trầm mặc như một dãy núi.

Luồng khí lạnh lẽo âm u đáng sợ truyền qua sóng điện thoại, có lẽ cô cũng cảm nhận được, vội chủ động báo cáo:

- Lát nữa em sẽ về nhà.

Núi càng sâu càng xa.

Cô cũng hơi hơi hiểu anh một chút:

- Em đi trả tiền luôn, sau đó về nhà của Tiểu Phàm Phàm.

Phải thêm tân ngữ vào, nếu không anh lại tưởng là cô về khu tứ hợp viện kia.

- Địa chỉ quán net ở đâu? – Như cả một thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng anh cũng lên tiếng.

- Không cần đón đâu, em tự đi xe buýt. À… gần ga tàu điện ngầm, tên là quán net Thái Bình Dương. – Cô thành thật khai báo.

Anh tự lái xe đi đón, nơi đó thật không dễ tìm, là một con hẻm nhỏ vắng vẻ. Cô chu đáo đứng tại nơi dễ thấy để anh tìm cho dễ. Chỗ đó hút gió, gió lùa thổi sàn sạt, cô đứng liêu xiêu trong gió. Mặt anh trắng bệch đến đáng sợ.

- Oa, ấm quá. – Trèo vào xe, cô vội vàng hơ tay trước máy sưởi, môi tái cả đi.

Anh lấy từ ghế sau một chiếc áo khoác quân đội dày dặn bọc lấy người cô, ngón tay chạm vào mu bàn tay cô, lạnh như kem.

Cô cười, đầu mày cuối mắt đều run rẩy:

- Trời ơi, quân trang, lần đầu tiên em được mặc đó! Hồi trước em cũng muốn thi vào trường quân sự, nhưng kế hoạch không theo kịp thời thế, hôm nay em mãn nguyện rồi.

Hớn hở cười nói mà không ai hưởng ứng, thật xấu hổ chết đi được. Cô khụt khịt mũi tự giễu, ngoan ngoãn ngồi yên.

- Trong thư phòng có hai cái máy tính, em thích cái nào?

Đèn xe rọi sáng một hàng cây, chiếc xe rẽ ở phía trước.

- Thích ạ? A, không phải em đi ngồi đồng trong quán net đâu! Tâm trạng dù tốt hay xấu em đều đến quán net ngồi, đó là thói quen tốt hình thành từ hồi cấp hai. A…

- Hôm nay tâm trạng em thế nào?

- Tốt ạ, em vớ được một cơ hội kiếm tiền, đợi lâu lắm rồi. – Cô hứng chí lúc lắc đầu.

Anh hạ kính xe xuống, gật đầu với cậu lính gác.

- Cơ hội thế nào?

- Em thiết kế mấy trò chơi, người ta đang xem xét đầu tư

- Ký hợp đồng chưa?

- Nhanh thôi. Cảm ơn anh đã đón em, em nghĩ em nên đi tắm nước nóng trước, nếu không sẽ bị cảm mất, nếu thế thì không chơi được với Phàm Phàm. – Cô mở cửa xe định bước xuống.

Cánh tay bị giữ chặt lại.

Cô cứng ngươi, như trong cảnh quay chậm, từ từ quay đầu lại, sững sờ nhìn chằm chằm bàn tay thon dài mà nóng hổi kia.

- Gia Hàng, phải nghe lời. – Nếu tính cách Phàm Phàm cũng giống cô, anh có thể tưởng tượng cảnh mười mấy năm sau, anh sẽ là một người cha bất lực, bất đắc dĩ, bất khả thi như thế nào.

Gương mặt hồng lên vì hơi ấm càng đỏ lựng như ráng chiều.

- Ừm!

Cảm giác mình như bị thiểu năng.

- Anh đợi em cùng ăn tối. – Anh buông lỏng tay, trái tim thấp thỏm suốt buổi tối giờ mới bình tĩnh lại trong run rẩy.

Cô ra dấu OK, chạy vụt đi như làn khói, hỉ hả chào dì Lữ và Thím Đường mặt đang nghệt ra vì kinh ngạc, tiếng cười rộn ràng khắp sân.

Cái lạnh như ngấm vào tận xương tủy, khi dòng nước ấm chạy qua cơ thể, trong phòng mờ mịt hơi nước nóng, cô mới từ từ thở hắt ra một hơi.

Hai tháng rồi không kiểm tra email, vừa mở hòm thư đã thấy nhảy ra hơn mười bức. Mạc Tiểu Ngải bốn bức, như thư hỏa tốc, cực kỳ khẩn cấp, công ty khai thác trò chơi kia tìm cô, số điện thoại cô cho bọn họ là của Mạc Tiểu Ngải. Số điện thoại cô đang dùng hiện nay là nhờ người ta làm sim của khu vực Nam Kinh, để những người khác tin là cô đang không ở Bắc Kinh.

Cô mặc kệ lời nói dối có thể bị lộ tẩy, chạy ra ngoài đi gặp công ty kia, họ rất nhiệt tình, ký hợp đồng là chuyện sớm muộn, cái giá đưa ra cũng khiến cô kích động.

Nếu có thể thuận lợi thu được tiền, ra nước ngoài du học là có thể kê cao gối để ngủ rồi. Chị hai đã chuẩn bị tiền, nhưng chị còn có Tử Nhiên, còn muốn đổi nhà, cô đâu thể ích kỷ như vậy được. Đương nhiên là phải tiêu tiền do chính mình làm ra thì mới sung sướng chứ! Cô vụng về lóng ngóng, chắc chắn không làm những việc như đi rửa bát đĩa, hơn nữa cô không muốn ở nước ngoài quá lâu, dồn hết thời gian cho việc học tập mới là chân lý.

Có mấy bức khác là của các bạn học, họ tìm được công việc tốt, để lại địa chi liên lạc.

Ninh Mông cũng viết một bức, cô nàng đã vào làm một công ty nước ngoài và thông báo với Gia Hàng rằng Chu Văn Cẩn sắp về nước.

Ba năm trước, Chu Văn Cẩn được chính phủ cấp học bổng du học ở Harvard. Lúc đi, anh ta nói với Gia Hàng:

- Heo, em muốn thắng anh không? Đến Harvard đi, anh chờ em.

Chương 4: Ngày xuân vô tận chẳng xui mà bừng (2)

Chín giờ sáng, ngoài cửa sổ vẫn tối đen như mực. Mùa đông Na Uy là thế, phần lớn thời gian trong ngày đều chìm trong bóng tối. Nếu hôm nào trời âm u, thì ban ngày chỉ ló mặt ra chào một câu rồi lặn tăm không còn dấu vết.

Ba ngày Chu Văn Cẩn ở Na Uy đều là ngày trời nắng, anh và thầy hướng dẫn cùng tới đây dự hội thảo học thuật, Diêu Viễn cũng tới. Bạn học nói đùa rằng thầy giáo thiên vị sinh viên Trung Quốc, trong lớp có hai người đều dẫn theo hết.

Đêm ngày thứ hai, rất may mắn, anh nhìn thấy Bắc cực quang[1"> trong truyền thuyết.

[1"> Hiện tượng quang học được đặc trưng bởi sự thể hiện màu sắc của ánh sáng trên bầu trời về đêm, được sinh ra do sự tương tác của các hạt mang điện tích từ gió mặt trời với tầng khí quyển bên trên của hành tinh (Nguồn: wikipedia).

Ánh sáng ấy, giống như hàng ngàn con đom đóm tụ hội từ trên trời bay xuống, lại giống như chiếc khăn lụa phất phới giữa muôn vàn tinh tú của dải Ngân hà. Sau đó, từng chùm ánh sáng tóe ra, như muốn thoát khỏi bầu trời, rồi lại dần trở về với sự yên lặng trước đây.

Diêu Viễn và thầy hướng dẫn cầm máy ảnh hào hứng chụp mải miết, trầm trồ không ngớt. Văn Cẩn chỉ chăm chú đưa mắt đuổi theo luồng sáng thần bí ấy, tận đến khi nó biến mất mới khẽ chớp mắt một cái.

- Chu, nhìn thấy Bắc cực quang cũng giống như nhìn thấy con mắt của Thượng đế. Con bình tĩnh quá, không giống một người trẻ tuổi. – Thầy giáo nói.

Diêu Viễn hùa theo:

- Đúng thế, bao nhiêu nhiếp ảnh gia đợi ở chỗ này mấy năm mấy tháng mà chẳng thấy được một lần, chúng ta may mắn như vậy mà cậu chẳng

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT