watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4274 Lượt

Các ngươi phải cẩn thẩn một chút, vị này là Đoàn cô nương, là ân nhân cứu mạng Phượng Kỳ ta, đả thương nàng, ta sẽ không tha cho các ngươi.”

Đám lâu la thấy thế, sôi nổi ồn ào:” Kỳ thiếu, nếu ngài quan tâm Đoàn cô nương như thế không bằng giữ nàng bên người, làm áp trại phu nhân được đấy.”

Câu áp trại phu nhân vừa nói ra khỏi miệng, Phượng Kỳ và Đoạn Cửu Ngân cùng ngẩn ra.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai bên đều toát ra một cỗ hơi thở không tầm thường.

Đoạn Cửu Ngân gương mặt ửng đỏ, Phượng Kỳ nở một nụ cười hài hước rất mập mờ nhìn nàng, nàng cảm thấy không tự nhiên đành nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác.

“Buông ta xuống, ta có thể tự đi.”

“Như vậy sao được! nàng hiện tại chẳng những là ân nhân cứu mạng của ta mà còn là áp trại phu nhân của ta đấy.”

Vẻ mặt hắn trêu chọc không rõ là thật hay giả khiến cho trái tim nàng càng đập loạn, không nói nổi thành lời, giãy dụa mấy cái vẫn không thoát khỏi cái ôm của hắn đành buông xuôi.

Hai người cứ như vậy mặc kệ đám lâu la ồn ào reo hò đi vào phủ.

Sau lưng, Thất cô nương suy nghĩ điều gì đó nhìn theo hình bóng Phượng Kỳ từ từ đi xa, trong mắt dần dần dâng lên mấy phần ý lạnh.

Chương 4

Đảo Thần tiên thì ra chỉ là một hoang đảo.

Sáu năm về trước, Phượng Kỳ dẫn thuyền của mình, bao gồm tôi tớ và rất nhiều của cải có giá trị đến vùng Thụy An này thì dừng chân, từ đó cư dân trên đảo Thần tiên cũng nhiều lên trông thấy.

Lúc đầu, đội tàu xác định lấy nghề bắt cóc cướp giật mưu sinh, nhưng mọi người đều biết, Phượng Kỳ không phải là loại người ác độc mất nhân tính, những thuyền bè bị hắn cướp, nếu là thuyền quan phủ hoặc triều đình phái người tới hắn sẽ ác ý gây khó khăn,còn lại là những kẻ bị cướp đoạt khác,hoặc là gian thương, hoặc là ác bá.

Uy danh hải vương Phượng Kỳ cũng dần dần lưu truyền trong dân gian.

Về sau, hắn sử dụng nhiều phương thức cùng mánh khóe ở các bến cảng thành lập bến tàu dưới quyền của mình, không chỉ thế, thân phận thực sự của hắn là là diêm thương ( thương nhân buôn muối) lớn nhất Uyên quốc, chỉ là rất ít người biết về thân phận này.

Khi những sự thật này bày ra trước mắt Đoạn Cửu Ngân thì nàng kinh ngạc hồi lâu.

Còn nữa………….., trong Kỳ phủ, mấy vị nữ quyến kia không phải là thị thiếp của Phượng Kỳ, mà là những cô nương vô tình hắn cứu được trong nhiều năm đi biển.

Trong số các nàng, có nhiều người từng là con gái nhà quyền quý, là nữ nhi giang hồ, hoặc là những cô gái nhà thường dân cô nhi quả mẫu, đằng sau mỗi một người là những câu chuyện quá khứ đau buồn.

Hơn phân nửa trong số họ đều không có nhà để về, một phần cũng vì báo ân ơn cứu mạng mà cam tâm tình nguyện ở lại theo hầu.

Phượng Kỳ bề ngoài phong lưu vô độ, bộ dạng cười cợt, luôn toát ra vẻ lưu manh côn đồ, nhưng những cô gái được hắn cứu về không có một ai bị nhúng chàm qua.

Hắn ra tay hết sức hào phóng, còn đặc biệt xây dựng một trạch viện dành riêng cho những cô gái gặp nạn này, cho các nàng nơi đặt chân, hơn nữa không hạn chế việc họ ra ngoài ( xuất môn) kết giao bằng hữu, nếu tìm được ý trung nhân hoặc là có thể phó thác chuyện chung thân cả đời của mình cho bạn đời, hắn sẽ đưa ra một số tiền đáng kể cho các nàng làm của hồi môn.

Tất cả những việc làm này làm cho Đoạn Cửu Ngân bị mê hoặc, đồng thời cũng khiến cho lòng nàng trở nên kích động.

Kẻ có lời nói và cử chỉ mang theo nụ cười xấu xa, khiêu khích, thậm chí tồi tệ đến nỗi khiến người ta hận nghiến răng nghiến lợi như Phượng Kỳ, vậy mà chẳng biết từ lúc nào, ở bất cứ thời điểm nào nàng đều nhớ tới lông mày của hắn, mắt của hắn, khi hắn cười,……………

Nhớ hình ảnh hắn đứng lặng hồi lâu trong gió, vì cứu huynh đệ, thân nhiễm máu tươi, khuôn mặt quật cường kia rõ ràng đã khắc sâu vào tận đáy lòng nàng.

Nàng còn nhớ ngực của hắn, nụ hôn của hắn, hành động tùy ý trêu đùa của hắn……………..

Cái kẻ xấu xa khốn khiếp kia từng khiến nàng hận đến tận xương tủy, khi hiểu rõ về hắn, tại sao lại càng quan tâm đến hắn?

Lần đầu tiên nhìn thấy nhiều nữ nhân xuất hiện như vậy, trong nháy mắt, đáy lòng nàng có cảm giác mất đi thứ gì đó?

“Mấy năm qua, đã có mười mấy vị cô nương được Kỳ thiếu đứng ra làm chủ gả đi khỏi phủ, cuộc sống hiện tại của họ đều rất tốt, chỉ cần có thời gian, họ sẽ cùng với phu quân và con cái trở về Kỳ phủ thăm Kì thiếu…………”

Giọng nói của Việt Phong chậm rãi vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ mơ màng của Đoạn Cửu Ngân.

Tệ hơn nữa, nàng phát hiện lòng nàng đang rất rối loạn, tất cả vì hắn mà làm cho rối loạn.

Thật không ngờ, Đoạn Cửu Ngân cũng có ngày hôm nay, rơi vào lưới tình mà không hề biết, muốn quay đầu lại cũng đã là dĩ vãng ( rơi vào quá khứ).

Việt Phong chăm chú quan sát vẻ mặt mất hồn của cô gái, tuy lúc này, nàng là tù binh của Phượng Kỳ, nhưng vị nữ tướng quân trẻ tuổi này lại để lại cho hắn một ấn tượng sâu đậm.

Còn nhớ rõ lần đó Lý Đại Phú vì muốn lấy lòng Phượng Kỳ, lén lút cố tình chỉnh nàng, nàng chẳng những không có nửa lời oán hận, ngược lại còn tiếp nhận sự khiêu khích của Phượng Kỳ.

Khi đó, hắn xem ở trong mắt, ghi ở trong lòng, cố ý không nhắc tới trước mặt Phượng Kỳ, hắn muốn nhìn một chút xem, Phượng Kỳ biết nàng bị Lý Đại Phú tự ý chỉnh nàng sẽ có thái độ gì.

Kết quả như hắn dự đoán, Phượng Kỳ quả nhiên vì nàng mà đau lòng.

“Đoàn cô nương, cô đối với Kỳ thiếu có phải đã động lòng?”

Đoạn Cửu Ngân không ngờ hắn sẽ trực tiếp hỏi như vậy, trong khoảng thời gian ngắn không biết trả lời như thế nào.

Việt Phong quan sát tỉ mỉ, bên môi còn xót lại nụ cười nhạt, ánh mắt sắc bén cực kì, thậm chí còn mang theo vài phần nhắc nhở:” mặc dù, Kỳ thiếu đầu óc khôn khéo, làm việc tàn nhẫn, nhưng về mặt tình cảm là người rất đơn thuần. Dù tương lai có xảy ra chuyện gì, ta không cho phép bất cứ kẻ nào làm tổn thương Kỳ thiếu”

Nàng chợt hiểu rõ, thì ra là hắn muốn thị uy với nàng.

Đoạn Cửu Ngân cười ngạo nghễ:” Những lời này của Việt công tử thật khiến ta bất ngờ, nếu ta thật sự có lòng với hắn thì sao?”

Nàng vốn không phải là người câu nệ tiểu tiết, một khi trong lòng thích một người cũng không phủ nhận.

“Trên thế gian có rất nhiều chuyện, người phàm như chúng ta không cách nào biết trước được ( dự đoán), ta với Phượng Kỳ tương lai sẽ thế nào ta cũng không biết, chỉ có thể nói, tình yêu của Đoạn Cửu Ngân ta được dựa trên việc cả hai đều yêu thích lẫn nhau.

Việt Phong không ngờ nàng sẽ thẳng thắng như vậy, có chút ngẩn người.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Đoạn Cửu Ngân thì hắn đã bị khí phách quật cường, kiêu ngạo tản ra từ nàng làm cho khuất phục.

Dù là thân nhi nữ nhưng nàng kiên cường, dũng cảm quả quyết, hơn nữa, không câu nệ tiểu tiết, thậm chí vì cứu những thuộc hạ kia ( ý chỉ lính của chị Ngân^^!), nàng can tâm trở thành tôi tớ cho Kỳ thiếu.

Nữ tử này toàn thân tràn đầy cỗ anh khí, dù chỉ tiếp xúc trong khoảng thời

gian ngắn, hắn đối với nàng sớm sinh ra vài phần cảm tình ( thiện cảm, hảo cảm) cùng tán thưởng. Trên đời này, sợ rằng chỉ có người như nàng mới xứng đáng ở bên Phượng Kỳ mà thôi.

Trong mắt của Việt Phong, ánh nhìn này chỉ là tán thưởng, nhưng nhìn trong mắt người ngoài lại cảm thấy vô cùng chói (ngứa) mắt.

Phượng Kỳ không nghĩ tới Việt Phong lại thừa dịp mình không để ý, đi gặp Đoạn Cửu Ngân nói chuyện riêng, hơn nữa nhìn hai người họ hàn huyên ( nói chuyện, tán gẫu) cực kì vui vẻ.

“Kỳ thiếu? ” Việt Phong lập tức cảnh giác, cảm thấy có gì đó không thích hợp, quay đầu thì nhìn thấy Phượng Kỳ đang từ từ đi tới đây, chưa kể tới trên mặt đối phương còn có một cỗ hơi thở khó chịu ( bài xích).

Kỳ thiếu chắc sẽ không……..

Hắn không nhẫn được cười trộm trong lòng , xem ra vô luận là người cường đại cỡ nào, một khi đối diện với vấn đề tình cảm cũng sẽ trở nên ngây thơ.

Đoạn Cửu Ngân hơi ngẩn ra khi nhìn bóng dáng cao lớn Phượng Kỳ xuất hiện, hắn mặc một bộ nguyệt sắc trường sam ( bộ quần áo dài nam màu xanh nhạt hoặc xanh lơ ).

Lời nói vừa rồi của Việt phong bỗng vọng lại bên tai, gặp lại hắn, lòng nàng không khỏi xao động.

“Ta chỉ là cùng Đoàn cô nương tán gẫu chút chuyện trên đảo, nếu Kỳ thiếu cho là làm trò ( thực ra câu này em không hiểu chém bừa a TT^TT < nguyên văn: nếu kỳ làm trò >), vậy ta không quấy rầy hai vị nữa “.

Dưới bóng cây gừa, chỉ dư lại hai người nhìn nhau, Phượng Kỳ mắt không chớp nhìn chằm chằm Đoạn Cửu Ngân. Cả người mặc xiêm áo màu tím nhạt nhẹ nhàng khoan khoái, gương mặt dù không tính là trắng noãn nhưng vô cùng tinh tế như ngọc, tư thế không có nửa điểm nhu nhược (yếu đuối ), ngược lại mang theo vài phần anh khí.

******************************
Từ sau khi trở lại đảo, hắn bận rộn giải quyết nội vụ trong phủ, chỉ dặn dò mọi người tiếp đãi nàng chu đáo.

Cứ đến nửa đêm, hắn sẽ lơ đãng nhớ tới đôi mắt quật cường của nàng, muốn ôm nàng vào lòng, ý muốn có nàng ngày

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT