watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4272 Lượt

càng mãnh liệt hơn.

Cho nên, hắn vất vả xử lý xong mọi chuyện, không nghĩ ngợi nhiều, ngay lập tức đi gặp nàng, thật không ngờ bắt gặp cảnh nàng cùng Việt Phong nói chuyện thân thiết đến mức chỉ còn thiếu cảnh hai kẻ độc thân chung sống với nhau.

Trong lòng rõ ràng là ghen tỵ nhưng hắn vẫn không thích biểu lộ quá nhiều tâm tư tình cảm ra bên ngoài, vì vậy hắn bèn mang vẻ không vui biến thành trêu chọc.

“Thân là áp trại phu nhân của ta!!! Tới đảo được mấy ngày, nàng đối với đảo Thần Tiên của ta thấy thế nào? “

Một câu áp trại phu nhân kia làm nàng nhớ tới những lời trêu đùa của những người dưới trướng hắn, trong khoảng thời gian ngắn, hai gò má hơi ửng hồng lên, vẻ mặt cũng có chút lúng túng.

“Lạc vương gia quả thực sống không tệ, dù ngài không ở triều đình làm quan cũng có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay, chỉ có điều ( chỉ bất quá) ta cũng muốn làm cái người áp trại phu nhân gì đó như trong miệng của tên hải tặc kia. “

Người này rõ ràng lại đang muốn đùa giỡn nàng, nàng cũng không muốn lần nào cũng đều như ý hắn. Không nhẫn được lườm hắn một cái, xoay người muốn đi, đột nhiên bị hắn kéo cổ tay.

“Từ nay về sau, trước mặt ta đừng nhắc tới ba chữ chết tiệt Lạc vương gia kia, ta cùng với triều đình đã sớm không có quan hệ, còn nữa…………, ta hôm nay là muốn cho nàng xem một vật.”

Nói xong, không cho Đoạn Cửu Ngân có cơ hội phản kháng, hắn dẫn nàng chạy thẳng đến chuồng ngựa. Mặc dù đã ở trên đảo mấy ngày, nàng vẫn tuân theo nguyên tắc, chưa được sự cho phép của chủ nhân sẽ tuyệt đối không đi lại lung tung tránh cho phạm phải quy củ trong phủ.

Không thể ngờ diện tích chuồng ngựa bên trong phủ lại lớn đến thế, bên trong chuồng, nuôi hơn chục loài với những chủng loại khác nhau, đều là những loại ngựa thượng hạng.

Đáng chú ý nhất là một con ngựa màu đỏ thẫm, cao to kiện tráng, bắp thịt rắn chắc, chỉ đứng ở nơi đó thôi cũng tản ra một cỗ cảm giác oai phong như hổ*.

* hổ hổ sanh uy: oai phong như hổ

“Nó gọi là Hành Vân, là ái mã của ta “

“Hành Vân? ” Đoạn Cửu Ngân ngẩn người, trong lòng đột nhiên giật mình.

Trên mặt Phượng Kỳ nở nụ cười, dẫn nàng vào chuồng ngựa, một tay vỗ vào mông ngựa:” Thấy thế nào? Nàng bất ngờ lắm đúng không? Có phải là…………..nàng cũng có một con ngựa tên là Hành Vân đúng không?”

Hắn nhớ lúc nàng ngủ trong lòng mình thì miệng vẫn còn lẩm bẩm cái tên Hành Vân.

Đoạn Cửu Ngân không dám tin nhìn con đại mã màu đỏ thẫm trước mắt, không cầm lòng liền đưa tay vuốt nhẹ lên lưng ngựa, nó được chăm sóc rất tốt, màu lông trên mình còn lóe ra tia sáng như màu đỏ chói mắt của mảnh gấm lụa sang trọng!

“Làm sao Ngài biết. . . . . . Ta có một ái mã, cũng gọi là Hành Vân?”

Nội tâm nàng khó tránh khỏi kích động, đã bao lâu rồi, nàng chưa về nhà? Mấy ngày nay cùng đoàn thuyền của Phượng Kỳ phiêu bạt khắp nơi, nhưng ban đêm buông xuống,

xuống, thỉnh thoảng nàng vẫn nghĩ về người thân.

Nhưng nàng tin tưởng Trần Thiều nhất định sẽ báo tin bản thân mình trước mắt vẫn an toàn nói cho phụ thân. Dùng tự do của mình đổi lấy tính mạng các huynh đệ, nàng chưa bao giờ cảm thấy hối hận.

Chẳng qua, khi nàng nhìn thấy con tuấn mã cũng tên Hành Vân này thì có chút âu sầu, hoài niệm trào dâng trong nội tâm sâu kín mà thôi.

Còn Hành Vân. . . . . . Giờ này Hành Vân của nàng có ổn không?

Ngay lập tức, Phượng Kỳ thông minh nhìn ra tia bi thương vụt lóe nơi khóe mắt của nàng, hắn biết nàng đang đau lòng hoài niệm gia quyến, đáy lòng có chút không đành:”Nàng có dám cỡi Hành Vân cùng đua mấy vòng với ta không? Chúng ta cùng tỷ thí một chút, nếu nàng thắng, ta sẽ cho người của ta thay nàng đưa thơ gửi về cho người nhà của nàng, thế nào?”

“Thật sao?” Đoạn Cửu Ngân trên mặt lộ ra vẻ kích động mạnh mẽ.

Phượng Kỳ thấy thế, nội tâm thực sự cảm thấy vui mừng, xem ra chính mình đang từ từ hiểu rõ được tâm tư của nàng.”Là thật hay giả, đấu xong sẽ rõ.”

“Tốt, đấu thì đấu, ai sợ ai chứ?”

Hai thân thủ mạnh mẽ, đồng thời nhảy lên lưng ngựa, hướng thẳng hậu viên rộng lớn của Kỳ Phủ mà phi, dưới trời xanh mây trắng, hai người một trước một sau, cùng nhau phi nhanh giữa đất trời bát ngát..

Nhìn qua khung cảnh xinh đẹp đó của hai người như một đôi uyên ương tình nồng ý đượm, rong ruổi giữa bầu trời xanh ngắt, dáng vẻ tiêu sái tuấn dật thu hút tầm mắt của những người khác.

“Thất cô nương, Kỳ Thiếu nhất thời muốn thử tìm cảm giác mới mẻ, hơn nữa mấy năm này Ngài cũng chưa từng đưa nữ nhân nào trở về, cô nương cần gì phải canh cánh trong lòng như vậy?”

Một góc Hậu viên thấp thoáng bóng dáng nghiêm trang của hai thiếu nữ, trong đó đáy mắt một người lóe lên tia hận ý, đôi tay ra sức xé rách chiếc khăn tay, như hận không thể đem chiếc khăn này biến thành Đoạn Cửu Ngân kia để hung hăng xé nát.

“Nhưng mà, cho tới thời điểm này, Ngài chưa từng dùng ánh mắt dịu dàng ân cần như vậy nhìn qua bất kỳ nữ nhân nào trong phủ, có thật Đoạn Cửu Ngân kia chỉ là nhất thời mới mẻ không. . .”

****

Kết quả, hôm đó Phượng Kỳ thua!

Nhưng trong lòng nàng biết rõ, hắn là cố ý thua nàng .

Hắn thực sự cho phép nàng viết thư gửi gia đình, còn tự mình phái người đưa thư đến Đoạn Phủ ở kinh thành, mọi chuyện giải quyết xong, lòng nàng có chút lo lắng.

Phượng Kỳ, rốt cuộc là nam nhân như thế nào đây?

Tại sao hắn rõ ràng là một người dịu dàng, chu đáo, lại luôn tỏ vẻ là một kẻ âm hiểm khát máu?

Còn nữa…, tại sao hắn từ bỏ chức vị Vương Gia dưới một người, trên vạn người, tới nơi hoang đảo không người này kiếm sống?

Nàng còn có rất nhiều hiếu kỳ đối với hắn . . . .

Dưới trời xanh mây trắng, Đoạn Cửu Ngân vừa kỳ lưng cho Hành Vân, vừa suy nghĩ lung tung.

Sau ngày đó, Phượng Kỳ tự nhiên đem ái mã Hành Vân của hắn đưa cho nàng, sau này nàng mới biết con tuấn mã Hành Vân này chính là Hãn Huyết Bảo Mã thượng hạng( con ngựa tốt nhất của các dân tộc nơi thảo nguyên), là con ngựa mà Kỳ Thiếu hắn tốn rất nhiều thời gian mới mang về Kỳ Phủ.

Không nghĩ tới hắn có thể đem chính con ái mã này tự mình tặng cho nàng, lần này tâm ý của hắn thực sự khiến nàng cảm động.

“Đoạn Cửu Ngân!”

Một tiếng gọi khẽ từ nơi không xa truyền đến, nàng ngẩng đầu nhìn lên, là Thất cô nương.

Từ ngày bước vào Kỳ Phủ, nàng đối với mọi việc trong phủ, ít nhiều có chút hiểu biết. Phượng Kỳ tuy là chủ nhân của Kỳ Phủ, nhưng lại cực ít khi làm ra dáng vẻ chủ nhân.

Đối với lai lịch của những nữ nhân trong phủ, nàng cũng có nghe qua, đại đa số trong họ là những cô nhi không có nhà để về, nhưng vẫn có mấy người mang thân phận đặc thù khác.

Tỷ như vị Thất cô nương dung mạo như thiên tiên này, nghe nói cha nàng từng là Chưởng Môn Nhân của tổ chức ám sát lớn nhất, tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, là anh em kết nghĩa với Phượng Kỳ, sau đó tổ chức ám sát này trong một đêm bị tiêu diệt toàn bộ, thê thảm vô cùng.

Mặc dù Phượng Kỳ tức tốc phái người đi cứu trợ, nhưng vẫn đến chậm một bước, lúc ấy chỉ cứu ra được Thất cô nương đang kinh hoàng, sợ hãi.

Mối bận tâm duy nhất của cha nàng chính lành tính mạng nhi nữ bảo bối của mình, trước khi chết cầu xin hắn chăm sóc nàng nhiều hơn.

Cho nên ở Kỳ Phủ, thân phận Thất cô nương so với người khác tự nhiên cũng cao hơn một bậc, hơn nữa Phượng Kỳ thường ngày đối với nàng lại cực kỳ ân sủng, hiển nhiên coi nàng như thân tình muội muội của mình, hết mực yêu thương.

Thất cô nương vốn tên là Nhiếp Tiểu Kỳ, khi còn bé cha nàng thường hay gọi nàng là Thất cô nương, vì vậy ở Kỳ Phủ, mọi người cứ thế đồng loạt kêu tên nàng như vậy.

Ngay từ ngày đầu tiên bước vào kỳ phủ, Đoạn Cửu Ngân đã có cảm giác Thất cô nương này đối với nàng dị thường bài xích, bất quá nơi ở của hai người không gần nhau, nên thường ngày cơ hồ không có cơ hội chạm mặt.

Không nghĩ tới nàng mới vừa đem thư giao cho người đưa thư do Phượng Kỳ phái tới, liền gặp phải vị Thất cô nương không dễ chọc này.

Nàng tứ tốn nhìn đối phương gật đầu.”Thất cô nương có chuyện gì sao?”

Đối phương mặc một bộ sa y màu vàng nhạt, khuôn mặt nở một nụ cười mềm mại như hoa, nhưng đáy mắt lại mang theo nét khinh thường.”Con diều của ta không cẩn thận vướng trên cành cây kia, ngươi đi lấy xuống cho ta.”

Một bộ ra lệnh, không một chút xem nàng ở trong mắt.

Men theo hướng cánh tay nàng chỉ, quả nhiên Đoạn Cửu Ngân nhìn thấy một con diều đang đung đưa phiêu đãng trên đỉnh một cành cây nơi hậu viên.

Chẳng qua là nàng không hiểu, tại sao Thất cô nương lại bảo nàng đi lấy?

“Thế nào? Ngươi không muốn đi?” Nhiếp Tiểu Kỳ nhíu mày.”Ta nghe hạ nhân nói, ngươi mắc nợ Kỳ Thiếu rất nhiều bạc, hôm nay thân phận là tỳ nữ, ngươi cảm thấy ta sai phái nhầm người sao?”

Nàng còn cố ý tăng thêm hai chữ hạ nhân như đang nhắc nhở nàng đừng quên thân phận của mình.

Đoạn Cửu Ngân khẽ nhíu mày. Mấy ngày nay Phượng kỳ cho người lo liệu xếp đặt, nàng không còn bị đối đãi như nô tỳ, nhưng vừa vặn qua buổi nói chuyện với Nhiếp Tiểu Kỳ ngược lại nhắc

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT