watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2469 Lượt

không nhìn hai tròng mắt kinh ngạc của cô, lười biếng nheo mắt lại, “Không phải lá gan của em rất lớn sao?”

Diệp Ân nắm chặt đèn pin, đứng tại chỗ không nhúc nhích, trong đầu cân nhắc một lúc tìm từ rồi mới nói: “Tôi sợ cái gì chứ, phòng giải phẫu tôi cũng từng ở suốt đêm.”

“Em chính là sợ anh?” Diệc Nam hứng thú nhướn hàm dưới, “Nghĩ không ra anh lại có ảnh hưởng lớn với em như vậy.”

Diệp Ân nhướn mày liếc anh một cái, đi tới bên cạnh chỗ đựng đồ dụng cụ, tìm kiếm ở bên trong cả nửa ngày mới lấy ra một cuộn băng dính. Diệc Nam nghi ngờ nhìn cô, sau đó Diệp Ân đem băng dán quấn quanh cái bàn giữa hai người, kéo một đường thẳng tắp .

“…” Diệc Nam không còn gì để nóiì.

Diệp Ân đeo găng tay màu trắng đầu ngón tay gõ cái đường phân cách kia: “Buổi tối không được sang đây, nếu không tôi sẽ dùng dao giải phẫu trực tiếp giải phẫu anh.”

Buổi tối thực nghiệm muộn yên tĩnh đáng sợ, Diệp Ân bận việc của mình, Diệc Nam liền nằm trên bốn cái ghế ngủ, anh cũng không quấy rầy cô. Diệp Ân cảm thấy cảm giác như thế rất tốt. Trước đây chỉ có một mình đôi lúc vẫn thấy sợ, nhất là những lúc bất chợt nghe thấy tiếng động khác thường, khi đó tim lại đập rộn lên.

Hiện tại có người ở cách mình không xa, cảm giác yên ổn làm cho cô cảm thấy kiên định.

Tiến độ thực nghiệm rất nhanh, trời tờ mờ sáng đã hoàn thành. Tâm tình Diệp Ân rất tốt, ngồi trên ghế đánh thức Bạc Diệc Nam: “Này, ăn điểm tâm đi.”

Diệc Nam gối cánh tay nhìn cô một lúc: “Em mời khách.”

“Tôi xuống bếp.” Diệp Ân lộ ra hàm răng chỉnh tề trắng nõn, lần đầu tiên vui mừng cười với anh như vậy.

Tài nghệ của Diệp Ân rất tốt, ở đất nước xa lạ này Diệc Nam lần đầu tiên ăn đồ ăn có hương vị của bữa sáng, so với Diệp Ân anh lại ăn rất ngon. Anh cúi đầu húp miếng cháo, lại ngẩng đầu nhìn bóng lưng Diệp Ân trong phòng bếp đến ngây ngốc.

Cô bé trong kí ức đã thực sự trưởng thành, đã hoàn toàn biến thành một cô gái trưởng thành khiến anh phải ngạc nhiên.

Quan hệ của Diệc Nam và Diệp Ân trở nên tốt hơn, mặc dù Diệp Ân vẫn như trước cảm thấy người đàn ông này hoa tâm quá ngoan liệt, thế nhưng nhiều khi lúc anh vô tình bày tỏ một câu nói đối với cô đều có ảnh hưởng. So với cô Diệc Nam lớn hơn một chút, trong sinh hoạt luôn luôn giúp đỡ cô, trừ đôi lúc quấn quít lấy cô đòi ăn cơm.

Lại qua hai tháng, Diệp Ân nói với Diệc Nam cô muốn về nước, đi tìm người con trai kia, cô muốn vì tình yêu mà nỗ lực một lần.

Diệc Nam nhìn bộ dáng khao khát của cô, nói không ra trong lòng cảm thấy gì, chỉ nhếch khóe môi cười, lấy

tay xoa xoa đầu cô: “Khi trở về đừng khóc nhè nữa.”

Diệp Ân cười đẩy tay anh ra, cô gái nhỏ chu miệng lên nói: “Chỉ cần tôi bước ra một bước, còn lại chín mươi chín bước anh ấy đều sẽ vì tôi bước đến. Chờ tin tức tốt của tôi đi.”

Diệc Nam nhìn cô, bỗng nhiên nhịn không được cúi người đem cô ôm vào lòng.

Diệp Ân toàn thân đều cứng đờ, đối với cái ôm bất ngờ này có chút mông lung, sau đó Diệc Nam ở bên tai cô thấp giọng nói: “Anh sẽ nhớ em.”

Cho đến khi lên máy bay Diệp Ân vẫn còn suy nghĩ câu nói trầm thấp mơ hồ kia, lúc đó sân bay quá ồn cô cảm giác như mình nghe nhầm. Hơn nữa ý của Diệc Nam có lẽ chỉ dành cho bạn bè mà thôi.

Diệp Ân nghĩ như vậy, trong lòng thấy dễ chịu hơn. Nghĩ đến việc có thể nhìn thấy Thiệu Y Hàm, hơn nữa người kia sẽ lộ ra bộ dạng kinh ngạc, lòng cô lại nhảy nhót không

ngừng.

Diệc Nam chờ Diệp Ân đi thật lâu rồi mới rời sân bay. Loại cảm giác này chưa từng có, nơi nào đó trong lòng cảm thấy vắng vẻ như bị mất một thứ vô cùng quý giá.

Diệc Nam biết điều này thật nguy hiểm, thật lòng yêu một người con gái, nhất định là tự tìm rắc rối. Anh luôn luôn lý trí, ngồi ở trong xe hút thuốc, đem tâm tình của mình phân tích.

Có lẽ đều do đêm đầu tiên kia chi phối? Đàn ông đều có thói hư tật xấu, lần đầu tiên chạm qua phụ nữ tâm tư nhất định bị ảnh hưởng. Phải, nhất định là như vậy!

Diệc Nam hung hăng đập vào cần lái, khởi động xe rời đi. Bạc Diệc Nam biết là nguy hiểm nên tự nhủ với lí trí.

Bạc Diệc Nam giống như trước đây, cùng bạn bè du lịch, cũng từng gửi cho Diệp Ân một tin nhắn, anh không thấy hồi âm liền trực tiếp xóa đi. Loại tâm tình này rất kì lạ giống như một loại tức giận ý tứ.

Cô gái kia cũng quá vô tâm vô phế, cùng một chỗ với bạn trai lại còn muốn tốt đẹp cùng anh? Diệc Nam trực tiếp đưa điện thoại di động tắt máy ném sang bên cạnh, thế nhưng trong lòng sự nôn nóng lại càng lúc càng rõ ràng.

Diệc Nam thậm chí bắt đầu nghĩ, có lẽ anh cũng nên tìm bạn gái, chí ít như vậy cũng sẽ bớt đau lòng chút ít.

Nhưng một tuần sau, ở ngay cửa nhà trọ anh thấy Diệp Ân phong trần mệt mỏi.

Cô ngồi ở trước va li kéo hai má chôn giữa cánh tay, trên người áo khoác còn chưa cởi, cả người đều phủ trong bóng tối hành lang. Diệc Nam đứng trước mặt cô hồi lâu, lấy chân đá cô.

Diệp Ân mơ mơ màng màng tỉnh dậy, hơi ngẩng đầu lên, một đôi mắt hình như sung huyết đỏ hồng lên. Trái tim Diệc Nam liền mềm nhũn, chỉ như trước nhẫn nại giả vờ lãnh đạm hỏi: “Có việc?”

Diệp Ân nhìn anh một hồi, môi khẽ giật, rất lâu mới thất tha thất thểu đứng lên, trực tiếp nhào vào ngực anh: “Tôi bị đá rồi, Bạc Diệc Nam —— “

Trên người cô nồng nặc mùi rượu, nồng đến mức khiến mi tâm anh nhíu chặt, cúi đầu nhìn cô siết vạt áo sơ mi trước ngực anh, lại có thể ngủ.

Diệc Nam nhìn kĩ lông mi cô, cánh môi mềm mại đỏ tươi dán tại bộ ngực mình, lại còn ủy khuất hơi nhướn lên, không khỏi bất đắc dĩ bật cười: “Em coi anh làm chốn dung thân.”

Chương 3: Thử nhìn một lần 18

Diệp Ân tỉnh dậy nhìn chằm chằm trần nhà một hồi, lúc phát hiện mình ở nhà trọ của Bạc Diệc Nam mới thở phào một cái. Rốt cuộc vì sao lại chạy đến nhà anh, Diệp Ân chưa kịp ngẫm nghĩ, bởi trong đầu vẫn là ba chữ Thiệu Y Hàm.

Cô mờ mịt nhìn trần nhà đến ngây ngốc, đến khi đôi mắt khô ráo bị một bàn tay ôn nhu che lại, một giọng nam trầm thấp nhẹ nhàng vang lên phía trên đầu cô: “Vừa ngủ dậy lại có ánh mắt này, cho em ba giây điều chỉnh.”

Diệp Ân cầm đầu ngón tay anh, thật lâu sau mới chậm rãi đưa ngón tay dời đi, ánh mắt chống lại con ngươi trầm tĩnh của anh. Bạc Diệc Nam mặc chiếc áo sơ mi trắng gọn gàng sạch sẽ, chân mày anh tuấn hơi ngướng lên.

Diệp Ân trầm mặc đối diện với anh, một lúc lâu mới nói: “Chia tay với anh ấy. Hình như do tôi luôn quá tự phụ.”

Diệc Nam yên tĩnh lắng nghe, cuối cùng chỉ nói: “Cho nên em uống rượu xong, không đợi tỉnh rượu liền ở bên ngoài suốt đêm? Diệp Ân, em có biết việc này nguy hiểm như thế nào không?”

Diệp Ân hơi dời mắt, ánh mắt buồn bã.

Diệc Nam biết lần này đối với cô đả kích không nhỏ. Diệp Ân mặc dù mạnh mẽ, đối với việc học cũng rất coi trọng, thế nhưng anh biết trong cảm nhận của cô người con trai kia quan trọng biết bao.

Anh ngồi bên giường, nhẫn nhịn hỏi: “Nói một chút xem, vì sao?”

Diệp Ân lại mím chặt môi không nói cái gì. Diệc Nam nhíu mày càng sâu: “Anh ta có người mới?”

Diệp Ân khẽ lắc đầu, vẫn không nói một lời. Diệc Nam không kiên nhẫn, liền nắm cằm cô quay mặt cô lại, chống lại tầm mắt hoảng loạn của cô: “Nếu như anh thích một người, mặc kệ cô ấy có mắc phải lỗi lầm lớn gì, chỉ cần cô ấy nguyện ý đầu hàng trước, anh đều tha thứ.”

Anh không chớp mắt, nhìn chằm chằm mắt cô: “Bởi vì anh không nỡ nhìn cô ấy khổ sở.”

Diệp Ân nhìn con ngươi đen của anh, trái tim bỗng nhiên hung hăng nảy lên. Cô vội vàng đẩy ngón tay anh ra, suy nghĩ một hồi mới nói: “Không có người mới, chỉ là…anh ấy không chấp nhận được sự thực tôi không chung thủy.”

“Không chung thủy?” Diệc Nam nghi ngờ, “Em trật đường ray?”

Diệp Ân như tượng liếc nhìn anh một cái: “Như vậy, anh chính là người trật đường ray?”

Diệc Nam suy nghĩ thật lâu mới hiểu được ý cô, biểu tình trở nên phức tạp: “Anh ta để ý em… mất trinh?”

Cái đề tài này thực sự không thích hợp để hai người bọn họ thảo luận. Nói tiếp sẽ lại nhớ tới chuyện 419 muốn quên đi kia, Diệc Nam không rõ tâm tình của mình lúc này, có chút tức giận và cũng có chút nóng nảy. Tức giận thì có thể lý giải, xem ra, bất luận thế nào Thiệu Y Hàm đều không yêu Diệp Ân đủ.

Thế nhưng nóng nảy lại đến từ đâu? Chính anh rất rõ ràng, là bởi vì trong lời nói tiềm ẩn ý tứ của Diệp Ân. Người kia đã phát hiện sự thực cô không thủy chung, cần phải làm những gì, hoặc là đã làm cái gì…

Diệc Nam nhìn Diệp Ân, đầu óc bỗng nhiên trong nháy mắt phức tạp, trái tim cũng có chút rầu rĩ đau nhói.

Tay Diệp Ân quơ quơ trước mắt anh, cuối cùng nói: “Tôi có thể hiểu, đàn ông mà, đều có thói hư tật xấu này.”

Lúc cô nói lời này trong mắt tràn đầy cô đơn, khóe môi hơi cong lên tự diễu, nhìn bộ dạng đó Diệc Nam thực sự không thoải mái. Anh không nghĩ ngợi, liền giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nghiêm túc nhìn cô: “Diệp Ân.”

Diệp Ân trừng mắt, con ngươi trong suốt, tất cả đều vì anh mà ngưng trọng, sau đó anh nói: “Chúng ta thử một lần thế nào? Em không thử sẽ không quên được anh ta. Có thể có người thích hợp hơn với em đang chờ em ở đâu đó?”

“…” Diệp Ân nghẹn

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT