watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5349 Lượt

nghỉ ngơi không điều độ nên mới như vậy. Qua một lúc, đau đớn từ từ giảm bớt.

Tức Dạ ngồi xuống cái ghế bên giường, nhìn nước biển, rồi lại nhìn tôi. Trải qua một hồi vận động, mặt hắn đỏ bừng, cười cười hỏi: “Đỡ hơn chút nào chưa? Có muốn gọi điện báo cho người nhà cô không?” Hắn lấy di động ra, lại bổ sung, “Ý tôi là, báo cho cha mẹ cô.”

“Họ đã qua đời từ mấy năm trước rồi.”

“Ôi…… Thật xin lỗi, tôi không biết,……” Tức Dạ hơi mất tự nhiên.

“Qua lâu, đã quen rồi.” Sống trên đời, mà đến lúc sinh bệnh kiếm một người để gọi điện cũng không có. Trong lòng không khỏi cảm thấy ưu thương. Cuối cùng tôi gọi cho Tiểu Mộc nói tối nay không về.

Đau đớn dần qua đi, mệt mỏi kéo tới, mí mắt trở nên nặng trĩu.

“Cô ngủ một lát đi, chắc phải hơn một tiếng nữa mới truyền xong.” Tức Dạ nhìn hai hai dịch truyền, cười nói.

“Thật ngại quá, đi ăn cơm lại biến thành thế này.”

“Không có gì, cô không sao là tốt rồi.” Lúc nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng nghe hắn nói một câu, “Về sau, tôi gọi cô là Hân Ngôn nha?”

Sáng sớm thứ sáu, mệt mỏi và mỏi mệt. Móc chìa khóa xe, mới nhớ tối qua không có lái xe về.

Vừa định gọi điện cho Đinh Đang, đã nhìn thấy chiếc Buick màu đen của Tức Dạ dừng trước cửa.

“Chào!” Hắn thò đầu ra, vẫy vẫy tay với tôi, “Hôm nay trông cô khá hơn nhiều. Lên xe đi, tôi đưa cô đi làm, tôi thành tài xế tạm thời rồi.”

“Cám ơn, thật phiền anh quá.” Lúc ngồi vào xe, đột nhiên tôi nhớ tới một người – Tần Bân.

Khi đó vẫn còn học trung học, tôi không muốn tài xế riêng đưa đi học. Đúng lúc Tần Bân vừa mới mua một chiếc xe second- hand, thế là mỗi sáng đều chờ tôi ở ngã rẽ thứ nhất từ nhà ra, chở tôi đến trường.

Thì ra, tình yêu, thật sự rất đơn giản – tựa như cái tuổi 17 đơn thuần, trong sáng.

Bất quá hiện tại, với chúng ta, cuộc sống quá thực tế, tình yêu cũng quá xa xỉ.

Chuông điện thoại cắt đứt suy nghĩ của tôi, là quản gia nhà Vũ Minh. Thì ra, Vũ Minh tạm thời phải đi công tác, để Tiêu Tiêu ở với tôi hai ngày cuối tuần.

“Bà Diệp, nghe giọng bà hình như không khỏe lắm. Nếu đúng vậy, thì không cần đón cậu chủ đâu, bên này có bảo mẫu lo liệu hết rồi, bà cứ yên tâm.” Cả quản gia cũng nghe được sự mệt mỏi trong giọng của tôi.

“À, không có gì, tôi rất khỏe.” Theo bản năng tôi không muốn anh đi công tác mà phải lo lắng cho tôi, đột nhiên nhớ ra giữa chúng tôi đã không còn như trước rồi. Tôi nhìn thấy nụ cười tự giễu của mình trong kính chiếu hậu, “Hôm nay lúc Tiêu Tiêu tan học, tôi sẽ đến thẳng nhà trẻ đón nó.”

Trải qua trận càn quét lần trước của Cầu Cầu, lần này không thể để Tiêu Tiêu mang nó theo được. Dù sao cứ đổi chỗ ở miết, cũng không tốt cho Cầu Cầu.

“Sao vậy, hôm nay phải đi đón Tiêu Tiêu sao?” Tức Dạ thuận miệng hỏi.

“Vũ Minh phải đi công tác, buổi chiều tôi đi đón Tiêu Tiêu, ở lại đến chủ nhật.”

“Sức khỏe cô ổn chứ?”

“Không sao, viêm dạ dày là bệnh cũ. Tôi hi vọng có thể ở bên Tiêu Tiêu nhiều hơn.” Tôi và Vũ Minh đều không muốn quan hệ của chúng tôi ảnh hưởng đến sự trưởng thành của Tiêu Tiêu.

“Cha mẹ làm bạn với trẻ nhiều, sẽ ảnh hưởng tốt đến sự hình thành nhân cách của trẻ.” Tức Dạ nói, tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Vừa vào công ty liền thấy vẻ mặt tràn đầy áy náy xen lẫn giận dữ của Đinh Đang, vì ngày hôm qua tôi không uống thuốc đúng giờ, còn đi bệnh viện mà không gọi.

“Một năm chỉ có một ngày Valentine, tôi mà gọi điện cho chẳng phải là vô nhân đạo lắm sao?” Đi vào phòng làm việc, theo thói quen tôi vỗ vỗ người Đinh Đang, “Được rồi, đừng làm vẻ mặt đưa đám như vậy. Hiện tại không phải tôi đang tốt lắm sao? Nhớ kêu người sửa xe giùm tôi, chiều tôi sẽ đi đón Tiêu Tiêu.”

Ai ngờ lúc chạng vạng, Đinh Đang báo xe chưa sửa kịp, sẽ thuê một chiếc xe khác tới.

“Không cần phiền phức như vậy, một hồi cứ đi xe tôi, thuận đường mà.” Đúng lúc Lệ Nhã cầm báo cáo tổng kết của tuần này đến, thuận miệng nói.

“Tôi tự đi được rồi.” Tựa hồ là sau chuyện lần trước, trong tiềm thức tôi rất phản cảm việc Lệ Nhã nhiệt tình quá mức với Tiêu Tiêu.

Thảo luận xong, đã đến giờ tan tầm. Lệ Nhã sửa sang tài liệu trong tay, có chút lo lắng nhìn tôi, “Chủ tịch Diệp, sắc mặt cô không được tốt lắm, chú ý nghỉ ngơi một chút, đừng quá mệt mỏi. Thật ra thì…..”

“Sao?”

“Tối qua cô có thể gọi cho tôi, một mình tôi ở nhà cũng không có chuyện gì làm.”

“Chỉ là bệnh nhẹ, không có gì. Cuối tuần này không tăng ca, nghỉ ngơi thật tốt đi.” Tôi ngẩng đầu, nhìn vào mắt cô ta, hai người ngầm hiểu, nhìn nhau cười.

Thấy không còn sớm, tôi vội vã đi đón Tiêu Tiêu.

Tiêu Tiêu thấy tôi thì cực kỳ hưng phấn, dọc đường cứ luôn miệng kể chuyện ở nhà trẻ. Tối thứ bảy, là sinh nhật một bạn trong lớp, cha mẹ đứa bé đó mở tiệc, mời các bạn tham gia. Đến lúc về tới nhà, Tiêu Tiêu vẫn còn phấn khích vì chuyện này.

Vốn đã hẹn tối thứ bảy đi ăn với Tức Dạ, tôi còn đang lo Tiêu Tiêu ở nhà một mình, xem ra không cần băn khoăn rồi. Bây giờ các phụ huynh thật đúng là chịu chi, nhà trẻ bình thường đã như vậy, thật không biết trong những trường học quý tộc thì còn thế nào nữa.

Tôi chỉ mong Tiêu Tiêu không ganh đua so sánh với những đứa bé khác là tốt rồi.

“Nhớ là không được một mình đi với các bạn tới nơi vắng vẻ chơi nha?” Trước khi đi, tôi không an tâm dặn dò Tiêu Tiêu không được cách xa các vệ sĩ. Mặc dù tôi không tán thành việc Vũ Minh cho người bảo vệ Tiêu Tiêu 24/24h, rất dễ gây chú ý. Nhưng với thân phận của tôi và anh, còn có bối cảnh đặc biệt của anh, các biện pháp bảo vệ là cần thiết.

“Không cần đâu, con nghĩ cho các chú đi theo mẹ đi. Tiêu Tiêu là bé trai, sẽ tự bảo vệ được mình.” Tiêu Tiêu có lúc thật ngây thơ và đáng yêu.

Tôi chỉ có thể vừa giả bộ đồng ý, vừa dẫn Tiêu Tiêu lên xe của vệ sĩ.

Ăn tối ở nhà hàng mang đậm hương vị Trung Quốc cổ xưa, Tức Dạ gọi toàn dược thiện. Nghe nói là cho thêm thuốc dạ dày vào, có mùi rất kỳ lạ.

Chúng tôi nói từ đề tài dưỡng sinh đến mẫu người yêu thích, dĩ nhiên bao gồm đề tài trẻ con. Lúc lên xe về, trong cơ thể tựa như có một loại dục vọng bị đè nén lâu nay giờ thức tỉnh, cả người nóng ran.

Sau đó, ý thức mơ hồ………

(H tự tưởng tượng )

Lúc tỉnh lại, đang ở trong phòng khách sạn, đầu đau muốn nứt, cả người đau nhức.

Di động có một đống cuộc gọi nhỡ, đều là số nhà, từ mười giờ mãi đến rạng sáng.

Chạy về nhà, thấy vẻ mặt lo lắng của Tiểu Mộc, “Bà chủ, rốt cuộc bà về rồi. Tôi gọi cả đêm mà không thấy bắt máy. Mãi sau, trợ lý của ông Lâm gọi tới, nói bà không có việc gì, sáng mai sẽ về, tôi mới yên tâm.”

“Minh gọi tới?” Chuyện của tôi, sao Minh lại biết.

“Hắn còn nói đã phái mấy anh em dạy dỗ người rồi, xin bà yên tâm.” Tiểu Mộc thuật lại từng chữ, chỉ sợ nói sót cái gì.

“Cái gì? Giáo huấn ai?”

Tiểu Mộc nghe vậy, mù tịt lắc đầu.

“Tiêu Tiêu đâu?”

“Ở trên lầu.” Lúc tôi đi lên, nghe được Tiểu Mộc vội nói, “Bà chủ, cậu chủ còn đang ngủ, bà nhẹ chân một chút.”

“Mẹ!” Tiêu Tiêu từ trong chăn thò đầu ra, thấy tôi lập tức mừng rỡ kêu lên.

“Tiêu Tiêu, nói thật cho mẹ nghe, hôm qua con về nhà lúc nào?” Mặc dù lòng tràn đầy hoài nghi, nhưng tôi ráng nén tức giận, cố gắng nhẹ nhàng hỏi.

“8h30 ạ, dì Mộc nói đêm nay mẹ không về, bảo con tắm rửa đi ngủ trước.”

“Mấy chú kia về cùng với con sao?” Nghe ta hỏi đến những vệ sĩ, ánh mắt Tiêu Tiêu rõ ràng tránh né.

“Dạ.” Tiêu Tiêu gật đầu, “Hai chú luôn ở cạnh con.”

“Thật không?” Tôi đề cao giọng hỏi lại.

“Dạ không phải…….” Có lẽ là bị hù dọa, Tiêu Tiêu hốt hoảng nói, “Con lo lắng cho mẹ, nhưng ba nói hai chú ấy là đặc biệt đi theo con. Cho nên…….. Cho nên con gọi điện thoại, gọi chú khác đi bảo vệ mẹ.”

“Ai cho con liên lạc với những người đó?” Tôi lôi nó ra khỏi chăn. Không ngờ chỉ qua đó mới mấy tháng mà đã có thể điều động xã hội đen làm việc cho nó.

“Ba nói, con muốn làm người thừa kế đủ tư cách, thì phải học tập các chú.” Tiêu Tiêu trả lời rất hùng hồn.

Tôi không ngờ, Vũ Minh lại giáo dục Tiêu Tiêu như vậy. Tiêu Tiêu còn chưa biết thế nào là tốt xấu, đã cho nó tiếp xúc những thứ này, về sau làm sao trở thành người tốt được?

Tôi giận quá, đè Tiêu Tiêu lên đùi, kéo quần ngủ của nó xuống, đánh liền hai phát. Tiêu Tiêu không ngờ sẽ bị đánh, mấy giây sau mới phản ứng lại, òa khóc: “Ba….. Cứu con, dì…… Mộc cứu con, mẹ….. Mẹ đừng đánh! Đau quá…….”

“Còn dám khóc, ai cho con lui tới với những người đó? Về sau không được nói chuyện với những người đó nữa, nhớ chưa?” Từ nhỏ đến lớn, hầu như tôi chưa hề đánh Tiêu Tiêu lần nào, nhưng lần này không thể không đánh.

Còn nhỏ, đã học cái xấu nhanh như vậy! Càng nghĩ càng giận, tôi tiếp tục đánh. Cho đến khi có người đi vào bắt tay tôi lại.

“Tiểu Mộc, hôm nay nhất định tôi phải cho nó một trận, để nó nhớ kỹ!”

“Hân Ngôn, có gì từ từ nói, đừng đánh con.” Giọng nói quen thuộc.

Ngẩng

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT