watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:48 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4286 Lượt

đứng lại đó cho ta!” Tiết Ánh Tuyết tức giận hô to.

“Tiết cô nương còn có việc gì sao?”

“Ngươi không nghe thấy lời của ta nói sao? Không cho phép ngươi đổ thừa hành ca ca, ta muốn ngươi lập tức rời đi!” Nàng ta chẳng nổi nóng cũng không sợ hãi khiến nàng phát hỏa.

“Tiết cô nương, dù ta không lấy Tướng quân, Khế Ước Bán Thân của ta cũng ở trong tay Tướng quân.”

“Ta cho ngươi bạc, để cho ngươi chuộc Khế Ước Bán Thân về.” Tiết Ánh Tuyết lập tức tiếp lời.

“Rất xin lỗi, vô công bất thụ lộc, ta cùng với Tiết cô nương vốn không quen biết, không thể tiếp nhận ý tốt của ngươi.” Đàm Ngu Cơ mỉm cười khẽ.”Ta thật sự phải đi pha trà cho Tướng quân, cho ta cáo lui.” Lần nữa nghiêng mình chào, cất bước chân về phía trước.

“Ngươi đứng lại ——”

“Ngươi náo đủ chưa!” Tiết Từ Phong chỉ một cước bắt được muội muội lôi ra cửa, “Cùng ta về!”

“Ta không về! Buông ta ra! Ta không về, ta. . . . . . Buông ta ra!” Tiết Ánh Tuyết cố gắng giãy giụa, lại không giãy thoát được, giận đỏ mắt, nháy mắt sau đó lại khóc.”Ca ca thúi, sao không giúp ta, ca ca khốn kiếp, ta ghét ngươi!”

“Này! Ngươi con bé này!” Hắn tức giận buông nàng ra.”Giằng không lại ta thì giở nước mắt ra à!”

“Hừ!” Nàng khẽ lùi lại phí sau rồi lướt qua hắn, đuổi theo.

“Tiết Ánh Tuyết. . . . . . Đáng chết!” Tiết Từ Phong không thể làm gì khác hơn là đuổi theo.

Đàm Ngu Cơ cầm đệm vải, cẩn thận nhắc ấm nước nóng trên bếp, sau lưng Tiết Ánh Tuyết chạy tới, bắt lấy tay nàng kéo.

“Ta còn chưa nói xong ai cho ngươi. . . . . .”

“A!” Bị nàng kéo qua, Bình trà trên tay Đàm Ngu Cơ rơi xuống, nước nóng cứ vậy xối ướt hết chân nàng.

“A!” Tiết Ánh Tuyết cũng hét lên một tiếng, nhanh chóng nhảy ra sau, chỉ bị bắn vào vài giọt nước nóng ở trên quần áo.

“Đau quá!” Đàm Ngu Cơ kêu đau, nước nóng ngày một lan rông hơn, đau đến mức khiến nàng ngã xuống đất mất đi ý thức.

“Ta. . . . . . Ta. . . . . . Là ngươi mình. . . . . .” Tiết Ánh Tuyết thấy thế, luống cuống.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Tiết Từ Phong vọt vào, nhìn thấy Đàm Ngu Cơ ngã trên đất, nhìn thấy bình nướng nghiêng ngả nằm trên đất, cùng với nước nóng còn đang bốc h7i trên đất.”Ôi trời ơi!!! Xảy ra chuyện gì?”

“Là nàng nàng ta xấu tính có ý dùng nước nóng tổn thương ta, kết quả tự làm tự chịu!” Tiết Ánh Tuyết kêu to, lui vài bước.

“Ngươi. . . . . .” Hắn tuyệt không tin tưởng, nhất là vẻ mặt chột dạ của muội muội.

“Nơi này xảy ra chuyện gì? Ánh Tuyết? Từ Phong? Các ngươi sao lại ở đây. . . . . . Cơ Nhi?” Từ bên ngoài đi đến Hỏa Ngọc Hành, vốn là có chút nghi ngờ thấy sao lại ồn ào, vừa nhìn thấy Đàm Ngu Cơ ngã thảm thương trên đất, hắn lập tức xông lên trước.

“Ngọc hành. . . . . . Thật là đau. . . . . . Ta rất đau. . . . . .” Nàng không cách nào chịu đựng đau như vậy, không nhịn được kêu khóc.

“Cơ Nhi? Xảy ra chuyện gì?” Hắn quay nhìn hỗn loạn chung quanh, một lò lửa lớn đã xảy ra việc gì.

Hắn chợt nhìn về Tiết Từ Phong, thấy hắn vẻ mặt kinh hoảng đầy ấy náy, nhìn vẻ mặt tái nhợt đầy chột dạ của Tiết Ánh Tuyết, hắn liền hiểu mọi việc.

“Cút! Vĩnh viễn đừng để ta nhìn thấy ngươi!” Hỏa Ngọc Hành hung dữ tức giận trợn trừng mắt nhìn nàng, sau đó thật nhanh ẵm Đàm Ngu Cơ lên, đưa vào phòng.

“Lão đại!” Tiết Từ Phong đi theo đuổi theo, còn Tiết Ánh Tuyết kinh ngạc đến sững sờ tại chỗ, bị ánh mắt kinh khủng của hắn dọa cho chân mềm nhũn, ngã trên đất, không thể động đậy.

*********

Nghe tiếng người làm chạy đến tụ tập ngày càng nhiều, tụ tập be6nca5nh giếng đợi sai bảo.

Từng thùng nước giếng lạnh bị kéo lên, đổ lên đùi Đàn Ngu Cơ , còn Hỏa Ngọc Hành là ôm chặt nàng, chỉ sợ nàng bị lạnh.

“Ngọc Hành. . . . . .” Nàng khổ sở rên rỉ. Thì ra là bị phỏng lại đau như vậy, nàng không chịu nổi muốn ngất đi, nhưng vết thương lại đau khiến nàng tỉnh lại.

“Ta ở đây.” Hỏa Ngọc Hành ôm chặt nàng, cẩn thận không đụng phải chân của nàng.

“Nhanh tay một chút!” Nhìn nàng khổ sở không chịu nổi, hắn một bên hối thúc người múc nước cũng không quên hỏi, “Nguyên tổng quản, phái người đi mời đại phu chưa?”

“Đã phái người đi rồi, Tướng quân.” Nguyên tổng quản lập báo cáo.

Hạ liên biết tin, hoảng hốt chạy vào, chen vào đám người, đã nhìn thấy toàn thân nhị tiểu thư ướt đãm, kinh hoảng bổ nhào quỳ gối bên người nàng.

“Tiểu thư, trời ạ! Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao có thể như vậy. . . . . .”

Tiểu thư? cho dù tại đây tôi tớ có nghe được nhưng cũng chẳng còn tâm trạng nào mà truy hỏi nữa.

“Hạ liên bình tĩnh đi!” Hỏa Ngọc Hành cầm tay Đàm Ngu Cơ, cất giọng kêu: “Ai đó lấy cho ta một cây kéo”

Chương 20

“Vâng” tổng quản phu nhân lập tức chạy vào trong phòng, liếc nhìn Tiết Ánh Tuyết ngồi dưới đất một cái, thầm rủa một câu”Nghiệp chướng” , liền chạy đi lấy cây kéo, đem ra ngoài.”Tướng quân, kéo đây.”

Hỏa Ngọc Hành nhận lấy, giương mắt liếc mọi người.”Nam nhân lui ra hết đi.”

Người làm nam toàn bộ lui, Còn lại chỉ là những nữ nô tỳ khỏe mạnh múc nước

“Hạ Liên, ngươi tới giúp ta!” Hắn nhìn Hạ liên.

“Vâng”

“Hạ Liên, chân Cơ Nhi bị bỏng nước nóng rồi, hiện giờ ta dùng nước lạnh giúp nàng giảm nóng, ngươi cầm kéo cắt bỏ xiêm y của nàng, cẩn thận chút, chớ tổn thương nàng, xiêm áo ướt nước cần lấy ra trước kẻo dính vào da.” Hỏa Ngọc Hành đưa cây kéo giao cho nàng, nhẹ nhàng giao phó.

“Vâng” nghẹn ngào nàng tay run run, đường như không thể cầm nổi cây kéo.

“Bình tĩnh một chút, chớ có run tay! Nếu như ngươi làm không được, giao ngay cho người khác!” Hắn tức giận nói.

“Ta có thể! Ta giúp tiểu thư!” Nàng lập tức lau sạch nước mắt.”Chỉ cho ta biết, nên làm thế nào.”

“Nguyên phu nhân, ngươi cũng tới đây giúp một tay.” Hỏa Ngọc Hành cất giọng phân phó tổng quản phu nhân.

“Vâng” nàng lập tức đến bên, quỳ gối phía bên kia.

Hỏa Ngọc Hành chỉ bọn họ cắt quần áo trên người Đàm Ngu Cơ từ mảnh từng mảnh một xiêm áo nửa người dưới cắt bỏ gần hết.

Khi một mảng lớn da thịt sưng đỏ lộ ra hắn cảm giác nghẹn ngào, hít sâu một cái, giao phó với tỷ nữ xách nước.

“Nhẹ tay một chút, dội từ từ thôi, đừng cùng sức, cũng đừng ngừng lại, hai người khác, đem hai thùng nước tắm ra đây.”

“Vâng” hai nữ tì khác vội vàng chạy đi, một lúc không lâu sau đã quay trở lại.

“Lấy gần một nửa thùng nước.”

“Vâng”

“Đại phu đến rồi, mau mau, đại phu, ở đây!” Có một nô bộc kêu lên.

Qua vài lần ầm mỹ hoảng sợ phỏng của Đàm Ngu Cơ cũng xử trí rất tốt, được đưa đến giường.

Hầu hết mọi người đều rời khỏi, chỉ còn lại tổng quản phu nhân và Hạ Liên ở trong phòng chở lệnh.

Mà phía ngoài, Tiết Ánh Tuyết vừa bị đuổi đi vẫn ngồi ngoài hành lang không bỏ đi nàng hiện giờ cũng không biết nên làm sao.

Bên cạnh có người đi đến, nàng từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy huynh trưởng, hốc mắt bỗng nhiên ướt.

“Ta không phải. . . . . . Cố ý, ta thật sự không phải cố ý . . . . . .” Đưa tay níu lấy vạt áo ca ca , nghe thấy tiếng rên rỉ của Cơ Nhi cô nương tiếng rên khổ sở đau đớn, nàng cảm thấy rất sợ hãi.”Ta không muốn hại nàng bị thương, ta thật sự . . . . . . Không muốn. . . . . .”

“Ta biết mà.” Tiết Từ Phong thở dài, ngồi xuống cạnh nàng.

“Làm sao giờ? Ca, nàng. . . . . . Nàng có thể chết không?”

“Không đâu, đại phu nói đại ca xử lý rất tốt, lại cách mấy lớp xiêm áo, mặc dù rất nghiêm trọng, có thể sẽ lưu lại sẹo, nhưng sẽ khỏi hẳn.” Hắn nhỏ giọng an ủi.

“Thật tốt quá. . . . . .” Tiết Ánh Tuyết che mặt, khóc thút thít.”Thật sự là quá tốt. . . . . .”

Vỗ về nàng, Tiết Từ Phong không biết nên nói gì. Nàng gây họa quá lớn rồi, Đại ca không biết sẽ xử lý như thế nào.

Sau lưng cửa phòng khẽo kẹt mở ra, Hạ Liên đứng ở đó.

“Tiết cô nương, tiểu thư muốn gặp ngươi.” Hạ Liên lạnh lùng nói, hốc mắt sưng đỏ, trong mắt tràn đầy oán trách với nàng.

Tiết Ánh Tuyết kinh ngạc, hoảng sợ nhìn về huynh trưởng.

“Vào đi, Cơ Nhi cô nương là một cô nương dịu dàng thiện lương, nàng phải nói chuyện với ngươi, bằng không đại ca sẽ đánh chết ngươi.” Tiết Từ Phong phân tích nói.

Nàng hơi mím môi, thiếu chút nữa lại khóc nữa bật khóc ra.

“Ta vào đó, nếu như chết ở bên trong, ngươi phải giúp ta nhặt xác đó!”

“Chớ nói nhảm, mau vào đi, ta ở đây chờ.”

Tiết Ánh Tuyết khụt khịt cái mũi, đứng lên đi vào phòng.

Chỉ thấy Hành ca ca ngồi ở mép giường, nắm tay Cơ Nhi cô nương, nghe thấy tiếng nàng bước vào, nhưng ngay cả ngẩng đầu lên cũng không ngẩng, không thèm nhìn nàng một cái, khiến nàng cảm thấy đau xót.

“Tiết cô nương.” Đàm Ngu Cơ nghiêng đầu nhìn nàng, giọng nói có chút suy yếu, sắc mặt trắng bệch mồ hôi vã trên trán, tất cả

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT