watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:48 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4281 Lượt

trên giường vẫn mẹ sảng quá lâu, tỉnh lại một lát lại ngất lịm đi vì đau, những lần thoáng tỉnh lại đó càng khiến nàng không muốn sống nữa.

“Đau quá. . . . . . Để ta chết. . . . . .” Đàm Ngu Cơ đau đớn trong cơn số cao mê sảng nàng cầu xin sự giải thoát.

“Cơ Nhi, chịu khó một chút, cố gắng lên vì ta có được không. . . . . .” Hỏa Ngọc Hành đau lòng thì thầm, nâng gương mặt nàng lên hôn nhẹ lên đó.

“Để cho ta chết. . . . . . Ta muốn chết. . . . . . Để ta chết. . . . . .” cánh môi mấp máy kia không ngừng thót lên những lời đau đớn kia

“Xin nàng, Cơ Nhi, đừng từ bỏ. . . . . .” Hỏa Ngọc Hành hận bản thân hông thể làm được gì cho nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng đau đớn.

“Tiểu thư. . . . . .” Hạn Liên cố dùng tay che miệng, kìm nén không để bản thân bật khóc. Nhưng khi nàng thấy Tướng quân túc trực ở mép giường, từng giọt nước mắt rơi trên gương mặt trắng bệch không chút huyết sắc của tiểu thư nhà nàng, nước mắt của nàng cũng nữa không kìm được nữa.

Nam nhi không dễ dàng rơi lệ, chỉ khi thật sự quá đỗi đau lòng: tiểu thư, cô nhất định phải nhanh chóng khỏe lại.

“Hạ Liên” Tổng quản phu nhân bưng chén thuốc đi vào phòng, nhỏ giọng kêu.

Ngước lên nàng thấy chén thuốc, vội vàng nhận lấy.

“Cám ơn. . . . . . Tổng quản phu nhân.” Nàng nức nở nói.

“Mau cầm lấy đưa cho Tướng quân đi!” Tổng quản phu nhân thở dài nói.

“Dạ.” Hạ Liên bưng thuốc đến bên giường.”Tướng quân, đến giờ tiểu thư uống thuốc rồi.”

Hỏa Ngọc Hành yên lặng một lúc, ngồi thẳng lên, để lệ trên mặt không còn nữa, mới nhích người ngồi cạnh đầu giường, nhẹ nhàng, thận trọng nâng Đàm Ngu Cơ vào khuỷu tay.

Nhận lấy thuốc trên tay Hạ Liên, hắn ngửa đầu húp một hớp, cầm chén thuốc đưa cho Hạ Liên, sau đó dùng tay mỏ miệng cùa Ngu cơ, cúi người mớm thuốc cho nàng, đưa thuốc từng chút một vào miệng nàng.

Vì vài lần không cách nào khiến nàng nuốt thuốc nên hắn mới nghĩ ra cách này.

Lại cầm chén thuốc lên mớm thuốc cho nàng thêm vài lần nữa đến khi cạn sạch chén thuố kia.

Hạ Liên nhận lấy chén không, cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, xoay người lại đặt chén trở về trên bàn thì nhìn thấy đứng bên ngoài sảnh Hầu Gia vợ chồng.

Nàngvội vàng bước đến, Nhưng phu nhân kịp thời đến gần ngăn nàng hành lễ.

“Cơ Nhi hiện giờ sao rồi?” Phu nhân quan tâm hỏi.

Hạ Liên lắc đầu, nước mắt lại rớt xuống.

Thầm than, phu nhân nhìn sang phía phu quân bà.

“Tướng công, chàng nghĩ cách đi, nhìn Hành như vậy , nếu cứ tiếp tục như vậy, Cơ Nhi nếu có chuyện gì, ta ta nghĩ con nó cũng không sống nổi. . . . . .” giọng bà hơi nhẹn lại, “Ta không muốn lại mất đi một đứa con nữa.”

Chương 22

Hộ Quốc Hầu giang tay ôm lấy thê tử.

“Đừng khóc! Ta sẽ nghĩ cách.” Ông gằn giọng nói: “Ta lập tức vào cung xin gặp hoàng thượng, xin mời vài ngự y đến đây.”

Sau đó, Hộ Quốc Hầu vào cung.

Không lâu sau, hoàng thượng nhanh chóng lệnh cho Ngự y theo ông về tướng quân phủ, chẩn bệnh cho hôn thê của tướng quân. Sau nghe ngự y báo lại, lập tức thánh dược cực phẩm, cùng những thuốc đắp, những dược liệu quý giá dùng cho việc chữa trị phỏng cũng được chuyển đến

Từng ngày trôi qua, khi Đàm Ngu Cơ không còn sốt cao nữa, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, Kể cả ngự y cũng thầm gạt mồ hôi lạnh ,may là không làm nhục thánh lệnh!

Trong tướng quân phủ sau khi Ngu Cơ dùng thuốc thoa lên vết thương thì ngự y cũng rời khỏi

Cuối cùng thì thời gian tỉnh táo của Ngu Cơ tăng lên dần dần.

Hỏa Ngọc Hành ngồi ở mép giường, cúi người đưa tay sờ trán nàng, xác định nhiệt độ bình thường, mới cúi sát tai nàng gọi khẽ.

“Cơ Nhi? Dậy nào.”

“Sao?” Lông mi dài mở nhẹ, nàng từ từ mở mắt.

“Tới giờ uống thuốc rồi, Cơ Nhi.” Hắn dời thân đến đầu giường ngồi xuống, thận trọng đỡ nàng dậy, để cho nàng ngồi đựa vào ngực hắn, mới đưa tay nhận bát thuốc của Hạ Liên.

Mở mắt nhìn thấy Hạ Liên, nàng ta nhìn nàng mỉm cười dịu dàng.

“Hạ Liên, Sao lại khóc đến mức mắt sưng húp cả thế kia? Biến dạng cả mặt!”

Hạ Liên nghẹn ngào lau nước mắt.”Tiểu thư bị thương rất nghiêm trọng, Hạ liên thấy. . . . . . Rất đau lòng!”

“Đừng khóc, ta không sao rồi.” Hôm nay tinh thần của nàng quả thật tốt hơn rất nhiều, ít nhất là thực sự tỉnh táo, dù rằng rất đau nhưng nàng chịu đựng được.

“Làm sao có thể. . . . . . Không có việc gì chứ! Ngự y nói, sẽ để lại sẹo .” Hạ liên đau lòng, người tốt vậy mà lại có kết quả này.

“Không quan trọng, ở trên đùi có ai thấy chứ. . . . . .” Dừng lại một chút, do dự nghiêng đầu về phía sau nhìn Hỏa Ngọc Hành một cái. Không, sẽ có người thấy, là phu quân tương lai của nàng.

“Nàng biết ta không ngại, ta chỉ đau lòng.” Hỏa Ngọc Hành khàn giọng, múc một muỗng nước thuốc, thổi nguội xong đưa đến môi nàng, “Chớ suy nghĩ lung tung, uống thuốc trước.”

Nàng mở miệng uống thuốc, nhăn mày một cái vì thuốc đắng.

“ Khổ y như trước vậy.” Nàng lè lưỡi.

“Đây là thuốc do ngự y kê, là phương thuốc trị hỏa tà , vì nàng thanh nhiệt giải độc dưỡng âm, phòng hỏa độc công tâm, Tán nhiệt trừ thấp, nên có đổi thuốc mới,kết hơp với thuốc bôi bên ngoài, nếu như nàng cảm thấy khát nước, đi tiểu ít, có thể uống thêm vài vị dược thảo khác, uống với lượng nước gấp ba lần bình thường.” Hỏa Ngọc Hành lại múc một muỗng để nàng uống . Ngự y còn nói, vết thương của nàng xuất hiện chứng viêm, cho nên tăng cường thêm thuốc, trong uống ngoài thoa dùng chung, về phần hoàng thượng ban cho Thánh phẩm hồi phục làn da, bây giờ vẫn chưa thể sử dụng.

“Rất khổ sao?” Nhìn bộ dạng van nài của nàng, lòng hắn đau.

“Cũng may, thiếp không sợ khổ.” Đàm Ngu Cơ mỉm cười cùng hắn, ngoan ngoãn uống thuốc.

“Sau khi uống xong, cho nàng ăn bánh điểm tâm tráng miệng.” Hắn mỉm cười cùng nàng giống như một đứa trẻ.

Nàng biết bởi vì nàng bị thương, để cho tinh thần hắn quá mệt mỏi, mấy ngày nay hai chân phỏng đau khiến cho nàng không muốn sống, ý thức lại mơ hồ, nhưng lại không thể hoàn toàn ngất lịm, đau đớn luôn khiến nàng tỉnh lại. Nhưng hắn vẫn luôn ở cạnh bên người, mặc kệ khi nào nàng mở mắt ra, nhìn thấy đầu tiên đều là hắn.

“Ngọc Hành trong lúc hôn mê thiếp hình như nghe được có ai đó dang khóc phải không?” Lại sau khi uống vài hớp, Đàm Ngu Cơ cau mày nghĩ tới, nàng đã lóng thoáng nghe được tiếng nưc nở.

“Nàng nghe lầm, nơi này ngoại trừ ngự y, tổng quản phu nhân và Hạ Liên, ta không cho phép kẻ khác bước vào.” Hỏa Ngọc Hành mặt không đổi sắc nói láo.

Thật ra thì mấy ngày trước Tiết tổng quản dẫn con trai, con dâu tới cửa tạ tội, hắn chỉ cho thủ hạ đuổi hết ra ngoài, bởi vì tâm tư hắn đang lo lắng cho Ngu Cơ đang sốt cao, bọn họ còn khóc nháo ở bên ngoài đòi sống đòi chết, càng khiến hắn tức giận hơn, hắn mới bảo người của Hộ Quốc Hầu phủ lôi họ về đó mà chết, chớ làm dơ tướng quân của hắn phủ.

Nếu không phải là Tiết tổng quản nhìn hắn lớn lên, hơn nữa còn là người trông coi trong phủ, hắn đã sớm một cước đem người đá ra ngoài, mà không phải chỉ gọi cha lôi ông ta đi để khỏi làm phiền hắn mà thôi.

“Ngọc Hành, có phải chàng lại vì ta mà trách tội ai đó nữa hay không?” Đó không phải là giọng của Tiết cô nương .

“Không có.” Lời này là lời nói thật, hắn chỉ mệnh thủ vệ đuổi bọn hắn ra ngoài, cũng nghiêm lệnh không cho phép bọn họ bước vào phủ tướng quân một bước mà thôi, đến mắng cũng lười mắng, nào có trách tội ai.

“Tiểu thư, Tướng quân mấy ngày nay không ngủ, không nghỉ chăm sóc cô, căn bản không thời gian đi để ý tới người khác.” Hạ Liên Thay hắn giải thích. Nàng rất giận Tiết cô nương tổn thương tiểu thư, cũng giận cả người nhà Tiết cô nương, chỉ vì

muốn tranh thủ sự tha thứ của tướng quân , để trong lòng họ thanh thản hơn mà ồn ào khóc lóc ở bên ngoài hoàn toàn không thèm để ý tiểu thư cần không khí tĩnh lặng để tĩnh dưỡng nghỉ ngơi..

“Ngọc Hành, chàng nên nghỉ ngơi.” Nhìn bộ dạng tiều tụy của hắn, nàng cũng đau lòng.

“Ta có nghỉ ngơi.” Hỏa Ngọc Hành đơn giản nói, lại múc một muỗng nước thuốc đưa đến bên môi nàng.”Uống thuốc, đừng nói nhiều như vậy.”

Nàng há miệng uống thuốc xong, thuận thế liếc Hạ Liên một cái.

Hai người ở chung chừng mười năm, hiểu ý nhau đã vượt xa bình thường, Hạ Liên lập tức hiểu, nhẹ nhàng lắc đầu một cái.

Đàm Ngu Cơ trong lòng thở dài. Quả nhiên là như vậy, hắn căn bản không hề nghỉ ngơi.

Yên lặng uống thuốc, trong lòng nàng suy nghĩ, làm như thế nào để cho hắn yên tâm tâm nghỉ ngơi.

Hỏa Ngọc Hành đem chén thuốc cạn đưa cho Hạ Liên, nàng không tiếng động lui ra, chỉ để lại hai bọn họ trong nhà.

“Nghĩ gì vậy?” Cầm lên một miếng bánh hoa mai đút vào miệng nàng.

Đàm Ngu Cơ nhẹ nhàng lắc đầu, dựa vào trong ngực hắn nhắm mắt lại.

Nhẹ nhàng thở dài.”Cơ Nhi, ta không sao, ta rất khỏe.”

Nàng yên lặng im lặng, chỉ là vùi mặt vào ngực của hắn không tin, lặng lẽ rơi lệ.

“Cơ Nhi. . .

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT