watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6876 Lượt

giảm tốc độ.

Anh nắm chặt vô lăng, bồn chồn gọi cô: “An Dao.”

Cô khẽ “ừ” một tiếng.

Anh nói: “Nếu có chuyện gì cô có thể gọi tôi bất cứ lúc nào.”

“Ừ.”

“Nếu có chuyện gì đột ngột xảy ra, cô nhất định phải tìm tôi.” Anh không yên tâm nên dặn dò cô.

Khóe miệng cô cong lên, “ừ” một tiếng nữa.

Xe dừng lại. Cô nhìn ra ngoài, đã đến trước căn nhà của cô. Cô mở cửa xe, đang chuẩn bị xuống thì anh gọi: “An Dao.”

Cô ngạc nhiên nhìn anh.

Trong đôi mắt đen láy của anh, ánh sáng đang chuyển động, anh chăm chú nói từng tiếng: “Tặng cô năm câu nhất định được không?”

Cô không nhúc nhích, để mặc anh nói tiếp: “Nhất định phải vui vẻ, nhất định phải mạnh khỏe, nhất định phải lạc quan, nhất định phải gắng gượng… cuối cùng…”, giọng anh trầm xuống nhưng rõ ràng: “Nhất định không được quên tôi.”

Chương 7

Việc riêng tư của bất cứ ai, người khác đều không có quyền hỏi.

Trong căn biệt thự chỉ có ánh sáng yếu ớt của các vì sao hắt vào qua cửa sổ. Cô mò mẫm rờ tìm công tắc trên tường, căn phòng trống huơ trống hoắc. Cô lên tầng hai khóa trái cửa lại rồi nằm vật ra giường, mệt mỏi. Điện thoại đổ chuông, chỉ nghe thấy tiếng giám đốc gào thét: “An Dao, rốt cuộc cô đang giở trò gì thế hả? Thằng nhãi đó là ai?”

“Bạn bình thường.”

“Tôi đã dừng lại tất cả công việc của cô, nếu cô không muốn nhận vai trong phim của Đinh Kiều Kiệt vậy công ti sẽ đóng băng sự nghiệp của cô.” Cơn giận của giám đốc ầm ầm như sấm nổ: “Còn nữa, bây giờ tôi đang bàn chuyện làm ăn với vài đối tác đầu tư, cô qua đây ngay, nếu thể hiện tốt thì tôi sẽ xem xét.”

Cô hiểu ý giám đốc nên từ chối thẳng: “Đã muộn lắm rồi, tôi cần nghỉ ngơi.”

Giám đốc uy hiếp: “Rốt cuộc cô có biết mình đang nói chuyện với ai không? Cô không biết ai nắm quyền sinh quyền sát hay sao? An Dao, đừng rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt.”

Cô hiểu giám đốc muốn cô qua đó làm gì, vì thế cô không muốn trả lời mà thẳng tay tắt máy, ném điện thoại ra ngoài ban công. Gió khẽ thổi, phía những tòa nhà xa xa ánh điện nhấp nháy giống như những ngôi sao lúc tắt lúc sáng. Cô lơ đễnh nhìn xuống dưới cửa, đột nhiên thấy bóng Lăng Bách khoanh tay trước ngực, nghiêng người dựa vào cửa xe.

Cô gọi: “Lăng Bách.”

Anh nhìn cô rồi khẽ “ừ” một tiếng, ánh sáng của đèn đường chiếu lên khuôn mặt anh, dịu dàng và tuấn tú.

Tim cô đập liên hồi: “Sao anh còn chưa về nhà?”

Anh im lặng.

Cô nói: “Anh về đi, tôi đây rất an toàn, công ti có thu hồi nhà cũng phải đợi đến sáng mai, nửa đêm họ không cho người tới đâu.” Mặc dù anh không lên tiếng nhưng giác quan thứ sáu cho cô biết anh đang lo lắng cho sự an nguy của cô.

Quả nhiên, anh ngập ngừng đáp lại một tiếng rồi lên xe rời đi.

Cô đứng trên ban công nhìn theo đèn hậu màu đỏ đi càng lúc càng xa, nơi sâu thẳm nhất trong trái tim cô càng lúc càng ấm áp.

***

An Dao sớm đã đoán ra cơn phong ba ngày hôm sau nhưng không biết nó lại dữ dội đến như vậy. Đầu tiên, công ti cho người đòi lại căn hộ, đuổi cô ra khỏi nhà. Trên đường cô nhìn thấy tạp chí đăng ảnh cô và Lăng Bách trên xe, ngoài bãi biển và trước cửa nhà. Sau đó ở nhà Trần Tuyết San cô vào mạng và phát hiện ra các diễn đàn lớn nhỏ đều nói Lăng Bách là bạn trai cô.

Góc chụp của những tấm đăng trên ‘Trào lưu L’ rất đẹp, ví dụ như, dưới ráng chiều choáng ngợp bầu trời, Lăng Bách đưa tay lau nước mắt cho cô; trên bãi biển hai người kề vai cùng ngắm biển đêm dưới trời sao; cô đứng trên ban công, còn anh đứng dưới ánh đèn ngước mắt nhìn cô… Hai người tình tứ, khung cảnh nên thơ nên nhìn họ giống như Kim Đồng Ngọc Nữ, trời sinh một cặp.

Trần Tuyết San tò mò hỏi: “Anh ấy và cô có quan hệ gì thế?”

Cô không nói gì, trong lòng cảm thấy rất bình thản.

Trong mắt Trần Tuyết San lóe lên một tia sáng lạ thường, cô ta cười gượng gạo: “Cô và anh ấy thực sự là người yêu? Trên mạng có người đoán cô bỏ Đường Khải vì muốn ở bên anh ấy.”

Sắc mặt lạnh băng, cô ngước mắt nhìn Trần Tuyết San.

Trần Tuyết San cứng người, cảm thấy bất an trước cái nhìn của cô: “Xin lỗi, tôi nhiều lời rồi. Tôi quên đây là chuyện riêng của cô, tôi không có quyền hỏi.”

Việc riêng của bất cứ ai, người khác đều không có quyền hỏi.

Nhưng ngôi sao làm gì có bí mật? Tổ tổng tám đời còn bị người ta bới lên, phơi bày trước con mắt của thiên hạ. Vốn chẳng có thứ gọi là quyền riêng tư, ngay cả, hôn nhân cũng bị phóng đại vô số lần trước mặt người khác.

Trần Tuyết San dí chuột, nhìn màn hình máy tính, nói: “Hóa ra còn có clip nữa.”

An Dao xem clip, trong clip là cảnh tượng trước cửa nhà cô, người ghi hình quay từ phía sau xe của anh. Trong clip có cảnh Lăng Bách từ trong xe nhảy ra đánh phóng viên, giành máy ảnh và chạy về phía trước. Còn cô bước xuống xe, đi vào nhà cùng bố, người quay cũng không dừng lại mà tiếp tục bám theo. Khi Lăng Bách xuất hiện lần nữa trong clip đã bị cả đám phóng viên vây lại, tiếng ẩu đả vang lên không ngừng, khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

Trong clip có tiếng anh nói: “Xin lỗi, tôi nhận nhầm người.”

Đám phóng viên không tin nên tiếp tục gây khó dễ, anh liên tục xin lỗi, hạ giọng mềm mỏng.

Trần Tuyết San bật cười: “An Dao, cư dân mạng có thiện cảm với Lăng Bách, họ nói anh ấy là người tốt, vừa đẹp trai lại vừa nhiều tiền.”

“Nhiều tiền?”

“Cô không thấy cư dân mạng đã tìm ra rồi à? Họ đều nói anh ấy là thiếu gia của bất động sản Anh Bách đó.”

Trước đây anh cũng tự giới thiệu mình là người của bất động sản Anh Bách, cô tưởng cùng lắm anh giữ chức vụ cao, nhưng không ngờ anh lại là thiếu gia.

Trần Tuyết San mỉm cười đầy ẩn ý: “Không ngờ thiếu gia lại hạ mình, không màng tất cả vì cô như thế.”

An Dao không nói gì, điện thoại đổ chuông, những con số trên màn hình vô cùng quen thuộc. Anh chỉ gọi có một lần nhưng cô lại nhớ rõ. Cô do dự rồi nghe máy.

Giọng anh hơi khàn: “Xem tin tức chưa?”

Cô không lên tiếng.

Anh ngập ngừng rồi khẽ nói: “Xin lỗi, tôi đã làm liên lụy tới cô.”

“Không sao.”

“Tôi không biết có người đang quay trộm. Nhưng vì tôi mà cô bị người ta nói ra nói vào, thậm chí trên mạng có những người vốn tin cô giờ cũng bắt đầu nghi ngờ cô bắt cá hai tay.” Anh bất lực giải thích: “Tôi cũng không phát hiện ra dọc đường có người bám theo, xin lỗi cô.” Anh khẽ gọi tên cô: “An Dao.”

Cô “ừm” một tiếng.

Cảm giác bất lực mỏi mệt trong giọng nói của anh: “Cô có thể tha thứ cho tôi không?”

Cô bật cười: “Sau lưng anh đâu mọc con mắt thứ ba, không biết người ta bám theo cũng là chuyện bình thường.”

“Vậy cô đừng làm ngơ với tôi nhé. Nếu cô thực sự giận thì tôi kể truyện cười cho cô vui.”

“Kể đi.”

“Tôi nhớ hồi học cấp hai, cả lớp đều ngủ gật. Lúc tan học cô giáo chỉ nói một câu, ‘Sao ngủ hết thế, chí ít cũng phải có người canh gác chứ, nếu không giặc tới thì làm thế nào?’”

“Cô giáo vui tính quá.” Cô cũng bật cười thành tiếng. Anh cũng cười theo cô: “Cô không giận là tôi an tâm rồi. Cô không biết đâu, tôi thấp thỏm cả ngày trời, trong lòng băn khoăn có nên gọi cho cô không, trước khi gọi tôi còn sợ cô không nghe máy.”

“Vậy bây giờ anh yên lòng rồi chứ?”

“Ừ, cảm ơn cô đã tin tôi.”

Kênh giải trí trên màn hình tinh thể lỏng vẫn đang phát tin về scandal của An Dao, Lăng Bách và Đường Khải. Trần Tuyết San im lặng lắng nghe cuộc đối thoại giữa cô và Lăng Bách, đột nhiên rút điện thoại ra nhắn tin. Người nhận tin là T, nội dung là: “An Dao ở nhà tôi, cần làm gì không?” Tin nhắn gửi đi không lâu, điện thoại rung lên. Trần Tuyết San mở ra xem, tin nhắn của T: “Cần ảnh cuộc sống đời tư của cô ấy, càng nhiều càng tốt.”

Trần Tuyết San ngay tức khắc soạn tin trả lời: “Cô ấy và Lăng Bách chắc chắn có quan hệ.” Trần Tuyết San soạn xong tin nhắn, liếc nhìn An Dao một cái rồi ấn nút gửi. Một lúc sau lại có tin trả lời từ T: “Vậy càng tốt, cần có bằng chứng chính xác giữa hai người họ, để cô ta không bao giờ có cơ hội đứng dậy.” Trần Tuyết San mau chóng xóa sạch hộp thư đến.

Kênh giải trí ti vi đang chiếu tin tức về giải Kim Hoa, MC xinh đẹp nói: “Đài chúng tôi xin đưa tin mới nhất về giải Kim Hoa. Nữ diễn viên An Dao của công ti truyền thông Nguyên Dã đã xin rút khỏi giải, ban tổ chức giải Kim Hoa cho rằng sự kiện ảnh nóng và diễn xuất của An Dao không liên quan tới nhau, nhưng vì muốn tôn trọng quyết định của cô An Dao nên ban tổ chức đã đồng ý chấp nhận đề nghị rút lui của cô ấy, dù rất lấy làm tiếc. Ban tổ chức giải Kim Hoa cũng bổ sung vào danh sách đề cử nữ diễn viên chính trong bộ phim “Tru tam kế” – cô Trần Mộng Kỳ, điều đáng nói là, nữ diễn viên Trần Mộng Kỳ cũng trực thuộc công ti truyền thông Nguyên Dã, hơn nữa quản lí của Trần Mộng Kỳ chính là quản lí cũ của An Dao – cô Donna.”

An Dao cúp máy, nhìn màn hình ti vi.

Cuối cùng MC nói đầy thâm ý: “Có tin tức cho rằng, cô An Dao muốn bí mật đóng phim cấp ba nên bị công ti đóng băng sự nghiệp. Có phóng viên muốn xác nhận tin từ công ti truyền thông Nguyên Dã nhưng công ti không hồi đáp. Sự kiện ảnh nóng khiến An Dao mất hết danh tiếng, không còn gì cả, sự nghiệp bị đóng băng. Xem ra các ngôi sao nữ vẫn

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT