|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mình. Ngôi sao còn được ai trong sạch?”
“Cậu mắng tôi cũng được nhưng tôi không cho phép cậu mắng An Dao.”
“Cậu đúng là tự mình làm nhục mình.”
“Cậu còn nói cô ấy nữa thì chúng ta không bạn bè gì nữa.”
“Được, tôi không nói nữa, tôi cũng mặc kệ cậu luôn.”
Cửa phòng bệnh bật tung, An Dao nhìn người đàn ông trước mặt, anh ta cũng chạc tuổi Lăng Bách, tóc ngắn, gương mặt ưa nhìn, trông rất nam tính.
Người này nhìn An Dao chòng chọc, thô lỗ hỏi: “Cô nghe trộm cái gì? Ai cho cô đứng ngoài cửa nghe trộm?” Anh nhìn kĩ An Dao một lúc, thần sắc càng khó coi hơn: “Tôi tưởng là ai chứ? Cô không có giáo dục à mà đứng nghe trộm ngoài cửa?”
An Dao dịch sang bên một chút, Lưu Tử Văn tức giận đi ra ngoài thấy Lý Thừa Trạch thì càng nổi xung hơn: “Rắn chuột một ổ.”
Lăng Bách trong phòng hỏi vọng ra: “An Dao, là em à?”
An Dao thưa một tiếng rồi bước vào.
Cửa sổ trong phòng mở rộng, ánh sáng chiếu khắp phòng. Trên ghế sofa chất mấy chiếc hộp, đều là đồ dinh dưỡng cao cấp. Lăng Bách ngồi trên giường, mỉm cười rạng rỡ nhìn cô: “Em mặc kệ Lưu Tử Văn đi, cậu ấy ương bướng lắm. Em đừng chấp làm gì, vì cậu ấy là bạn thân của anh từ hồi cấp hai đến giờ.” Cô không để ý, bởi vì Lưu Tử Văn nói đúng, anh đã hi sinh quá nhiều cho cô.
Lý Thừa Trạch đi tới cửa sổ nhìn ra bên ngoài, đề nghị: “Hay là ra viện đi, ra viện về nhà, hai người tầng trên tầng dưới cũng tiện chăm sóc nhau.”
Lời vừa dứt anh chỉ muốn tát cho mình mấy cái, tầng trên tầng dưới cũng tiện hú hí gian tình, tại sao anh lại sắp xếp cho họ ở gần thế? Trong lòng anh bỗng cảm thấy hối hận vô cùng.
Lăng Bách gật đầu đồng ý: “Có thể ra viện rồi, thực ra cũng chỉ là trật eo thôi, không ảnh hưởng gì.”
Lý Thừa Trạch đưa tay nhìn đồng hồ rồi nói: “Vậy tôi đi làm thủ tục xuất viện.”
Phòng bệnh trở nên yên tĩnh, bốn mắt nhìn nhau, chẳng ai nói lời nào.
Lăng Bách mỉm cười: “Em như thế này anh lại muốn kể câu chuyện cười về khỉ và tinh tinh.”
Cô nhớ tới câu chuyện ấy liền không nén được cười.
Lăng Bách nói: “Đúng rồi, như thế mới ngoan, trên đời này chẳng có việc gì ghê gớm cả, việc gì cũng đều có cách giải quyết.” Anh vẫn vui tính và lạc quan như ngày đầu cô mới quen.
Cô cười, nói: “Hình như bất cứ lúc nào anh cũng đoán được em đang nghĩ gì?”
Lăng Bách ngại ngùng cười: “Thế bây giờ em đang nhớ anh, đúng không?”
Cô lườm anh một cái, mỉm cười không nói gì.
Anh nghiêm túc hỏi lại: “Cô An Dao, có phải cô đang nhớ tôi không?”
Cô ngẩng mặt lên, nụ cười vô cùng ngọt ngào: “Không biết xấu hổ sao, em có nói em đang nhớ anh đâu.”
Đôi mắt anh sáng rực nhìn cô không nói gì nhưng khóe miệng càng lúc càng mở rộng.
Cô không hiểu tại sao trước mặt anh cô luôn cảm thấy hồi hộp, ngay cả hít thở cũng cảm thấy khó khăn.
Lý Thừa Trạch bước vào phòng liền cảm thấy không khí có phần khác lạ, ngập ngừng một hồi, anh hỏi: “Sao rồi? Không chuẩn bị ra viện sao?”
Lúc này hai người mới tỉnh ra.
Thủ tục ra viện được giải quyết rất nhanh gọn, Lăng Bách phải cải trang xong mới lên xe. Cảnh sát vẫn túc trực ở cổng bệnh viện, nhờ thế xe mới thuận lợi rời đi. Cho dù bên ngoài người vẫn đông như nêm nhưng người hâm mộ và báo chí vẫn chủ động chừa một lối nhỏ cho xe cộ qua lại.
Xe tới đích an toàn, một đoàn người bảo vệ đưa Lăng Bách về nhà. Nhà của Lăng Bách có ba phòng ngủ và một phòng khách, sạch sẽ gọn gàng. Ở phòng khách rộng đặt rất nhiều bể cá, trong những bể cá này có nước, cỏ xanh non, có núi đá xếp chồng và vô số các chú cá màu hồng đang hôn nhau.
Lý Thừa Trạch nhìn qua một lượt, có khoảng bảy, tám bể cá, anh ngạc nhiên hỏi: “Rốt cuộc cậu nuôi bao nhiêu cá vậy?”
“520 chú cá hôn nhau.” An Dao và Lăng Bách đồng thanh trả lời, hai người đưa mắt nhìn nhau rồi ngại ngùng quay đi.
Lý Thừa Trạch trong lòng hiểu ra điều gì đó, anh không hỏi thêm nữa. Bỗng dưng anh cảm thấy khó chịu, anh cũng không hiểu cảm giác này từ đâu ra, nhưng lại thấy buồn bực vô cùng.
Anh kiếm cớ ra về.
Tài xế thấy anh xuống nhanh như vậy cũng không dám hỏi nhiều, lặng lẽ lái xe về công ti. Ngồi trong xe, tâm trạng Lý Thừa Trạch rất tệ, anh gọi điện thoại cho Amy, hỏi: “Lần trước bảo cô hẹn bác sĩ tâm lí cho tôi, cô hẹn chưa?”
Amy ngạc nhiên hỏi lại: “Sếp, anh thực sự cần hẹn bác sĩ sao? Em tưởng anh nói đùa.”
Anh bực mình nổi cáu: “Những lời tôi nói có bao giờ là đùa không?”
Amy sững lại, e dè hỏi: “Sếp, anh làm sao thế?”
Làm sao thế?
Anh nghĩ tới bể cá ở nhà Lăng Bách, nước trong văn vắt, hàng trăm chú cá đang trêu đùa hôn nhau trong bể. Còn ở trong phòng khách An Dao nhìn những chú cá ấy với vẻ mặt ngại ngùng như thiếu nữ.
Năm trăm hai mươi chú cá hôn nhau.
520, anh yêu em.
Mù cũng phải nhìn ra bọn họ có chuyện gì với nhau.
“Sếp, gần đây tâm trạng anh rất lạ, rốt cuộc là có chuyện gì?” Amy cẩn thận hỏi lại. Trong tâm trí cô, sếp là một người thích đùa, bao nhiêu năm nay ở bên cạnh anh đây là lần đầu tiên anh nổi cáu với cô.
Chương 20
Lý Thừa Trạch mệt mỏi ngả người ra ghế đưa tay lên vỗ trán, hít một hơi sâu lấy lại cân bằng rồi cười đáp: “Không sao, chỉ là giải Kim Hoa sắp được công bố, tâm trạng lại không tốt, không biết lần này diễn viên có ổn không, có thể giành giải không?”
Amy biết chắc không phải vì chuyện này, chắc chắn là vì An Dao, nhưng cô không dám hỏi tiếp.
Lý Thừa Trạch đùa cợt hỏi cô: “Amy, lần trước cô nói hay là chúng ta ghép thành một đôi, hẹn hò yêu đương, thử xem nhé?”
Amy thở dài: “Sếp chậm một bước rồi.”
“Sao?”
“Em đang định nói chuyện này với sếp, vài hôm nữa em đính hôn rồi, đến lúc đó anh nhất định phải tới.”
“…”
“Vì thế sau này đừng nhắc chuyện này với em nữa, nên nhớ là, dọa ng
người khác cũng có thể gây chết người đó.”
“…”
Lý Thừa Trạch cúp máy, nhìn ra con phố
phồn hoa bên ngoài. Trên phố, người qua lại như mắc cửi, những tòa nhà cao mười mấy tầng thi nhau mọc lên, rất hoành tráng. Thành phố này phát triển rất nhanh, thay đổi chóng mặt so với mấy năm trước.
Những tòa nhà cao tầng cũ kĩ được dỡ ra xây lại.
Trái tim con người thì sao? Có thể dùng tiền đập vỡ rồi yêu lại từ đầu không?
An Dao nhìn những chú cá trong phòng mà cảm thấy Lăng Bách có chút điên cuồng, cô tưởng anh chỉ tiện miệng nói đùa, không ngờ anh làm thật, cô mở cửa sổ, ánh nắng rọi vào chiếu sáng cả căn phòng. Lăng Bách đột ngột bước vào, lấy dụng cụ vẽ ra, An Dao giúp anh cầm bảng vẽ và hộp dụng cụ, tò mò hỏi: “Anh biết vẽ à?”
Anh bước ra ban công bày giá vẽ, lắc đầu: “Không biết.” Nói rồi mỉm cười với cô: “Nhưng anh đang học.”
Trên đỉnh đầu ánh mặt trời rực rỡ chói lọi, cả người anh được bao phủ bởi một màu vàng chói mắt. Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt anh, anh chăm chú ngồi trước giá vẽ, bắt đầu vẽ phác đường nét.
Gương mặt một cô gái dần hiện lên qua vài nét vẽ của anh. Gương mặt ấy vô cùng thân thuộc, An Dao cười: “Có thể cho em vẽ không?” Anh đưa tay kéo cô ngồi lên đùi mình, lau sạch bảng vẽ đi rồi đưa bút cho cô.
An Dao cầm cọ, thoăn thoát đưa cọ trên bảng vẽ. Cô vẽ những căn nhà nho nhỏ san sát nhau, ở giữa là một con đường xinh xinh, có một cô gái nhỏ đang ngồi trước cửa một căn nhà. Cô gái mặc váy vải hoa nhí, tóc tết hai bên, đôi mắt đang dõi về con đường phía xa.
Tiếp đó, cô vẽ một đám trẻ đang vui đùa trước một căn nhà khác.
Lăng Bách vẫn nhớ cảnh này, đây chắc là cảnh cô một mình ngồi đợi bố về trước cửa nhà khi còn nhỏ, xung quanh chẳng có ai chơi với cô.
Bỗng nhiên Lăng Bách giành lấy cây cọ, vẽ thêm một cậu bé ngồi bên cạnh cô bé.
“Em quên rồi sao? Anh luôn luôn ở đó.” Giọng anh nói rất bình thường nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nhói đau. Anh đưa tay vẽ mặt trời trên đỉnh ngôi nhà. “An Dao, mặt trời sẽ xua tan bóng đêm, việc gì rồi cũng sẽ qua.”
Nhưng kí ức chẳng thể xóa nhòa.
Giọng cô nhẹ bẫng: “Lăng Bách, đó đều là quá trình của sự trưởng thành. Tuổi thanh xuân của mỗi người đều như một món nợ mơ hồ, nhưng em muốn ghi nhớ những ngày tháng ấy.” Cô giành lại cây cọ, vẽ tiếp một người đàn ông cao lớn ở phía xa con đường, “Bởi vì chỉ có ghi nhớ những ngày tháng ấy, em mới hiểu và yêu thương bố hơn. Vì bất kể lúc nào, bất kể nơi đâu bố coi em là duy nhất trong cuộc đời này.”
Anh nói: “Em thật là ngốc nghếch.”
Mắt ngấn lệ cô mỉm cười, nước mắt càng trong suốt hơn dưới ánh nắng mặt trời. Cô nói: “Đợi em có tiền, em sẽ đón bố đến ở gần để chăm sóc. Em muốn làm một đứa con gái bình thường ngày ngày cùng bố chơi cờ, dạo phố, cùng bố uống trà, ra ngoài đi dạo, cùng bố đi đây đi đó, cùng bố…” Cô ngập ngừng, nụ cười rực rỡ hơn: “Cùng bố từ từ già đi.”
Anh nhìn cô, cười hỏi: “Vậy anh thì sao? Anh có thể làm con trai của bố không?” Anh nắm chặt bàn tay cô, hơi ấm từ bàn tay anh giống như cành cây lan rộng, cắm rễ vào mạch máu, ăn sâu vào tim, khiến cả người cô phấn chấn hẳn lên.
“Anh không thể làm con trai của bố.”
“Tại sao chứ? Anh cũng muốn bên em, bên bố đến già.”
“Nếu làm con trai bố… làm sao có thể làm…” Làm sao có thể làm con rể? Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




