watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3705 Lượt

khắp mọi nơi, cô cũng mệt mỏi lắm rồi, đâu còn có tâm tư đối mặt người cha nóng nảy này nữa.

“Tiểu Khiết, con đến trường học hỏi rồi sao?” Ngô Thu Muội mặt buồn thương làm người ta không đành lòng.

“Vô ích, từ trước đến nay chị luôn độc lập, không có bạn bè, hơn nữa trường học cũng chỉ biết chị nghỉ dài hạn vì. . . . . .” Cô lạnh lùng liếc xéo cha, “Con cảm thấy cha mẹ nên đi hỏi vị Lưu thiếu kia đi.”

“Con có ý gì, ý con là cha hại Tĩnh nhi sao?” Phương Đại Phúc giận dữ vỗ bàn.

“Chẳng lẽ không đúng?” Phương Vũ Khiết khiêu khích, tiến lại gần cha, đáy lòng có chút khiếp sợ. Trong đầu hiện lên tuổi thơ nghèo khổ, bởi vì chưa ăn xong cơm mà bị đánh, đây cũng chính là lý do vì sao bọn họ không gần gũi cha.

Bởi vì sợ mà kính sợ, chứ không phải từ trong lòng mà tôn kính. Cô hi vọng cha là người hiền lành dịu dàng, cũng khát vọng tình thương của cha, nhưng cũng không thể hy vọng xa vời.

Trong xã hội hiện thực này, tất cả cha mẹ vì biểu hiện uy nghiêm mà bày ra dáng vẻ đại nhân, mà lại quên rằng họ cũng từng là những đứa trẻ.Họ luôn nói vĩnh viễn không cách nào hiểu rõ hiện giờ trong lòng bọn trẻ rốt cuộc suy nghĩ gì? Nhưng lại chưa từng bỏ đi uy nghiêm mà thật lòng hiểu. Họ có thể thừa nhận sai lầm,nhưng không nguyện đối mặt sai lầm, bởi vì nếu đối mặt sai lầm thì chính là thừa nhận bọn họ làm cha mẹ thất bại.

Mắt thấy tình hình căng thẳng, Ngô Thu Muội vội vàng đứng ra hoà giải, “Đừng như vậy, tâm tình cha con không tốt.”

Phương Vũ Khiết bất mãn: “Tâm tình của cha không tốt, vậy người khác tốt hơn sao? Chuyện này do cha mà ra, cha có tư cách gì đối với chúng con la to nói lớn, động một chút liền. . . . . .” nói chưa hết, một tiếng bốp vang lên.

Ngô Thu Muội sợ hãi kêu, “Sao ông lại đánh con. . . .tiểu Khiết.” Bà vuốt ve má cô.

“Đừng đụng con!” Phương Vũ Khiết gạt tay mẹ ra, không nói lời nào lướt qua cha mẹ.

“Tốt! Con gan lắm! Con dám bước ra khỏi cửa này, cả đời đừng trở lại nữa.” Trong lòng Đại Phúc cũng bắt đầu hối hận khi tát cô, nhưng đã không kịp, mà ông lại không muốn nhận lỗi.

Phương Vũ Khiết lạnh lùng ngoái đầu nhìn lại, trái tim băng giá nhìn căn nhà lần cuối, tức giận ra khỏi cửa.

“Đi! Đi hết đi.” Phương Đại Phúc thấy cô không quay đầu lại mà rời đi, cũng nổi giận.

Một bên Ngô Thu Muội than thở liên tiếp, “Tại sao phải như vậy? . . . Tiểu Khiết.” Khi bà đuổi ra cửa, chỉ thấy chấm đỏ của chiếc xe, bà lại mất đi một đứa con gái. . . .

“Nửa đêm nửa hôm anh muốn em và anh hai đến gặp cô ta?” Vũ Chiêu Huấn ngáp một cái, gương mặt tuấn dật biểu lộ sự không kiên nhẫn, đôi mắt dưới cặp mắt kiếng híp lại, nhìn Kinh Hỉ ——

Chiều cao trung bình, dáng người nhẹ nhàng yểu điệu, mái tóc đen nhánh, mềm mại xõa dài qua vai. Khuôn mặt trắng nõn thuần khiết, giống như búp bê được chạm trổ tinh tế.

Sao Chiêu Ngọc lại may mắn như vậy, đi trên đường cũng có thể nhặt được một đại mỹ nhân.

“Chiêu Huấn, cẩn thận giọng điệu của em đi, cô ấy là chị ba tương lai của em đấy.” Vũ Chiêu Ngọc ôm hông cô, tuyên bố cô là người của anh.

“Anh ba, anh nói thật?”

“Anh có khi nào cùng em nói giỡn!”.

Lạnh lùng quan sát, Vũ Chiêu Duy chậm rãi mở miệng, “Đây chính là lựa chọn của em?”

Vũ Chiêu Ngọc không chút do dự gật đầu. Dù sao chỉ cần thông qua bà nội là ổn, nhưng sâu trong tim anh lại lưỡng lự cùng khát vọng một vĩnh viễn gì đó. . . . . .

“Em biết rõ lai lịch của cô ấy?” Vũ Chiêu Duy thận trọng nhìn cô chằm chằm. Không biết cô từ đâu mà đến? Chưa từng nghe qua, cũng chưa từng gặp qua, có lẽ nên kêu thám tử đi điều tra.

“Đây là chuyện của em. Anh hai, anh không cần phải lo lắng, em biết mình đang làm gì.”

Kinh Hỉ khiếp sợ nép sát Vũ Chiêu Ngọc. Ánh mắt Vũ Chiêu Huấn bén nhọn như chim ưng làm cô có chút sợ. Chưa từng thấy qua người nào không cần dùng lời nói mà có thể dọa người như vậy. Anh không thật sự lãnh khốc, nhưng lại hờ hững lạnh nhạt, tạo khoảng cách với người khác.

Không muốn bị bỏ rơi một bên, Vũ Chiêu Huấn nói, “Này! Anh ba, thật không công bằng mà, tại sao em lại không được may mắn như anh?”

“Là do kiếp trước em tạo quá nhiều nghiệt.” Vũ Chiêu Ngọc không lưu tình mà châm chọc, khiêu khích Chiêu Huấn.

“Nhưng tính theo những khoản nợ phong lưu mà em còn thiếu đời, thì anh cũng chỉ là phù thủy nhỏ gặp phù thủy lớn.” Vũ Chiêu Huấn càng cười gian hơn, được anh ba đánh giá tốt hơn thật là chuyện hiếm có, “Anh ba, Kinh Hỉ tiểu thư này nhường cho em đi. . .” Lời chưa nói xong, đã bị sự không vui chặn lại.

“Đừng nằm mơ!” Vũ Chiêu Ngọc ôm cô vào ngực, đôi tay giống như bạch tuộc tám chân quấn trên người cô, mạnh mẽ đến nỗi cô không thở nổi.

Bao quanh người cô là hơi thở đàn ông của anh, mà cô không dám thở mạnh, sợ tiếng tim đập mạnh sẽ tiết lộ tình cảm của cô.

“Dù sao anh cũng có nhiều hồng nhan tri kỷ mà.” Vũ

Chiêu Huấn quyết tâm phá đám bọn họ, tránh cho cô gái thuần khiết như vậy lại không biết rõ bộ mặt sói lang của anh ba. Chiêu Huấn tà ác cười, “Anh ba, em thiếu chút nữa quên mất. Một trong những tri kỷ của anh là tiểu thư Pháp Lạp được mời thay một chuyên gia thiết kế thời trang tới Đài Loan tuyên truyền. Cô ấy vừa đến Đài Loan, trước mắt ở tại khách sạn Phú Khải.”

“Cái gì?! Sao em không nói sớm?” Vũ Chiêu Ngọc từ trên ghế bật dậy.

“Cả người đẹp nước Mĩ – Lỵ Nhi, hòn ngọc quý trên tay Moss tiên sinh cũng tới.” Vũ Chiêu Huấn không sợ chết, vẫn tiếp tục nói.

Thấy mặt Vũ Chiêu Ngọc biến sắc, Kinh Hỉ cảm thấy khó hiểu, “Ngọc, xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì.” Anh âm thầm trừng mắt Vũ Chiêu Huấn, ngoài mặt vẫn thong dong mỉm cười tự tin, “Chỉ là có một vài bạn bè tới chơi.” Anh làm sao dám nói thật? Anh không khỏi cười khổ nhưng cũng cảm thấy kỳ quái, những người phụ nụ kia sao lúc này lại tự dưng tìm đến?

“Vậy rất tốt a! Có thể mời họ tới đây ở.” Cô không suy nghĩ mà nói, làm Vũ Chiêu Huấn sợ hết hồn.

“Kinh. . . . . . chị ba tương lai, chị cũng đã biết mối quan hệ của họ với anh ba?” Chiêu Huấn mập mờ, làm Vũ Chiêu Ngọc nổi trận lôi đình.

“Không cần cái người lưỡi dài như em quan tâm.” Vũ Chiêu Ngọc nghiến răng nói.

“Không phải là bạn bè anh sao?” Cô chỉ biết trừ bác sĩ cùng y tá ở bệnh viện, còn có người nhà họ Vũ thì anh quan tâm nhất là cô, cũng không thấy anh nhắc đến bạn bè.

Nhưng mà, Ngọc không thể nào 24 giờ vĩnh viễn làm bạn với cô. Lúc ở bệnh viện, khi anh rời đi, để lại cô một một mình, cô liền nhận ra mình không thể trở thành gánh nặng của anh. Nên cô vẫn vui vẻ cười, cho dù không thích cũng miễn cưỡng chính mình, bởi vì bây giờ cô chỉ có mình anh.

Không muốn trở thành gánh nặng của anh, nhưng lại chờ mong anh có thể nhìn cô thật lâu. Mỗi ngày, mỗi ngày, ở bệnh viện cô đều cố nén không gọi anh lại, miễn cưỡng cười để anh an tâm. Chịu đựng cả đêm cô độc, cô chờ đợi trời mau sáng, có lúc còn hưng phấn không ngủ được, bởi vì ngày thứ hai anh sẽ đến thăm cô, cho dù là ngắn ngủn mấy giây, thậm chí chỉ liếc nhìn cô, cũng làm cho cô mãn nguyện. Trong một khắc, cô biết mình không cách nào kìm chế mà yêu anh mất rồi.

“Ngọc.” Cô không hy vọng anh vì băn khoăn mối quan hệ với cô, mà không cùng những bạn bè là nữ lui tới. Như vậy cô sẽ cảm thấy rất áy náy, mặc dù trong lòng có chút ghen tuông, nhưng chỉ cần có anh ở bên cạnh, cô đã mãn nguyện, “Dù sao phòng trống vẫn còn rất nhiều.”

“Chuyện này nói sau.” Anh hiểu được người mất đi trí nhớ như cô thật ra rất tịch mịch, đối với nhiều chuyện rất nhạy cảm, yếu ớt. Anh không muốn cô bị thương tổn, nhưng cũng không thể nào lúc nào cũng bảo vệ cô.

Mà Vũ Chiêu Huấn cười gian, “Em đã nói rồi! Người chồng tương lai như anh làm sao có khả năng đem hai con cọp mẹ đặt ở bên cạnh.” Không để ý tới ánh mắt như muốn giết người của Vũ Chiêu Ngọc, anh không sợ chết mà tiếp tục vuốt râu hổ, “Chị ba tương lai à, không bằng để cho em tới cùng chị. . . . . .”

“Đừng mơ tưởng!” Vũ Chiêu Ngọc ôm cô, hung dữ nhìn Vũ Chiêu Huấn cười xấu xa, dám nhìn chằm chằm vợ anh. Nghĩ vậy, trong lồng ngực buồn bực tức giận, xen lẫn ghen. . . . . . Trời ạ! Anh đang ghen tỵ, anh đang ghen ghét ánh mắt anh em của anh nhìn cô, anh ghét em trai dám nhạo báng trêu chọc vợ mình. Càng nghĩ càng tức, hận không thể móc mắt, cắt lưỡi Chiêu Huấn. Thì ra anh phẫn uất là do anh đã sớm hãm sâu vào tình yêu mà lại ngơ ngẩn không biết.

Anh dịu dàng như nước ôm cô trong ngực. Nhìn cô thẹn thùng, bất giác anh mỉm cười, nụ cười ở khóe mắt tràn ra. Anh chưa bao giờ để ý duy nhất một người con gái, chỉ có cô. . . . .

Vũ Chiêu Duy lạnh nhạt ho khan mấy tiếng, làm mọi người chú ý, “Em nhất định dẫn cô ta đi gặp bà nội?” Anh nhạy bén cảm thấy phong ba bão táp vô hình dao động giữa anh em họ.

“Dĩ nhiên.” Vũ Chiêu Ngọc cười hả hê, “Đúng rồi! Chị hai tương lai đâu? Còn có vợ của Chiêu Huấn?”

Vũ Chiêu Duy mặt lạnh như cũ, vẫn không có biểu tình

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT