|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
gì, “Yên tâm, sớm muộn cũng sẽ thấy.” Nói xong liền đứng lên, “Buổi tối anh còn có bữa tiệc, không quấy rầy.”
“Chiêu Huấn?” Vũ Chiêu Ngọc cười đến quỷ dị, “Không phải em nên nói một chút về bạn gái của em sao?” Người này hại hắn suýt nữa bất tỉnh, sao có thể tha thứ chứ.
“Ách. . . . . . Công ty em còn có việc.” Vũ Chiêu Huấn vội vàng từ trên ghế nhảy xuống, trước mắt phải chạy mau.”Anh ba, chị ba tương lai, ngày mai gặp.”
Vũ Chiêu Ngọc thấy vậy, tức giận nói, “Còn giả vờ không cho mình biết! Không sao! Ngày mai xem kịch vui.” Ánh sáng tà ác lóe lên.
“Ngọc, bọn họ. . . . . .”
“Đừng lo lắng, có anh ở đây, em cứ bình thường là được rồi.” Vũ Chiêu Ngọc nhẹ nhàng đặt trên mái tóc cô những nụ hôn, “Trước đi tắm, lên giường sớm một chút, ngày mai sẽ rất bận rộn !”
Cô do dự một chút, sau đó gật đầu, đi lên lầu hai. Phòng khách to lớn chỉ còn lại một mình anh.
Hắn châm điếu thuốc, ánh mắt nhìn khói cao lượn lờ, trong lòng anh lần đầu nhìn thẳng vào chuyện tình cảm này.
Trong chuyện tình cảm, anh phong lưu nhưng cũng không vượt quá giới hạn. Anh dịu dàng chăm sóc, cũng có thể máu lạnh vô tình; nhưng chưa từng tổn thương ai, mọi người gặp nhau thì cũng có lúc chia tay. Mà có vài người lại cảm thấy anh có cá tính tốt, vì vậy tình nguyện cùng anh giữ vững mối quan hệ “Bạn tốt”, không có được anh, sờ không tới trái tim của anh, ít nhất có thể cùng anh làm bạn. Vì vậy, ở giữa phụ nữ, anh vẫn được hoan nghênh, nói anh hoa tâm, nói anh phong lưu, anh cũng không để ý, bởi vì như vậy mới lộ rõ giá trị con người của anh.
Trước kia anh không lo nghĩ, nhưng hôm nay. . . . . . Anh còn có thể thản nhiên như thế sao?. . .
*******
Anh em nhà họ Vũ đã đi, tòa nhà rộng lớn chỉ còn cô và Vũ Chiêu Ngọc. Bên tai ngoài tiếng gào thét của gió biển, còn có tiếng tim đập nhanh của cô.
Đứng trong phòng tắm, cô run rẩy do dự, đối mặt anh như thế nào đây? Bởi vì đây là lần đầu tiên cô ở một chỗ cùng anh. Ở trong căn phòng tràn đầy hơi thở đàn ông của anh, cô cảm thấy rất khẩn trương.
Anh là chồng sắp cưới của cô, cô phải quen ở cùng một chỗ với anh; nhưng mà, vừa nghĩ tới những chuyện có thể xảy ra, cô không nhịn được tai đỏ tim đập, vừa mong đợi vừa sợ.
Nghi ngờ cùng thấp thỏm lo lắng, cô hít sâu, chậm rãi đẩy cửa ra, “Anh đang làm gì?” Kinh ngạc nhìn anh đang lấy gối cùng chăn bông đi ra cửa phòng, nhất thời thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng cảm thấy không hiểu.
“Anh ngủ ở thư phòng, có chuyện gì gọi anh.”
“Nhưng đây là phòng của anh, anh mới là chủ. Hơn nữa. . . . . .” Cô khốn quẫn gật đầu, ngón tay xoắn xoắn vạt áo, “Hơn nữa. . . . . . Chúng ta không phải là vợ chồng sắp cưới sao?”
Anh lại gần cô, nhẹ nhàng nhéo mũi thon của cô, “Là vợ chồng, không sai. Nhưng vẫn là chưa cưới, vì vậy, anh quyết định ngủ thư phòng.” Đây là lần đầu tiên anh làm Thánh Nhân, chỉ là, nói như vậy cũng không dễ dàng gì, nhất là khi nhìn cô tắm xong, mái tóc mới gội ướt cả áo choàng. Người cô thoang thoảng mùi thơm tự nhiên của phụ nữ, còn có áo choàng tắm bao lấy thân thể mê người. . . . . . Trời ạ! Nghĩ tiếp nữa, anh sẽ biến thành sắc lang mất.
“Ngủ ngon!” Xem ra hôm nay anh phải đi tắm nước lạnh rồi.
Cửa đóng lại, cô vui vẻ vì cưới được người chồng là vị quân tử nhưng lại có chút buồn dâng lên trong lòng.
Nằm trên giường. Bị sự cô độc bao vây, cô cảm thấy trống rỗng cùng sợ hãi, trằn trọc trở mình cũng không cách nào ngủ
được, luôn nghe thấy tiếng gió điên cuồng gào thét.
Một hồi lâu, không để ý giáo điều cùng quy phạm đạo đức, cô ôm lấy gối chạy hướng thư phòng.
Cô gõ cửa. Khi cửa thư phòng mở, đập vào mi mắt cô là lồng ngực màu đồng rắn chắc, một giọt nước từ mái tóc ướt nhẹp rơi xuống, lướt qua thân thể, nhìn thấy eo anh có quấn khăn tắm, như vậy là anh vừa tắm xong.
Bề ngoài cao gầy cùng tầm vóc như vậy thật đúng là không tệ, nhìn thấy cảnh đẹp này, cô cảm giác bên tai như bị đốt nhiệt, không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, lại nói không ra lời.
“Em đang làm gì?” Thấy cô như đứa trẻ rụt rè ôm gối đứng trước cửa, anh nhướng nhướng mày.
“Em. . . . . Em không phải nhưng. . . . . . Có thể đi vào?” Cô cà lăm mãi mới nói xong, quẫn bách nhìn xuống đất.
Anh kinh ngạc mở to con mắt, vì trinh tiết của cô, anh mới ngủ thư phòng, thế nào. . . . . .
“Em rốt cuộc muốn làm cái gì?” Anh ép buộc mình tỉnh táo lại.
“Em. . . . . . Em sợ.” Cô làm bộ đáng thương nhìn đôi mắt sâu kín thâm thúy của anh, “Anh có thể giúp em?”
Lông mày nhướng cao, anh hoài nghi hỏi: “Em biết em đang nói gì không?” Nha đầu này nếu không phải ngây thơ đơn thuần tin tưởng thiên hạ không có người xấu, chính là quá tin tưởng đại thiếu hoa anh đây.
Cô ngượng ngùng gật đầu, hít một hơi thật sâu, sau đó nghiêm túc kiên quyết nói: “Em tin tưởng anh.”
Vũ Chiêu Ngọc một cái nháy mắt cũng không chớp, chăm chú nhìn đôi mắt như mong chờ khẩn cầu của cô, anh chần chờ chốc lát rồi lui ra sau.
“Vào đi!”
Cô thấp thỏm đi vào thư phòng, mặc dù không giống phòng ngủ rộng rãi hào hoa, nhưng rất sáng sủa sạch sẽ. Bốn phía là kệ sách giống như mô hình nhỏ của thư viện, rực rỡ muôn màu, rất nhiều bộ sách nước ngoài dày cộm, quang kiến trúc cùng thiết kế chiếm toàn bộ, còn có văn học cổ.
Cô tò mò, tiện tay rút ra một quyển Thái Qua Nhĩ thi tập, nguyên văn là Ấn Độ, may mắn có tiếng Anh để đối chiếu.
“Thích thơ Thái Qua Nhĩ ?” Vũ Chiêu Ngọc bận bịu đem chăn gối trải trên mặt đất, chuẩn bị nằm xuống, thuận miệng hỏi.
Cô lắc đầu, “Chỉ là có chút cảm giác quen thuộc, giống như đã đọc qua.”
“Sau này, lúc nào rảnh rỗi em cũng có thể vào thư phòng đọc sách.”
“Như vậy có quấy rầy anh không?” Cô quay đầu lại thì phát hiện anh đã ngồi trên bàn làm việc, cũng đã đeo mắt kiếng, không biết anh muốn làm gì?
“Không sao.” Nếu không làm gì bận rộn để dời đi chú ý, anh sợ mình sẽ kiềm chế được dục vọng. Cô rất thuần khiết, anh sao lại có ý nghĩ xấu trong đầu? Bất kể là vì tuân thủ ước định cùng chị, hay là bảo vệ danh dự của cô, lần này anh- đại thiếu hoa phải làm Liễu Hạ Huệ rồi.
“Anh phải làm việc?”
“Ừ!” Thật ra chỉ cần anh hai không thúc giục thì những bản phân tích kinh doanh lúc nào làm cũng được. Nếu không phải vì cô, anh sẽ không vì vậy mà ra sức làm việc, có lẽ anh hai nên ban thưởng cảm tạ cô, lại đưa anh – vị đại thiếu hoa một huy chương vẻ vang —— vì bảo vệ trinh tiết cô gái.
“Nếu như mệt mỏi thì lên giường ngủ trước đi.”
“Vậy còn anh?” Cô đi tới cạnh giường, cảm giác hơi lạnh, liền kéo cao chăn tới cằm. Có anh ở bên cạnh cô rất an tâm, căng thẳng bất tri bất giác thả lỏng, mí mắt cũng nặng trĩu mà hạ xuống.
“Công việc xong tôi sẽ nghỉ.” Anh cười khổ, chuyện này mà nói ra không bị cười rơi hàm răng mới là lạ.
“Ngủ ngon.” Có anh bên cạnh, cô cảm thấy ấm áp. Cuối cùng cô cũng có thể nhắm mắt ngủ.
Còn anh thì cả đêm không ngủ, ngồi ở trước máy vi tính thức đến trời sáng.
Chương 5
Màn đêm buông xuống, không gian yên tĩnh, chỉ có thư phòng của biệt thự nhà họ Vũ còn sáng.
Bởi vì cả đêm mệt mỏi, nên gần sáng Vũ Chiêu Ngọc ngủ gật trên bàn làm việc. Mà cô cũng không đánh thức anh, đến mãi gần trưa anh mới tỉnh ngủ, không kịp mang cô đi trang điểm.
*******
“Chiêu Ngọc, sao giờ con mới đến?” Trước mặt là một vị phu nhân sang trọng, quý phái cùng người đàn ông trung niên cao lớn uy nghiêm.
“Cha mẹ không phải đang ở châu Úc?” Vũ Chiêu Ngọc giật mình há hốc mồm, anh có dự cảm không tốt, không biết Chiêu Duy và Chiêu Huấn có cảm giác giống anh không? Ánh mắt anh bắt đầu quan sát, kết quả một bóng người cũng không thấy, “Anh hai đâu?”
“Trong bệnh viện.” Vũ Chấn Kỳ ôm vợ – Phong Như Vân, đánh giá cô gái trước mặt, trong lòng không khỏi tán thưởng.”Sao lại không giới thiệu bạn gái con?”
“Kinh Hỉ!” Vũ Chiêu Ngọc đối với việc anh hai nằm viện cảm thấy tò mò, không nghĩ tới anh lại có thể nói láo là bị bệnh để chạy nạn, “Anh hai bị bệnh gì?” Thật là quá đáng!
“Hình như là áp lực công việc quá lớn, ăn uống không thường xuyên nên bị viêm ruột thừa cấp tính, sáng sớm hôm nay vừa mới giải phẫu.” Phong Như Vân không giấu được lo lắng, “Chiêu Huấn đã đến bệnh viện, lát nữa cha mẹ cũng muốn đến bệnh viện.”
Quá ghê tởm! Bọn họ dám lâm trận bỏ chạy, để lại anh một thân một mình chiến đấu. Vũ Chiêu Ngọc càng nghĩ càng tức.
“Đúng rồi! Vốn là bữa tiệc hôm nay sẽ kéo dài thời hạn đến tháng sau, nhưng khi nghe con nói đã tìm được bạn gái, nên, bà nội nói bữa tiệc cứ tiến hành như bình thường. Tiện thể để mọi người gặp bạn gái con, còn kêu cha mẹ từ châu Úc trở về, để gặp bạn gái con, cũng là con dâu tương lai của cha mẹ.” Phong Như Vân cười khanh khách, quan sát Kinh Hỉ , mặc dù không phải là ngôi sao điện ảnh diễm lệ, cũng không phải là thiên kim duyên dáng sang trọng, nhưng khí chất cao quý, thanh nhã thoát
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




