watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3637 Lượt

bụng dạ nó khó lường?”

“Sẽ không đâu! Anh ấy rất ân cần.” Cô dịu dàng tươi cười khiến Duy Ngọc hồn vía lên mây.

“Em thật sự không sao chứ?” Vũ Chiêu Ngọc không nhịn được hỏi lại một lần nữa, có lẽ đây là cô dâu mà trời ban cho anh. Cho dù không nói đến chuyện tình cảm, nhưng anh cũng là ân nhân cứu mạng của cô, có lẽ cô nên giúp anh tránh bị bà nội bức hôn.

Cặp mắt sắc bén của Vũ Chiêu Nghi híp lại mang vẻ nguy hiểm, “Chiêu Ngọc, em là đang có ý nghĩ xấu xa gì?”.

“Hỉ nhi, em đồng ý làm cô dâu của anh sao?” Vũ Nhiêu Ngọc không nhìn đến sắc mặt xanh mét của chị gái, nắm chặt bàn tay mềm mại của cô.

Cô ngượng ngùng đỏ mặt, khi con ngươi nóng rực lửa của anh nhìn cô, cô không tự chủ được cúi đầu nhắm mắt, nhẹ nhàng gật đầu một cái, sau đó chần chờ hỏi: “Tôi. . . . . . Tên của tôi là Hỉ nhi?”

Vũ Chiêu Ngọc cười toét miệng, “Đúng! Em tên là Kinh Hỉ.” Là một đại “Vui mừng”, giải quyết toàn bộ phiền não của anh.

“Kinh hỉ?” Cô tỉ mỉ nghiền ngẫm cái tên này, nở nụ cười ngây thơ như trẻ con , “Tôi tên là kinh Hỉ.”

“Ừ, cũng là tiểu Hỉ nhi của tôi, cô dâu nhỏ của tôi.” Anh vừa nói xong, cô nhịn không được mà mặt đỏ tới mang tai.

Chỉ có Vũ Chiêu Nghi liên tục than thở, mọi chuyện sao lại biến thành thế này?

*****

Nhẹ nhàng đóng cửa phòng, Vũ Chiêu Ngọc nhận lấy ly cà phê nóng mà Vũ Chiêu Nghi đưa tới.

“Cô ấy đã ngủ?”

Vũ Chiêu Ngọc gật đầu, bờ môi nâng lên. Khuôn mặt anh chưa từng lộ lên sự dịu dàng như vậy, nếu giờ phút này soi gương nhất định anh sẽ bị chính mình làm giật mình.

Vũ Chiêu Nghi mơ hồ cảm giác có sự mờ ám nào đó, nhưng vẫn không phát hiện ra, nghĩ tới đây, cô không khỏi lo lắng, hít sâu một hơi sau đó chậm rãi mở miệng.”Em làm như vậy có đúng không?”

Vũ Chiêu Ngọc nhún nhún vai, không nói lời nào mà uống cà phê.

“Não cô ấy chỉ chịu va chạm nhẹ, tạm thời mất đi trí nhớ, lỡ như cô ấy đột nhiên nhớ lại tất cả, biết em lừa gạt, đùa giỡn. . . . . .”

“Em không có đùa giỡn cô ấy, chỉ là. . . . .” Giờ phút này nhớ lại, anh giật mình phát hiện hình như mình có chút không bình thường rồi, không biết có phải vì thương tiếc cô hay không mà anh không chút suy nghĩ liền bịa ra chuyện kia.

“Chỉ là cái gì? Thừa dịp thấy cô ấy mất trí nhớ, lợi dụng cô ấy làm lá chắn trước mặt bà nội?” Vũ Chiêu Nghi không vui liếc anh một cái. Ở bên ngoài chơi đùa còn chưa tính, cả người mất trí nhớ ngây thơ như cô gái này cũng không buông tha.”Chị cảnh cáo em, cô ấy là bệnh nhân của chị, chị không để cho em làm hại cô ấy, ngộ nhỡ làm bệnh của cô ấy nặng hơn, chị sẽ tìm em.”

“Em giống tiểu nhân xấu xa lắm sao?”

“Em không chỉ là tiểu nhân, mà còn thủ đoạn độc ác nữa.” cô không chút khách khí mà chế nhạo.

“Chị à. Dù gì em cũng là em trai yêu quý của chị a.” Anh vô tội nháy mắt mấy cái, làm bộ đáng thương nhìn Vũ Chiêu Nghi nghiêm túc tựa như người thầy nghiêm nghị.

“Chị không quan tâm em nữa.” Cô bưng ly cà phê đi đến phía lầu hai, hướng về phía y tá cùng bác sĩ dặn dò một tiếng”Đừng báo cảnh sát , đến lúc đó họ có hỏi cũng không tìm ra nguyên nhân”. Bởi vì có thể cô gái kia sẽ nghe lời của em trai cô, máy móc không bỏ sót một chữ nói cho cảnh sát nghe, chẳng những không giúp đỡ được gì, mà còn cản trở phá án mà mang tội danh.

“Cám ơn chị! Em biết chỉ có chị hiểu em nhất.”

“Miệng đừng ngọt như vậy.” Vũ Chiêu Nghi nhìn anh, “Chị cảnh cáo em, tốt nhất chăm sóc con gái người ta đàng hoàng cho đến khi khôi phục trí nhớ, không được phép có ý nghĩ không đứng đắn. Nếu không, chị nhất định không tha cho em.”

“Vậy còn bà nội?” Anh nịnh hót giống như cún con hướng chủ nhân lắc đầu vẫy đuôi.

“Em đúng là được voi đòi tiên.” Vũ Chiêu Nghi tức giận liếc hắn một cái, “Chỉ cần bà nội không hỏi tới, chị không nói, vậy được rồi chứ?”

“Cám ơn! Chị à, chị là ân nhân sống của em. Không! Phải nói là bà mối của em a!”. Anh khoa trương nịnh nọt.

“Đây chính là em nói, đến lúc đó đừng quên một phần bao lì xì cho bà mai này đấy!”

“Dĩ nhiên là sẽ có.” Quay sang phía y tá cùng bác sĩ, anh tươi cười rạng rỡ. “Dĩ nhiên hai người cũng là nhân chứng của tôi.”

Chương 2

Tại một phòng khách xa hoa, sang trọng với nhiều màu sắc lấp lánh, cách bài trí thật đẹp, treo trên tường là các bức họa của những triều đại xa xưa. Tổng thể mà nói, căn phòng này gần như được trang trí thật xa hoa lãng phí, mà đó chính là kiệt tác của Phương Vũ Khiết – con gái của Phương Đại Phúc – một gia đình nhà giàu mới nổi.

“Tìm không thấy chị? Cuối cùng chị cũng biết nghĩ cho bản thân.” Khoé môi Phương Vũ Khiết giương cao cười lạnh, giống như người ngoài đứng xem. Cô ngồi một góc trên ghế sa lon, liếc nhìn cha mẹ cùng người ở trong nhà lo lắng như ngồi trên đống lửa.

“Mấy người còn đứng ở đây làm gì? Còn không mau đi ra ngoài tìm.” Tiếng Phương Đại Phúc như sấm rít gào, thoáng chốc, mọi người vâng vâng dạ dạ, chạy đi không còn một ai.

“Tại sao lại như vậy?” Ngô Thu Muội đứng ngồi không yên, hốc mắt đỏ au nhìn chằm chằm Phương Đại Phúc, “Tất cả đều do ông, không có việc gì lại sắp đặt hôn sự này, làm cho con gái mất tích.”

“Tôi làm như vậy cũng chỉ muốn tốt cho nó, người ta là bác sĩ du học trở về, trong gia đình lại có giáo dục, mà chúng ta chỉ là nhà giàu mới nổi, có thể leo lên cái xã hội thượng lưu này, là chúng ta với cao, có cái gì không tốt. Vậy mà nó lại không nói tiếng nào mà trốn nhà đi.”

“Haizz…! Cùng lắm cũng chỉ là người thành phố mà thôi. Còn cái gì mà thành phần trí thức, người có trình độ cao… ở Newyork, Tokyo, Paris, Luân Đôn, cả Đài Bắc nữa, có biết bao nhiêu thạc sĩ, bác sĩ đầy đường? Hơn nữa chúng ta đến Đài Bắc nhiều năm như vậy cũng được gọi là người thành phố. Cần gì dùng tiền để cố gắng chen vào xã hội thượng lưu? Còn phải hy sinh hôn nhân của chị để đến Mĩ. Chưa chắc nhờ vậy mà có thể cầm được tờ thẻ xanh đâu.” Phương Vũ Khiết lạnh lùng cười một tiếng.

“Con câm miệng cho cha, còn nhỏ thì biết cái gì!” Phương Đại Phúc thét lên, đủ để hất tung nóc nhà, cả cô cũng không chịu nổi.

Phương Vũ Khiết móc móc ráy tai, “Dạ! Con còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, kém hơn người nào luôn a dua nịnh hót con rể. Con là thân phận con gái, khiến người ta chán ghét, nói đến miệng khô miệng đắng, cũng không bằng “người ngoài” kia, ở trong lòng cha như Bồ Tát hiển linh”.

“Phương —— Vũ —— Khiết!” Nét mặt già nua của Phương Đại Phúc vì tức giận mà đỏ lên.

“Đừng la nữa! Con tự biết rõ, câm miệng đúng không!” Phương Vũ Khiết trầm mặc, ánh mắt lộ ra một chút thương tâm. Con người thường vì tự ti mà tự cao tự đại, tự xưng là anh hùng hảo hán cũng không bỏ dáng vẻ, vả lại cha cô sống trong xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ, đàn ông là trung tâm, chuyên quyền độc đoán, cũng không quan tâm đến suy nghĩ của người khác.

Cuộc sống trước kia khó khăn, nhà làm ruộng , cho nên cha không được đi học, vì vậy ông luôn quan niệm “Tất cả đều là thấp bé, chỉ có đi học là lớn nhất”.

Bây giờ đã thay đổi, nhà họ Phương đã trở nên giàu hơn, nịnh nọt người khác, mà cha cô cũng trở nên xa hoa hơn, thay vì nói là nhà giàu mới nổi, chẳng bằng nói là Tán Tài đồng tử (cái này mình không hiểu, bạn nào biết nói mình, mình sửa nhé ^_^). Người ngoài mà cầu xin cha, cha có thể moi tim móc phổi. Còn nếu như các cô có vấn đề gì, chỉ hy vọng một chút tình thương của cha, ông liền nói rằng chút chuyện nhỏ cũng không giải quyết được, thì có thể làm được đại sự gì?

Trời ạ! Rốt cuộc bọn cô có phải là con ruột của ông không?

Mặc dù vật chất không thiếu, cuộc sống không có gì phải lo lắng; thỉnh thoảng ông cũng hỏi thăm các cô về việc học, mua một ít kẹo, đồ ăn vặt cho các cô. Thế nhưng “thỉnh thoảng” đã tốt lắm rồi không thể mong hơn được nữa, vả lại chỉ sợ việc học không tốt bị ông biết, không tránh được lại bị một trận roi trúc của ông.

Bây giờ, tình thương hiền lành của cha đã không còn là giấc mộng xa vời nữa, có lúc mua lon nước cho cô uống, làm cô vừa mừng vừa lo, cho rằng mặt trời mọc phía tây!

“Ây da! Hai cha con đừng tranh cãi nữa có được không, mau tìm Tĩnh nhi trở về đi.” Ngô Thu Muội lo lắng đi qua đi lại, “Tĩnh nhi cái gì cũng không mang theo, trên người không có nửa xu, cũng không biết đi như thế nào?”

“Mẹ, sao không gọi điện thoại hỏi bạn bè của chị?” Có lẽ là tình mẫu tử đi! Tình cảm của mẹ đối với các cô khác xa so với cha.

“Đúng rồi! Sao mẹ lại không nghĩ tới.” Ngô Thu muội lập tức chạy lên lầu, đi tới chỗ rẽ cầu thang mới nghĩ đến một chuyện, mặt lộ vẻ khó khăn mà nói: “Nhưng mà. . . . . . ngay cả bạn tốt của Tĩnh nhi mẹ cũng không biết.” Thường ngày Tĩnh nhi là người nhu thuận, khéo léo, cá tính cũng rất độc lập tự chủ, tuyệt đối không cần người khác quan tâm; nhưng, hôm nay Ngô Thu Muội lại khổ sở phát hiện rằng mình không hiểu nhiều về

Trang: [<] 1, 2, [3] ,4,5 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT