|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Đông y) có khổ cũng không thể nói.
“Gọi dì U, đừng quên vai vế của chúng ta.” Mai Như U vòng tay trước ngực, ngông cuồng nhắc nhở anh. Cô là con gái nuôi của ông nội anh, theo vai vế mà nói, anh phải gọi cô là cô. Nhưng ảnh hưởng giáo dục của nước ngoài, cô cảm thấy dì U dễ nghe hơn, thế nên cô muốn bọn họ xưng hô như vậy, “Có thể hay không nói cho tôi biết hai người đang làm gì ở quán của tôi?”
“Cô biết tôi?” Sonny ngạc nhiên, anh không nhớ là mình đã từng thấy cô. Trước mắt anh là vóc người uyển chuyển của một cô nhóc, thân cao chừng 1,72m, dáng như người mẫu, khoảng chừng mười tám tuổi.
Vũ Chiêu Ngọc lấy cùi chỏ đụng Sonny một cái, nói nhỏ với cậu ta.”Cô ấy là Mai Như U, là con gái nuôi của ông nội mình, cũng là chủ quán này, mình đã từng nói với cậu rồi.” Sau đó ngước mặt lên, dối trá mà cười, “Tiểu. . . . . . dì U, lâu không gặp, dì không phải đang ở nước ngoài, sao lại rãnh rỗi trở về?”
“Nếu tôi không trở về, quán của tôi sẽ bị các người phá hủy mất.” Mai Như U tức giận cười lạnh, “Các người tới đây cho tôi.” Giọng nói êm ái không nóng không lạnh, lại toát ra một cỗ khí thế không giận mà uy.
Sau một hồi kinh ngạc, Sonny còn chưa kịp phản ứng, liền bị Vũ Chiêu Ngọc nắm tay lôi đi.
“Ai có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra?” Mai Như U ung dung ngồi trên ghế salon màu đen da trâu, lạnh lùng bễ nghễ nhìn bọn họ.
“Sao cô lại không biết khách khí….” Mặc dù không hiểu tại sao Vũ Chiêu Ngọc lại sợ cô ta như vậy, nhưng Sonny cũng không cần thiết nhìn sắc mặt của cô ta.
“Sonny? Địch Á Tư, không biết Antony? Địch Á Tư là gì của cậu?” Mai Như U cười ngọt ngào, má lúm đồng tiền nhìn như cô gái hồn nhiên, nhưng trong lúc vô hình lại phóng ra uy nghi làm người ta cảm giác bị áp bức.
“Bác của tôi, là người đứng đầu dòng họ.”
“Tôi và bác của cậu là bạn tốt, bàn về vai vế tôi cũng được xem như là trưởng bối của cậu.”
“Làm sao có thể?” Sonny không thể tưởng tượng nổi trợn trừng con mắt, anh mới không tin!
“Không thể không tin! Ngay cả bà nội còn thương dì hơn con ruột, ba anh em nhà họ Vũ chúng mình so ra còn kém người ta một đầu ngón tay.” Vũ Chiêu Ngọc bất đắc dĩ thở dài.
“Tại sao?” Chỉ là một con nhóc, có quyền thế cùng năng lực gì? Sonny vẫn không tin.
“Trở về nói bác cậu, Như U gửi lời hỏi thăm, tự nhiên ông ấy sẽ hiểu, có lẽ sẽ nói cho cậu biết tôi là ai.” Mai Như U vẫn tươi cười rạng rỡ, “Tốt lắm, trở lại vấn đề chính, mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?”
“Hỏi cậu ta!” Vũ Chiêu Ngọc quay sang Sonny, “Tôi cũng không giải thích được tại sao lại bị đánh.”
Sonny trầm mặt, “Đây là chuyện riêng của tôi cùng nhà họ Vũ.”
Mai Như U mỉm cười, lấy tay chống cằm, “Nếu là chuyện riêng, xin mời hai vị đại thiếu hoa này âm thầm giải quyết, đừng đánh nhau trên địa bàn của tôi.”
“Đã biết.” Vũ Chiêu Ngọc trợn trắng mắt, bàn tay đút trong túi quần không còn kiên nhẫn.
“Còn quên kêu một tiếng.” Mai Như U nói, đáy mắt có chút bỡn cợt.
“Dì U!” Vũ Chiêu Ngọc không cam lòng gọi. Xú nha đầu này, không có việc gì sao lại trở về? Cô vừa xuất hiện, phòng pub sau này sẽ không thể tới được nữa.
Rõ ràng là nhỏ hơn anh, lại không có quan hệ máu mủ, cố tình muốn anh gọi là dì U, thật là đau cả tim gan. Đều do ông nội không có việc gì làm, tìm tới giới xã hội đen, cùng Đại Đầu Mục kết nghĩa anh em.
Mà cô —— Mai Như U chính là con gái Đại Đầu Mục, bởi vì ông nội cảm động và nhớ nhung cha cô, nên mới nhận cô làm con gái, từ đó anh liền thấp hơn cô một bậc.
Chỉ thấy Mai Như u cười rất ngọt, “Ngoan! Lần sau dì U mua kẹo đường cho con ăn.”
Vũ Chiêu Ngọc dở khóc dở cười, “Vậy tôi đi trước.” Đem theo Sonny quay người bỏ chạy, giống như phía sau lưng có quỷ ở đuổi theo, mà trong mắt anh cô so với quỷ còn kinh khủng hơn, chính là nha đầu ác ma.
******
Chạy ra pub, bọn họ thở dốc đứng dựa vào tường. Liên tiếp vận động tiêu hao thể lực. Tâm tình Sonny hòa hoãn xuống, đầu óc cũng khôi phục lại.
“Mình nhớ rồi, trước kia cậu từng nói pub này là của con gái bảo bối của bà nội cậu mở, chẳng lẽ cô ta chính là người trong giới xã hội đen. . . . . . ?”
Vũ Chiêu Ngọc hô to, lưng trợt xuống theo vách tường, anh ngồi trên đất, ngửa mặt lên trời đành chịu nói: “Không sai, cậu có nghe nói đến Thiên Địa môn, một nhánh khác của Thiên Địa hội vào thời Thanh hay không? Trời là U Hoàng, đất là Ám Đế, hơn nữa còn có hộ pháp cận thân Âm Phong Quỷ Dạ, còn có Văn đường quản lý chuyện lớn nhỏ trong ngoài bang, đường chủ là Văn Khôi, thuộc hạ là Tinh Long, Bạch Hổ, còn quản lý Vũ đường và nhân viên ngoài bang là đường chủ Vũ Ảnh, thuộc hạ là Đao Mĩ và Kiếm Ảnh.”
“Sao cậu biết nhiều thế?”
Vũ Chiêu Ngọc trợn trắng mắt, “Không nghĩ đến mình họ gì à? Trước kia nội bộ Thiên Địa môn rối loạn, Hình đường, Công đường, Huyết đường tùm lum, phân quyền nhiều nhưng chỉ là hư danh, suýt nữa thì phân liệt, may nhờ Ám Đế ra mặt bình ổn, đó là chuyện thời kỳ đầu Dân quốc, cũng là lý do tại sao Thiên Địa môn biệt tích một thời gian, sau đó xuất hiện lại trên giang hồ, đã nghiễm nhiên có thể sánh với tổ chức mafia, mà người đảm nhận chức đường chủ Vũ đường đứng đầu lúc đó tên là Vũ Ảnh.”
“Ông nội cậu?!” Sonny kinh sợ nhảy lên, hoàn toàn quên mục đích hẹn Vũ Chiêu Ngọc.
“Bây giờ cậu đã hiểu tại sao mình phải là kính cô gái nhỏ kia ba phần?” Vũ Chiêu Ngọc chậm rãi từ dưới đứng dậy, “Ngay cả bác trai của cậu cùng quỷ nha đầu kia cũng có ân oán, cậu về hỏi bác trai hoặc cha cậu đi, chỉ là, mình cho cậu một lời khuyên, cách quỷ nha đầu xa một chút, cô ấy không phải là người chúng ta chọc nổi đâu.” Mặc dù phong lưu, nhưng cũng có chút nguyên tắc cần phải tuân thủ , tránh cho chết thế nào cũng không biết, chỉ là cũng không biết vị thiếu gia phong lưu này có nghe hay không thôi.
Sonny cười lạnh, “Người không phạm ta, ta không phạm người. Mình không có thời gian rỗi rãnh bồi con nhóc này chơi.” Anh nhíu mày, túm cổ áo Vũ Chiêu Ngọc, “Mình có việc muốn hỏi cậu?”
“Có lời cứ nói, đừng động tay động chân.” Vũ Chiêu Ngọc đẩy tay Sonny ra, vừa sửa sang lại quần áo, vừa lùi lại mấy bước giữ khoảng cách an toàn. Nói thật ra, một quyền kia thật đúng là không dễ chịu, cảm giác nóng rát vẫn còn lưu lại trên má.
“Cậy đã biết đối tượng đính hôn của anh hai cậu là ai?” Sonny cắn răng hỏi.
“Không phải là cô gái mà cậu thích chứ. . . . . . Mình đoán đúng rồi?” Nhìn mặt xanh mét của Sonny, Vũ Chiêu Ngọc nghẹn họng, nhìn trân trối, không nghĩ tới thuận miệng nói một chút lại đoán đúng.
“Không sai! Đáng chết!” Sonny ảo não đấm một quyền vào vách tường. Lực rất mạnh, ngay cả bụi trên tường cũng rơi xuống, nhưng mà trong lòng tràn đầy cảm giác vô lực.
Cuối cùng Vũ Chiêu Ngọc cũng cảm thấy tình thế có phần nghiêm trọng, lúc này vị thiếu gia phong lưu này thảm thật rồi. Anh tiến lên vỗ vỗ bả vai Sonny, lúng túng cười, cố gắng an ủi bạn tốt, “Có lẽ anh hai chỉ vui đùa một chút. . . . . .” Ai ngờ lại đổi lấy ánh mắt hung hăng của Sonny. Bình thường, Sonny ôn hòa như trẻ con nhưng giờ phút này lại tối tăm nghiêm trọng như Atula ở địa ngục, thanh âm lạnh lẽo làm người khác nổi da gà.
“Nếu như. . . . . . Nếu như, Chiêu Duy dám trêu đùa cô ấy, mình sẽ làm thịt anh ta.”
Vũ Chiêu Ngọc chỉ cười khúc khích, “Hoặc. . . . . . Có lẽ bọn họ chỉ là quan hệ hợp tác, sao cậu không tìm cô ấy hỏi rõ ràng?”
“Cô ấy không chịu gặp mình.” Sonny như đưa đám ngồi dưới đất.
“Vậy cậu định làm gì? Cứ như vậy buông tha?”
“Mình không biết! Mình thật sự là không biết!”
Thấy bạn tốt khổ sở, Vũ Chiêu Ngọc không biết nên nói cái gì để an ủi cậu ta. Không nghĩ tới người bất cần đời như Sonny cũng sẽ lâm vào xoáy nước tình yêu, không yêu thì thôi, một khi yêu sẽ dùng chân tình, mà không được đáp lại, khó trách cậu ta ấm ức như vậy.
Nghĩ vậy, Vũ Chiêu Ngọc cảm thấy mình thật may mắn, không rơi vào tình cảnh giống Sonny, trở thành nô lệ tình yêu. Vì một bông hoa mà buông tha cả rừng rậm, thật là không đáng giá, anh tuyệt đối sẽ không làm như vậy , ha. . . . . . Đang đắc ý, bất ngờ trong đầu hiện lên gương mặt xinh đẹp động lòng người, trong nháy mắt khuôn mặt anh cứng ngắc lại.
Làm sao lại nghĩ đến cô ấy? Với anh cô chỉ là một cô gái xa lạ được anh nhặt về, mặc dù dáng dấp thanh lệ thoát tục, nhưng tuyệt sắc mỹ nhân anh cũng không phải chưa từng thấy qua, giống như model Pháp Lạp, ngôi sao Shary đều là bạn gái của anh, nhưng anh tuyệt đối không có khả năng đối với họ động lòng, anh chỉ muốn tự do, không muốn tình yêu. Hiện tại nội tâm anh không ngừng tự nói với mình.
“Này!” Sonny đứng dậy, vỗ vỗ bờ vai của anh, kéo suy nghĩ của anh trở về, “Theo mình đi uống rượu.”
“Cũng tốt! Để cho cậu mời, coi như là nhận lỗi.” Vũ Chiêu Ngọc khoác vai Sonny, tạm thời vứt bỏ việc bà nội bức hôn, “Đi thôi! Chúng ta đi quán khác uống, thuận tiện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




