watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5396 Lượt

Không chịu cởi mở ư? Anh đã moi ra khỏi đầu để kể cho em nghe trên hàng trăm dặm rồi kia mà?

− Nhưng không nói gì về riêng bản thân anh cả. Cái gì đã xảy đến với mẹ anh?

Nick cười:

− Đã có ai nói với em là em có đôi mắt đẹp thật khó tả chưa?

− Vâng, có. Nhưng anh lại nói lảng nữa rồi.

Nick vẫn tiếp tục lờ đi câu phê phán cuả Lauren:

− Và em cũng khéo ăn nói nữa.

− Chẳng có gì đáng ngạc nhiên, bởi vì cha em là giáo sư Anh văn như anh đã biết- Lauren thở dài bởi vì anh đã cố tình thoái thác.

Nick nhìn lên bầm trời, rồi lướt mắt qua ngàn cây và xa lộ vắng tanh, cuối cùng anh nhìn lại Lauren:

− Anh không biết làm sao anh đã chịu đựng được sự căng thẳng suốt ba giờ qua, khi cuối cùng anh mới được thư giãn. Anh cần phải bỏ đi như thế này!

− Anh đã làm việc vất vả lắm sao?

− Chừng bảy mươi giờ một tuần trong suốt hai tháng qua.

Một vẻ thương cảm lộ ra trong đôi mắt cuả Lauren và Nick mỉm cười với cô- một nụ cười nồng ấm, mời gọi nó đi sâu vào trái tim cô. Anh dịu dàng hỏi:

− Em có biết rằng em là người bạn đường đã làm dịu đi cơn mệt nhọc cuả anh không?

Lauren không mấy thích thú khi nghe Nick nói thế, bởi vì cô thấy anh thu hút như điện, còn anh thì thấy cô làm dịu cơn mệt mà thôi.

− Cám ơn anh, em sẽ cố gắng không làm anh ngủ gục trước khi mình đến Harbor Springs.

Nick nói đầy gợi ý:

− Em có thể để cho anh ngủ sau khi mình đến đó.

Trái tim cuả Lauren như nhảy múa trong lồng ngực:

− Điều em muốn là hy vọng không làm anh buồn chán.

Giọng anh trầm xuống, rất gợi cảm:

− Em tin anh đi, em không làm anh buồn chán đâu. Sự thực là có một cái gì đó anh muốn làm từ tối hôm qua khi anh đi tìm cho em ly tonic và thấy em đứng đó, cố gắng mỉm cười trước cơn xúc động cuả anh.

Ngay cả trong tình trạng căng thẳng nhất, Lauren cũng biết Nick có ý định muốn hôn mình. Anh cầm lấy ly coca từ những ngón tay mềm mại cuả cô và lặng lẽ đặt lên cái bàn picnic. Rồi anh xích lại gần cô và kéo cô có dụng ý vào giữa hai chân anh. Mông cuả cô vừa chạm vào bên trong cặp đùi rắn chắc cuả anh là như có một luồng điện đánh thức dậy toàn bộ hệ thần kinh cuả cô. Hai bàn tay anh vuốt nhẹ lên hai cánh tay cô, rồi ôm lấy hai vai cô. Trong niềm mong mỏi không nói ra, cô thấy đôi môi gợi cảm của anh chầm chậm ghé xuống môi mình.

Miệng anh gắn vào miệng cô, chuyển động và trong một nụ hôn lúc đầu chỉ mơn trớn thăm dò, nhưng rồi trở nên mãnh liệt đến ngợp thở. Lauren đã bạo dạn giữ cho sự chừng mực không mất đi, nhưng đến lúc lưỡi anh rà qua rà lại trên đôi môi cô thì cô đành chịu thua.

Với một tiếng rên thật khẽ, Lauren tựa sát người vào Nick, để lưỡi anh tách hai môi mình ra. Sự đáp ứng cuả anh đến tức khắc. Đôi cánh tay anh ghì siết lấy cô, ép sát cô vào ngực mình, trong khi miệng anh mở ra, khát khao. Có môt cái gì đó bùng nổ trong Lauren, toàn thân cô ưỡn lên dính vào người anh, và đôi tay bắt buộc phải đưa lên vuốt ve cổ anh, rồi trượt qua mái tóc mềm ở gáy anh, trong khi cô hăm hở đáp ứng cái hôn nồng nàn cuả anh.

Cuối cùng, cho đến lúc Nick ngẩng đầu lên, Lauren đã cảm thấy mình sẽ ghi nhớ mãi nụ hôn này. Cô luôn luôn cảm thấy Nick là cuả mình. Run rẩy vì cơn kích thích trong lòng, cô tựa trán lên vai Nick. Đôi môi ấm cuả anh lướt qua má đến thái dương cuả cô, rồi theo đường đó lần xuống phía dưới cho đến lúc những chiếc răng cuả anh đùa nghịch nhay nhay trái tai cuả cô. Anh mới khúc khích, giọng khàn khàn rót vào tai cô:

− Anh còn nợ em một lời xin lỗi, Lauren à.

Lauren tựa lưng vào Nick và nhìn lên mắt anh. Đôi mắt màu xám có vẻ chế nhạo nhìn lại cô là đôi mắt có những mí nặng trĩu và nung nấu khát vọng huy hoàng. Đôi mắt ấy đang tươi cười, nhưng vẫn là cười gượng vì sự tự chế diễu của mình.

− Tại sao anh còn nợ em một lời xin lỗi?

Bàn tay anh vuốt lưng cô môt cách uể oải.

− Bởi vì dù em đã đoan chắc em không còn ngây thơ nữa, nhưng cho đến phút vừa qua, anh sợ rằng kỳ nghỉ cuối tuần này có lẽ là em “chớp” lấy nó, chứ em không hề mong đợi trước.

Vẫn còn sửng sốt vì những nụ hôn cuả hai người, Lauren hỏi một cách nhẹ nhàng:

− Và bây giờ anh nghĩ sao?

Nick thì thầm:

− Anh nghĩ kỳ cuối tuần này đã đảo ngược bao điều mà anh mong đợi.

Nick ngắm vào ánh mắt xanh long lanh cuả Lauren và mắt anh thẫm màu lại để trả lời:

− Anh cũng nghĩ rằng nếu em cứ tiếp tục nhìn anh như thế thì chúng mình sẽ đến Harbor Springs trễ thêm hai giờ nữa.

Anh lướt nhìn đầy ý nghĩa về phiá khách sạn có bãi đậu xe bên đường, nhưng trước khi Lauren có thể cảm thấy bị kích động, thì Nick đã đứng dậy, đưa tay hạ cặp kính râm cuả cô xuống sống mũi, và nói cách khôi hài:

− Cặp mắt kính này làm anh không ngắm em được.

Rồi anh cầm tay cô, dẫn tới xe hơi.

Lauren như quỵ xuống trên ghế ngồi, cô có cảm tưởng như vừa thoát khỏi một cơn bão táp. Máy xe đã khởi động, và cô cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô đã có ngay hai vấn đề đối phó: thứ nhất là rõ ràng Nick đã có ý định đưa cô vào giường ngủ kỳ cuối tuần này. Trong đầu óc cuả anh ta đã có sẵn câu kết luận. Dĩ nhiên đến lúc đó cô chỉ đơn giản nói không. Nhưng vấn đề thứ hai là cô không biết chắc mình có nói không hay không. Chưa bao giờ trước đây cô bị môt người đàn ông quyến rũ hay được yêu thương bằng môt nụ hôn như vậy. Chưa bao giờ trước đó cô muốn một người đàn ông làm tình với mình đến như vậy.

Lauren ngắm hai bàn tay đầy sức mạnh cuả Nick trên vành lái, rồi cô đưa mắt nhìn chiều nghiêng vóc dáng vạm vỡ cuả anh. Anh quyến rũ biết bao! và cũng cường tráng biết bao! đến nỗi đàn bà có lẽ chỉ nhìn thấy anh một lần thôi cũng háo hức, muốn đến giường ngủ với anh mà không cần biết mình có được yêu hay không. Chắc chắn cô không để mình bị chinh phục quá dễ dàng như vậy. Hay là cô sẽ?

Một nụ cười buồn nở trên môi cuả Lauren khi cô quay nhìn ra cưa? sổ xe. Mọi người đều nói rằng cô rất thông minh, rất nhạy cảm, ngay ở đây cũng vậy, cô đã có ý định làm cho Nick phải yêu mình ngây ngất…bởi vì cô biết mình cũng đã yêu anh ngất ngây!

− Lauren này, cuộc du ngoạn này làm anh bớt cô đơn khi ngồi trong xe. Còn em thì thấy sao?

Trong đầu đầy ắp những ý nghĩ về duyên số cuả hai người, Lauren quay về phiá anh, mỉm cười lắc đầu.

− Nếu em nói cho anh biết, nó sẽ làm cho anh sợ đến chết luôn!
Chương 5

Lauren thích thú đưa mắt mông lung nhìn lướt qua toàn cảnh hồ Michigan với những làn sóng xanh đuổi nhau nổi bọt trắng, rồi uể oải đổ nhào lên bờ cát.

− Chúng mình sẽ đến đó trong vài phút nữa- Nick nói với cô khi rời xa lộ để quẹo vào môt con đường làng được bảo trì rất tốt, lượn qua giữa rừng thông cao ngất. Nhiều phút sau, anh lái xe rẽ vào môt con đường gẫn tới một ngôi nhà. Đoạn đường này uốn khúc quanh co gần môt dặm giữa hai hàng cây trần bì oai vệ, cành trĩu quả màu vàng cam.

Lauren nhìn cảnh vật được cắt tỉa hai bên đường cuả lối đi, và nhận ra rằng, cái nhà tranh bình thường mà cô mường tượng lúc đầu khi Nick mời cô tới đây nghỉ cuối tuần, không giống chút nào với những gì cô đang thấy. Không có gì sửa soạn cho cô cả, tuy nhiên có một khung cảnh chào đón cô khi họ vừa thoát ra khỏi vùng bóng râm lốm đốm để bước vào vùng ánh sáng rực rỡ cuả hoàng hôn, và dừng xe lại sau một hàng dài những chiếc xe sang trọng đắt tiền đã đậu sẵn.

Nhìn từ xa, tựa vào nền cuả môt cái dốc thẳng đứng, có một ngôi nhà đồ sộ, tân kỳ, ba tầng lắp kính, và tường đắp nổi sừng sững hiện ra. Hàng mẫu vườn cỏ xanh tươi tốt, thấp thoáng những chiếc bàn được che dù nhiều màu nằm trải dài thoai thoải xuống bờ cát. Bồi bàn mặc đồng phục trắng, mang các khay đi lại giữa hàng trăm khách mời đang nghỉ ngơi trong các dãy ghế bành xếp quanh một hồ bơi hình bầu dục lớn. Từng nhóm đang cười đùa náo nhiệt trên cây cỏ hay dạo chơi trên bờ biển.

Một dãy du thuyền màu trắng lười biếng buông neo trên mặt nước bập bềnh, in hình lên nền trời có ráng chiều màu hồng và vàng. Lauren nhìn cái hồ sâu tới hàng ngàn bộ, khi gặp bão táp, mực nước sẽ nổi trận lôi đình trên khắp hai mươi ngàn dặm vuông này, thì sức mạnh ấy sẽ gây nên môt cơn hỗn loạn ghê hồn. Nick ra khỏi xe, đi quanh mở cưa? xe cho Lauren. Anh đỡ lấy tay cuả cô, đưa cô đi len qua hàng dãy xe hơi sang trọng xen lẫn các kiểu xe thể thao mui trần, đến đám khách mời.

Vừa tới bên sân cỏ, Lauren dừng lại và quan sát đám người mà cô sắp nhập vào. Bên cạnh rất nhiều ngôi sao điện ảnh, còn có nhiều khuôn mặt trông quen quen- những khuôn mặt mà cô đã từng thấy xuất hiện trên các tạp chí thời trang, qua các cuộc trình diễn quốc tế, và các người giàu sụ.

Lauren chăm chú nhìn Nick, anh đang rẽ đám đông để đi vào. Anh không cảm thấy bối rối hay ngỡ ngàng giữa đám đông hào nhoáng, xinh đẹp và giàu có này, sự thực anh còn cảm thấy khó chịu nữa là khác.

Anh biểu lộ sự bực tức, nói:

− Lauren, anh lấy làm tiếc. Nếu anh biết các “cuộc họp nhỏ” cuả Tracy như thế này thì anh đã không đưa em lại đây. Ồn ào, đông đúc và náo nhiệt quá!

Dù Lauren cảm thấy hơi bất an với đám đông người nổi tiếng này, cô vẫn tỏ ra thờ ơ và nhìn anh cười vui vẻ:

− May ra, có lẽ không ai biết mình tới đây.

− Em đừng mong thế- Nick nói cụt lủn.

Khi hai người đi dạo dọc theo sân cỏ được

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT