watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5395 Lượt

bao bọc bởi các hàng cây dày đặc, họ thấy một quầy rượu dành cho khách. Nick dừng lại. Thay vì nhìn anh chăm chăm như môt chàng ngốc khù khờ đang pha rượu, Lauren phải tự trấn tĩnh và quan sát chung quanh. Lúc cô nhìn môt nhóm đang đi tới, cười nói huyên thuyên, một người đẹp có mái tóc đỏ trong số đó chợt nhìn thấy Nick. Với môt nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt xinh đẹp, bà ta rời đám bạn bè, vội vàng chạy về phiá Nick và Lauren, khiến hai ống quần đập phần phật vào mắt cá chân cuả bà ta.

− Ôi, Nick thân yêu!

Bà ta vừa nói vừa cười chộp vào tay Nick rồi chồm tới trước để hôn anh.

Nick đặt chai rượu mạnh xuống, sốt sắng đặt hai bàn tay lên vai bà ta, kéo bà ta lại để hôn trả. Ngay cả khi đã buông bà ta ra, Lauren vẫn còn thấy bà tóc đỏ giữ lấy tay anh và mỉm cười nồng nàn nhìn vào mắt anh.

− Mọi người tự hỏi, không biết anh có làm thất vọng chúng em vì không đến dự không. Nhưng em biết chắc anh sẽ đến, vì điện thoại gọi tới liên tục từ văn phòng cuả anh. Bồi bàn và mọi người đều nhận các lời nhắn điện thoại cho anh suốt buổi chiều, và kià, ai vậy anh?

Bà ta hỏi, cuối cùng bỏ tay Nick ra và bước tới phía Lauren với tất cả sự tò mò.

Nick giới thiệu:

− Lauren, đây là Barbara Leonardos.

− Hãy gọi tôi là Bebe- mọi người đều gọi thế.

Rồi bà ta quay lại Nick, và tiếp tục nói, hầu như coi Lauren không có ở đó:

− Em tưởng là anh đưa Erika lại chứ!

Nick đuà:

− Vậy sao? Còn anh lại tưởng em vẫn ở Rome với Alex chứ?

Bebe xác nhận:

− Chúng em đã ở đó. Nhưng chúng em muốn về gặp anh.

Sau vài phút, Bebe bỏ đi, Nick bắt đầu giải thích:

− Bebe là…

− Em biết bà ấy là ai rồi- Lauren dịu dàng nói, không tỏ ra chút gì bực bội. Barbara là đối tượng cuả các tạp chí thời trang và các mục chuyện tào lao trên báo, là người thừa kế cuả môt công ty dầu lưa? cuả Mỹ và kết hôn với môt nhà công nghiệp giàu sụ Hy Lạp- Em đã từng nhìn thấy bà ấy trên các tạp chí thời trang và hàng tá các báo khác rồi.

Nick đưa cho cô ly rượu mới pha, rồi cầm lấy ly rượu cuả mình, và nghiêng về một cặp đang tay trong tay bước vội về phía họ.

− Em có nhận ra hai người kia không?

− Không- Lauren đáp- Họ không có vẻ gì quen thuộc cả.

Nick cười với cô:

− Nếu vậy, anh sẽ giới thiệu họ cho em. Họ là ông chủ, bà chủ nhà này, và là bạn tốt cuả anh.

Phải dính vào cuộc giới thiệu vòng quanh không tránh được này, Lauren chăm chú ngó người đẹp tóc nâu nhạt chừng ba mươi, còn người đàn ông đi với bà ta thì khá nặng nề, và đã gần sáu mươi tuổi.

− Nick!

Người đàn bà cười tươi, chộp lấy tay Nick mà không hề lưu ý đến việc anh đang cầm ly rượu. Bà ta ôm hôn anh cũng thân mật, đắm say quen thuộc như Bebe vậy.

− Chúng tôi không nhìn thấy mặt anh hằng tháng rồi đó!- bà ta vừa bước lui vừa trách- Anh làm gì trên trái đất này?

Nick trả lời với môt nụ cười thân mật:

− Vài người trong bọn tôi còn phải làm việc để nuôi thân chứ!

Nói xong, anh quay lại kéo tay Lauren đến và nói:

− Lauren, anh giới thiệu em với ông bà chủ nhà: Chị Tracy và anh George Midleton.

− Lauren, tôi hân hạnh được gặp cô- Tracy nói, rồi hỏi Nick: Tại sao hai người đứng riêng lẻ ở đây làm cho không ai biết là có hai người cả thế?

− Chính vì vậy mà chúng tôi mới đứng ở đây.

Tracy bật cười có vẻ hối hận:

− Tôi biết, tôi đã hứa với anh chỉ là môt cuộc hẹn nhỏ giữa bạn bè. Tôi thề là tôi không hề có ý định, gần như ai mời cũng đến dự cả. Anh không thể tưởng tượng được trong nhà nhộn nhịp thế nào đâu.

Tracy nhìn lên bầu trời tím sẫm và nhìn qua vai mình. Lauren cũng nhìn theo và thấy hầu hết khách mời đều dạo bước vào nhà hay xuống phía kẻ đá, nơi các xuồng máy chờ sẵn để chở họ ra du thuyền. Hầu bàn bắt đầu xếp các bàn ăn dưới một tấm bạc kẻ sọc to tướng và các ngọn đuốc được thắp sáng quanh hồ bơi. Nhạc công đã mang nhạc cụ lên môt sân khấu dã chiến đã được dựng ở đằng phiá xa hồ bơi.

Tracy nói:

− Mọi người đều đã thay dạ phục. Hai người sẽ về trong vịnh để thay hay định thay ở đây?

Lauren rất lúng túng. Dạ phục? cô hoàn toàn không có gì để mặc cho thích hợp, nếu phải tham dự dạ hội.

Lờ đi cái cấu tay cuả Lauren, Nick nói:

− Lauren sẽ thay ở đây. Còn tôi sẽ về trong vịnh để trả lời mấy cú điện thoại khẩn và thay đồ ở đó luôn.

Tracy mỉm cười với Lauren:

− Ở trong nhà chật chội lắm, tôi và cô sẽ dùng phòng ngủ cuả chúng tôi, còn George sẽ tìm chỗ khác để thay. Chúng ta đi chứ?

Tracy mời Lauren và quay đi.

Nick nhìn nét mặt Lauren và chợt hiểu ra. Anh nói:

− Tôi nghĩ là Lauren có điều gì cần bàn với tôi. Chị cứ đi trước đi và cô ấy sẽ gặp chị sau.

Khi cả hai bước ra ngoài dã khá xa, Lauren buồn rầu nói:

− Em không có cái áo nào thích hợp để mặc tối hôm nay cả. Chắc anh cũng thế, phải không?

Nick dịu dàng trấn an:

− Anh đã có quần áo ở biệt trang trong vịnh rồi. Anh sẽ tìm cho em một cái áo dạ hội ở đó. Anh sẽ gởi áo tới phòng Tracy cho em.

Trong ngôi nhà đang diễn ra một màn tạp âm và những hoạt động hối hả. Tiếng cười, tiếng nói chuyện lan ra từ hai chục căn phòng khác nhau trên ba từng lầu, trong khi những người hầu hối hả đi khắp các hướng, trên cánh tay mang áo vừa ủi xong, và trên bàn tay mang các khay đồ uống. Nick chận một người hầu lại, hỏi bảng ghi các cú điện thoại nhắn lại. Chỉ trong chốc lát anh đã có và quay lại mỉm cười với Lauren. Anh nói:

− Anh sẽ gặp lại em ngoài bờ hồ chừng một giờ nữa. Em có thể tự mình xoay xở lấy trong thời gian ấy không?

Lauren trấn an Nick:

− Em làm được mà. Anh cứ lo phần anh đi.

− Em chắc chắn chứ?

Nhìn ánh mắt màu xám mạnh mẽ cuả Nick đang nhìn mình, Lauren không chắc mình có tự liệu được không, nhưng dù sao cô cũng gật đầu. Khi anh đã đi rồi, Lauren quay lại tìm Bebe Lenardo đang nhìn cô với vẻ mặt tò mò lộ rõ. Cô vội bỏ nét mặt mộng mơ đi và hỏi:

− Ở đây có điện thoại, tôi có thể xử dụng được không? Tôi muốn gọi điện về nhà.

− Dĩ nhiên là được- rồi Bebe hỏi một cách tình cờ:- Nhà ở đâu?

− Fenster, Missouri- Lauren trả lời rồi bước theo Bebe vào một văn phòng tráng lệ gần phía sau toà nhà.

“Fenster?” Bebe khịt mũi, dường như có mùi khó chịu toa? ra từ cái tên thành phố ấy, rồi bà ta bỏ đi, đóng cửa lại sau lưng Lauren.

Cú điện thoại đường dài gọi cho cha, Lauren không nói lâu, vì biết lệ phí rất đắt. Nhưng cha cô cười tự hào và ngạc nhiên thú vị về công việc và mức lương cuả con gái. Ông cũng rất vui khi nghe Lauren nói Philip Whitworth đã nài nỉ cô ở lại trong căn hộ cuả bà cô ông ta, khỏi trả tiền. Cô không nói cho cha biết việc thương lượng giữa mình với Philip, vì cô không muốn cha lo lắng. Những gì cô muốn ông biết là gánh nặng tài chánh bây giờ đã dễ chịu rồi.

Sau khi gác máy, Lauren đi ngang qua văn phòng và vừa mở hé cửa thì cô bỗng dừng tay lại, vì nghe có tiếng đàn bà vui vẻ reo lên chào đón ở đầu kia hành lang:

− Ồ, Bebe, cưng! Cưng thật tuyệt vời! Đã quá lâu nay mới lại thấy cưng. Cưng có biết Nick Sinclair muốn dự kỳ cuối tuần ở đây không?

Bebe trả lời:

− Anh ấy có ở đây. Mình đã nói chuyện với ảnh.

Tiếng người đàn bà cười lớn:

− Cám ơn trời đất, anh ấy đã tới. Carlton đã kéo mình ra khỏi một bãi bể đẹp tuyệt ở Bermuda, vì Carlton muốn đàm phán với Nick về một số thương vụ.

Bebe hững hờ nói:

− Carlton phải chờ tới lượt mình mới được. Nick là lý do mà tôi và Alex phải tới đây. Alex muốn bàn với Nick để xây một dãy khách sạn quốc tế. Alex đã điện thoại cho Nick từ Rome hai tuần trước nhưng Nick đã không gọi lại, vì thế chúng tôi phải bay đến đây hôm qua.

Người đàn bà ấy hỏi:

− Tôi không thấy Ericka ở ngoài đó.

− Bồ không thấy cô ấy đâu, vì Nick không đưa cô ta tới- nhưng bồ hãy đợi cho đến khi thấy anh ta đã đưa ai tới thay thế.

Tiếng cười chế nhạo trong giọng nói có văn hoá cuả Bebe làm cho Lauren cứng người lại. Bebe nói thêm:

− Bồ sẽ không tin được đâu. Cô ta chừng mười tám tuổi, và vừa ra khỏi một nông trại ở Missouri. Trước khi Nick rời khỏi cô ấy chừng một giờ, Nick hỏi xem cô ấy có thể ở một mình được không…

Tiếng nói nhỏ dần khi hai người đi đã xa. Cuộc tấn công bằng lời cuả Bebe làm Lauren sửng sốt và tức giận, nhưng cô bình tĩnh mở rộng cửa bước ra ngoài hành lang.

Một giờ sau đó, ngồi tại bàn trang điểm cuả Tracy, Lauren chải tóc cẩn thận cho đến khi mái tóc vàng màu mật ong ôm lấy khuôn mặt và buông thả thành từng lọn óng ả trên đôi vai cô. Rồi cô nhanh nhẹn thoa lên mặt một chút phấn hồng, tô lại môi son và cất mỹ phẩm vào xách tay.

Lúc này chắc Nick đã đợi cô dưới hồ tắm. Ý nghĩ đó làm cho đôi mắt màu ngọc lam cuả cô ánh lên niềm hạnh phúc. Lauren đứng trước gương soi, cẩn thận đeo đôi bông tai 14 carat cuả mẹ cô để lại.

Khi trang điểm xong,

cô bước lui một bước để nhìn vẻ đẹp toàn thân của chiếc áo dạ hội màu kem mà Nick đã gởi tới lúc cô đi tắm. Làn vải mịn màng càng làm tăng khuôn ngực đầy đặn cuả cô, nhưng cánh tay áo cài chặt lại làm phồng lên ở cổ tay. Chiếc thắt lưng bằng vòng xích mạ vàng buộc chặt vòng eo mảnh mai khiến những đường cong mỹ miều cuả cô lộ rõ, từ đường cong ở cổ cho đến những đường viền cuả chiếc váy, nơi lấp ló đôi giày chọn

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT