|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
không? Dù sao, nàng không nghĩ rằng ông ta biết. Nàng không thể tin tưởng rằng ông ta có thể chấp nhận một điều như thế. Khi bước vào văn phòng cuả ông ta, nàng nói nhẹ nhàng:
− Cám ơn ông đã để cho tôi mang hồ sơ về nhà.
Ông ta nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn vào khuôn mặt xanh xao và điềm tĩnh cuả nàng. Ông ta hỏi một cách dịu dàng:
− Sáng nay cô cảm thấy trong người ra sao?
Để tự chủ, nàng thọc hai bàn tay vào trong túi váy đầm, đáp:
− Tôi cảm thấy hơi bối rối …và hơi lẩn thẩn!
− Đừng nhắc đến những chi tiết làm cô đau đớn. Cô có thể giúp tôi có ý niệm về những gì mà Nick đã làm cho cô thương tổn nhiều đến thế. Chắc hẳn là cô đã không khóc như vậy, vì đã khám phá ra Nick giàu có và thành công?
Nàng lại cảm thấy một nỗi đau như dao cắt, khi nhớ lại nàng đã tự nguyện hợp tác trong việc chàng chinh phục mình. Nhưng nàng phải giải thích cho Jim rõ thái độ điên cuồng của nàng hôm qua, và nàng chỉ nói với vẻ lạnh lùng:
− Bởi vì tôi đã nghĩ anh ấy chỉ là một kỹ sư thường thôi. Tôi đã nói và làm một vài việc rất đáng bối rối khi nhớ lại lúc này.
− Tôi hiểu- Jim đáp dịu dàng- Và bây giờ cô có ý định sẽ làm gì về việc đó?
− Tôi định lăn mình vào công việc ở đây, và học hỏi mọi việc tôi cần- Nàng đáp với một nỗi chân thành cay đắng.
− Tôi muốn biết cô có ý định làm gì khi gặp Nick?
− Tôi không bao giờ còn muốn gặp lại hắn khi tôi còn sống- Nàng đáp ngắn gọn.
Jim cười nửa miệng, nhưng nói rất nghiêm chỉnh.
− Lauren, thứ bảy này có một buổi tiệc cocktail đặc biệt được tổ chức trên sân thượng cao ốc Công nghiệp Hoàn câu. Tất cả các giám đốc điều hành cuả những công ty khác nhau cuả chúng tôi đều mong đợi đến dự, và họ có mang theo thư ký riêng cuả họ. Mục đích cuả buổi tiệc là tạo cho tất cả chúng tôi, những người đã từng làm việc ở những cao ốc khác nhau trong quá khứ, bây giờ có thể tận mặt gặp nhau. Cô sẽ có cơ hội để gặp gỡ các thư ký khác mà cô sẽ cùng họ làm việc trong tương lai, cũng như gặp các ông chủ cuả họ. Nick là chủ buổi tiệc đó.
Lauren nói một cách thẳng thừng:
− Nếu ông không phiền, tôi sẽ không đi.
− Cô không đi thì tôi phiền đấy!
Nàng không thể từ chối được, Jim không phải là loại ông chủ có thể cho phép nàng để đời tư can dự vào công việc, nàng biết thế. Và nếu nàng mất việc, nàng sẽ không bao giờ tìm ra được tên gián điệp ăn lương cuả Nick mà do thám ở công ty cuả Philip Whitworth.
− Sớm hay muộn, cô cũng sẽ phải gặp Nick, mặt tận mặt mà thôi- Jim nói tiếp, vẻ thuyết phục- Để việc ấy xảy ra vào thứ bảy này, khi cô đã chuẩn bị sẵn, chẳng tốt hơn sao?
Khi Lauren còn đang ngại ngần, thì Jim nói cách quả quyết:
− Tôi sẽ đến đón cô vào lúc bảy giờ rưỡi.
Chương 11
Bàn tay cuả Lauren run lên khi nàng tô son lên môi và thoa phấn hồng lên hai gò má. Nàng nhìn đồng hồ: chắc Jim sẽ tới trong mười lăm phút nữa. Lượn qua một trong những tủ kính, nàng lấy ra một chiếc áo dạ hội bằng vải sa buông rũ, chiếc áo duy nhất nàng đã chọn chiều nay sau khi đã thử hầu hết những chiếc áo dạ hội sở hữu cuả nàng.
Bây giờ khi đã biết rõ Nick thực ra là một tên vô nguyên tắc, lừa đảo, kiêu căng, nàng không còn nhìn thấy anh là một con người quyến rũ nữa. Nàng quyết định mặc áo vào và mang đôi giày chọn lọc. Dù sao, niềm tự hào cuả nàng đòi hỏi nàng phải đẹp nhất tối hôm nay.
Đóng tủ áo lại, nàng bước lui để quan sát hình ảnh nàng trong tấm gương soi trên cửa tủ. Làn vải sa màu quả đào chín ôm lấy bộ ngực tuyệt mỹ cuả nàng, để lộ đôi vai và hai cánh tay trắng ngần màu sữa. Nàng cố tỏ ra vui thích trước ngoại hình cuả nàng, nhưng nàng không thể. Không thể vui thích khi nàng phải đương đầu với người đàn ông đã dễ dàng quyến rũ nàng và gợi ý nàng gọi điện thoại cho hắn ta nếu nàng có thai; một tên triệu phú mà nàng đã mời ăn trưa, và quả quyết với hắn là nàng có đủ tiền để trả bất cứ món gì mà hắn gọi có mặt trên thực đơn.
Dù xem Nick hạ cấp và sa đọa tới đâu, cũng thấy lạ là Nick không để cho nàng trả tiền bữa ăn quá đắt. Lauren vừa suy nghĩ vừa tìm trong hộp nữ trang đôi hoa tai quý giá cuả mẹ nàng.
Nàng ngưng lại để thầm nhắc mình cách đối xử với Nick đêm nay. Chắc hẳn Nick đã nghĩ là nàng bị tổn thương và tức giận, nhưng nàng không chủ tâm để anh ta thấy điều đó. Nàng sẽ làm cho anh thấy rằng, cũng như anh, đối với nàng, kỳ nghỉ cuối tuần cuả họ Ở Harbor Springs chẳng có nghĩa gì hơn là một cuộc vui đùa tự do phóng túng. Nàng sẽ đối xử với Nick một cách lạnh nhạt, bởi vì, bằng sự lạnh nhạt ấy, nàng tỏ cho anh thấy nàng vẫn còn giận. Dù cho sự lạnh nhạt ấy làm cho nàng đau khổ, nàng vẫn đối xự với anh một cách tự nhiên, bằng cái tình thân ái chung chung như nàng đã tỏ ra với người gác cổng hay anh gác dan. Nàng vừa lục tìm đôi hoa tai cuả mẹ nàng trong hộp nữ trang, vừa nghĩ rằng việc ấy sẽ làm cho anh ta tức tối. Lục lọi mãi mà chẳng thấy đôi hoa tai, nàng tự hỏi chúng ở đâu? Nàng không thể làm mất chúng được. Nàng luôn luôn cân thận với chúng. Đó là những kỷ vật duy nhất của mẹ nàng để lại mà nàng còn giữ được. Nàng đã đeo nó hôm dự tiệc ở Harbor Springs, nàng nhớ thế, và ngày kế tiếp ở biệt trang ngoài vịnh. Đêm ấy, trên giường ngủ, Nick đã hôn tai nàng, anh đã lấy đôi hoa tai ra vì nó làm vướng… Đôi hoa tai cuả mẹ nàng ở đâu đó trên chiếc giường cô bạn gái cuả Nick!
Nàng chống hai tay lên bàn trang điểm, đầu chúi về phía trước, đang bị một cơn sóng cồn tức tối và đau khổ dày vò. Cô bạn gái cuả Nick có thể đã chiếm lấy đôi hoa tai cuả mẹ nàng.
Chuông cửa reo lên dưới nhà, nàng đứng bật dậy. Hít một hơi thở mạnh và sâu, nàng bước xuống nhà và mở cửa.
Jim đang đứng ở lối vào, nghiêm trang và đẹp đẽ trong bộ âu phục quyến rũ cuả một nhà kinh doanh.
− Xin mời vào- Lauren nói nhẹ nhàng.
Ông ta dừng lại ở phòng giải lao và nàng nói tiếp:
− Tôi sẽ lấy cái ví, và chúng ta có thể đi. Hay là mời ông dùng một ly giải khát trước đã?
Ông ta không trả lời ngay, nàng quay lại:
− Sao thế?
Ông ta nhìn lướt qua các đường nét tuyệt hảo cuả nàng và suối tóc màu mật ong buông lơi trên vai nàng như sóng gợn. Ông tán thượng chiếc áo sa quyến rũ và đôi chân thon dài cuả nàng.
Ông thốt lên với nụ cười thích thú:
− Thật là điều tôi chưa từng thấy.
Lauren lại hỏi:
− Ông dùng giải khát chứ?
Nàng khá ngạc nhiên, nhưng không thấy bị xúc phạm vì sự đánh giá thẳng thắn đầy nam tính cuả ông ta:
− Không, trừ trường hợp cô cần để tăng cường can đảm để đương đầu với Nick.
Lauren lắc đầu:
− Tôi không cần can đảm. Hắn chả là gì đối với tôi cả.
Jim ném vào nàng một tia nhìn đùa cợt, và dẫn nàng ra chiếc xe Jaguard màu xanh sẫm.
− Tôi cho rằng cô muốn tỏ cho hắn thấy cô không còn quan tâm gì đến hắn nữa, phải không?
Lauren cam thấy khó chịu vì vẻ mặt dửng dưng cuả nàng không thể lừa được Jim. Ông ta đã chứng kiến nàng khóc sướt mướt, nên nàng đành thú nhận:
− Đúng đấy!
− Nếu thế- Jim nhả số khi xe họ đi vào đường cao tốc- tôi cho cô vài lời khuyên. Tại sao cô không dùng năm ba phút để nói huyên thuyên với hắn về buổi tiệc hay công việc mới cuả cô, và rồi, với một nụ cười duyên dáng, cô nói “xin lỗi”, rồi quay ngay qua một người đàn ông khác- tôi chẳng hạn, nếu tôi ở ngay bên, và tôi cố để luôn luôn ở gần cô.
Lauren quay sang mỉm cười dịu dàng với ông ta như nói cám ơn. Cảm thấy êm ái và tự tin, nàng ngả lưng vào ghế, thư giãn.
Nhưng khi cửa thang máy mở ra trước nhà hàng ăn quay tròn lộng lẫy ở tầng thứ tám mươi mốt, Lauren đưa mắt nhìn đám đông chung quanh, và như có một sơi dây vô hình thắt lấy quả tim nàng, làm nàng ngạt thở. Nick ở đâu đó trong gian phòng này. Nơi quầy rượu, Jim gọi thức uống cho cả hai người, và Lauren cẩn thận nhìn quanh vừa khi có một đám người đi ngang qua.
Và có Nick…
Chàng đứng giữa phòng, đầu tóc sẫm màu ngả về sau khi cười với một người nào đó đang nói. Tim Lauren đập mạnh trong lồng ngực không kềm chế nổi khi tia nhìn cuả nàng chạm vào những đường nét trên khuôn mặt xinh trai rám nắng cuả chàng, sự thoải mái cuả chàng khi mặc bộ âu phục sẫm màu may rất khéo; cái cách hững hờ mà chàng cầm ly rượu trong tay. Nàng nhận thấy từng cử chỉ thân mật cuả chàng đã làm cho nàng đau đớn. Và rồi nàng cũng nhận thấy cô gái tóc vàng mỉm cười ngước mắt lên nhìn chàng, bàn tay cô ta còn thân mật đặt trên cánh tay cuả chàng. Phiền muộn rót vào mạch máu cau? Lauren như một dòng cường toan nóng hổi. Đó là Ericka Moran, người đàn bà với Nick trong bức ảnh đăng báo. Và chiếc áo dạ hội màu kem rực rỡ cô ấy đang mặc chính là chiếc áo mà Nick đã gởi tới cho chính nàng mặc ở Harbor Springs…
Lauren quay đi không nhìn nữa, và bắt đầu nói chuyện với Jim, nhưng quai hàm ông ta căng cứng, ông cũng thấy người đẹp tóc vàng ở giữa phòng đã làm cho Lauren lạnh nhạt. Trên mặt ông ta, nàng nhìn thấy nỗi tuyệt vọng tức tối mà nàng đã cảm thấy đối với Nick. Nàng kết luận ngay: Jim đã say mê Ericka.
− Thức uống cuả cô đây- cuối cùng ông ta nói và đưa cho Lauren- Đã đến lúc chúng ta bắt đầu trò chơi thách đố cuả chúng ta rồi đấy!
Với một cái cười mỉm dữ dội, ông cầm lấy khuỷu tay cuả Lauren, đưa nàng lại phía Nick và Ericka.
Lauren bàn lui:
−
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




