watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5401 Lượt

ông Sinclair, đi đâu ạ?- người tài xế hỏi khi Nick đã ngồi dưa. trong chiếc xe hơi lộng lẫy.

− Đến phi trường Metro.

Chàng quay đầu nhìn Lauren đi băng qua đại lộ với Jim. Với đôi mắt thẩm mỹ, chàng ngắm nhìn cái dáng đi thanh lịch cuả nàng. Có một nét cân bằng êm ả, một nỗi tự hào bên trong nàng, khiến nàng duyên dáng thêm khi di chuyển.

Người tài xế thấy có một chỗ trống trong dòng xe cộ, và thế là chiếc Limousin lao tới trong dòng ô tô đang di chuyển vào giờ cao điểm. Lúc này Nick nghĩ về điều đó, bất cứ cái gì ở Lauren cũng mời gọi chàng. Trong thời gian chàng quen biết nàng, nàng đã trêu chọc chàng, đã làm chàng tức điên lên, đã kích thích nhục cảm cuả chàng. Nàng đã là tiếng cười, là nhục cảm, là sự thanh lịch và thách đố, tất cả đều bọc lại trong một gói quà vô cùng quyến rũ.

Tự lưng vào chỗ ngồi êm ái, Nick mường tượng tới việc phải hoạch định để chiếm lại nàng. Thật là điên rồ nếu phải dan díu với một trong các nữ nhân viên cuả mình, nếu chàng biết sẽ xảy ra như vậy, chàng đã bố trí công việc cho nàng ở công ty cuả một người bạn. Nhưng bây giờ đã quá trễ. Chàng đã muốn nàng.

Chàng đã muốn nàng ngay đêm đầu tiên, khi chàng lăng xăng đưa cho nàng ly tonic và nhận thấy rằng đây không phải là một cô bé mới lớn, mà là một phụ nữ xinh đẹp, thanh tú. Nick mỉm cười nhớ lại cảm tưởng trên mặt nàng khi nàng quan sát sự sửng sốt cuả chàng. Nàng đã hưởng trước sự ngạc nhiên cuả chàng, và nàng đã thích thú khi màn bí mật càng lúc càng được mở toang ra.

Chàng đã quyết định ngay đêm ấy, là phải giữ một khoảng cách với nàng. Nàng quá trẻ đối với chàng…chàng đã không thích sự ham muốn không thể giải thích được mà chàng đã có kinh nghiệm. Khi nàng cười cảnh cáo chàng nếu “chiếc hài” vừa khít chân nàng, thì nàng sẽ biến chàng thành một con cóc đẹp trai. Nếu sự khao khát cuả chàng đã không thắng được lý do khi đưa nàng vào quán ăn cuả Tony, thì chàng đã không bao giờ mời nàng về Harbor Springs. Vậy mà chàng đã đưa nàng về đó.

Và nàng đã là một cô gái còn trinh… Lương tâm Nick cắn rứt chàng, và chàng thở ra khó chịu. Thê thảm biết bao, nếu chàng không làm tình với nàng, một tên đàn ông khác sẽ làm, và ngay tức thì. Jim William muốn nàng. Có cả tá đàn ông khác cũng muốn nàng. Chàng nhớ lại cách ngưỡng mộ có tính toán cuả rất nhiều giám đốc cuả chàng ngắm nhìn nàng trong buổi tiệc tối thứ bảy. Hình ảnh Lauren đứng ngoài ban công đêm ấy sống lại trong tâm trí chàng:

− Bốn tuần lễ trước, tôi đã nghĩ rằng anh là một người khá.

Nàng đã bật lên câu nói ấy trong lúc trông nàng như một thiên thần tức giận.

− Bốn tuần lễ trước tôi đã không biết rằng anh là một tên vô tổ chức, lộn xộn và tinh thần sa đọa!

Nàng đã biết cách chắc chắn để biểu lộ ý kiến cuả mình nữa chớ, Nick thầm nghĩ.

Theo bản năng chàng có cảnh cáo chàng rằng nếu liên hệ với Lauren sẽ khiến đời chàng trở nên phức tạp. Nàng đã quá thân thuộc với chàng. Chàng đã phải quyết định không thể tiếp xúc thêm với nàng, quyết định ấy đã khiến chàng “đuổi” nàng đi khỏi Harbor Springs. Chàng hẳn đã cho là quyết định ấy đúng, nếu như chàng đã không nhìn thấy lại nàng trong buổi tiệc đêm thứ bảy, trông nàng quá gợi tình và quyến rũ trong chiếc áo dạ hội đáng “nguyền rủa” ấy.

Nàng đã muốn chàng đêm đó, mặc dù nàng muốn phủ nhận điều ấy. Và hôm nay, ở văn phòng, nàng cũng đã muốn chàng. Một trong những việc đầu tiên mà chàng sẽ dạy cho người đẹp dễ thương, dễ giận ấy, là biết chấp nhận nhục cảm cho riêng mình và thừa nhận những ưa thích ấy cuả mình.

Rồi kế đó, chàng sẽ tắm cho các giác quan cuả nàng nguồn khóai cảm dục tình mà một người nam có thể đem lại cho một người nữ trên giường ngủ. Chàng cũng dạy cho nàng biết cách làm cho chàng vui thích nữa. Chàng nhớ lại những động tác dịu nhẹ, ngây thơ vì thiếu kinh nghiệm cuả nàng khi họ Ở Harbor Springs, và cứ nhớ đến là như làm thắt lại nơi thắt lưng cuả chàng. Tác động mà nàng để lại cho chàng thật khó tả, chàng nghĩ một cách thiết tha khi chàng dời chỗ.

Điều gì sẽ xảy ra khi nàng không thể đương đầu nhạy cảm với việc ái ân? Điều gì sẽ xảy ra khi nàng cảm thấy cách biệt sau cuộc ân ái? Chàng không muốn làm nàng bị tổn thương.

Nick kéo cặp da xuống và mở ra, lôi các tờ hợp đồng mua bán bất động sản mà chàng sẽ điều đình với những người đang bay tới để gặp chàng. Thật đã quá trể để lo lắng về những hậu quả có thể xảy ra, chàng muốn nàng quá chừng- và nàng cũng muốn chàng.

Chương 13

Chiều hôm sau, vào lúc một giờ, khi Lauren lên tới tầng thứ tám mươi, thì được Mary thông báo: ông Sinclair muốn gặp nàng ngay. Dằn lại sự căng thẳng thần kinh, Lauren vuốt mái tóc đã được buộc lại bằng một cái nơ ở sau gáy, và đi vào văn phòng của Nick. Nàng nói lịch sự:

− Anh muốn gặp tôi?

Nick ném tập hồ sơ đang đọc lên bàn giấy, ngả lưng vào ghế và mải mê ngăm nghía nàng.

− Em đã buộc tóc như thế này ngày mình đến Harbor Springs.

Chàng nói, rồi hạ giọng xuống đầy quyến rũ:

− Anh thích như thế này lắm.

Lauren đáp lại nhẹ nhàng:

− Nếu thế, tôi sẽ mở tóc ra ngay.

Chàng cười toe toét:

− Vì đây là trò chơi mà chúng ta đang bày cuộc phải không?

− Trò chơi nào?

− Trò chơi nho nhỏ chúng mình bắt đầu hô

hôm qua.

− Tôi không tam gia trò chơi cuả anh- nàng đáp lại bình tĩnh mà chắc nịch- Tôi không muốn được phần thưởng.

Nhưng nàng đã muốn được thưởng. Nàng muốn chàng cho chính nàng, mãi mãi. Và nàng coi khinh mình vì chính sự mềm yếu khờ khạo ấy.

Nick quan sát thấy cảm giác khó chịu cuả nàng với một sự thích thú trong lòng, và gật dầu ra hiệu về chiếc ghế đối diện bàn giấy cuả chàng:

− Em hãy ngồi xuống đã. Anh vừa xem lại một hồ sơ mà anh đã yêu cầu gởi tới.

Tin rằng chàng đã bắt đầu làm việc, Lauren ngồi xuống, nhưng hơi thở nàng như bị nghẹn lại trong lồng ngực khi thấy chàng nhặt hồ sơ lên và mở ra:

TỐI MẬT- HỒ SƠ NHÂN VIÊN

Những chữ như thế được đóng dấu ở trang đầu và bên dưới là một cái nhãn đánh máy, ghi LAUREN E. DANNER/ nhân viên số 98753.

Má nàng ửng hồng khi nàng nhớ lại nàng đã liều làm hỏng bài thi trắc nghiệm, và đã ghi chức vụ thích hợp nhất cuả nàng là tổng giám đốc. Nick sẽ nhìn thấy thế và…

Chàng nói:

− H…ừ… m… m… Lauren Elizabeth Danner. Elizabeth là một cái tên đẹp, và Lauren cũng đẹp. Cả hai tên đều thích hợp với em.

Không thể chịu đựng được sự đùa cợt ngọt ngào pha mùi tán tỉnh như thế, Lauren gay gắt nói:

− Tôi được đặt tên theo tên thời con gái của hai bà dì. Một người có tật lác mắt, còn một người thì có mụt cóc ở mặt.

Nick phớt lờ và tiếp tục đọc to lên:

− Màu mắt: xanh.

Chàng nhìn nàng qua đầu tập hồ sơ, ánh mắt màu xám của chàng rất thân mật và trêu đùa:

− Mắt cực kỳ xanh. Người đàn ông có thể lạc mất trong đôi mắt cuả em. Đôi mắt đẹp quá chừng!

Lauren nói cách vui vẻ:

− Mắt phải cuả tôi, nếu không đeo kính, thường đong đưa. Tôi phải giải phẫu đấy!

− Một cô gái nhỏ có đôi mắt đong đưa với cặp kính trên sóng mũi- chàng vừa diễn tả vừa cười lớn- đánh cuộc là em đã học rất xuất sắc.

− Tôi siêng năng chứ không xuất sắc.

Môi Nick giật mạnh khi biết chắc nàng đang muốn nói gì. Chàng quay trở lại cái đơn xin việc, và Lauren thấy chàng đọc chăm chú, tia nhìn cuả chàng dừng lại ở cuối tờ đơn, nơi nàng đã ghi các chức vụ nàng ưa thích nhất. Nàng biết chính xác cái lúc mà chàng dừng mắt lại trên những gì nàng đã viết:

− Uả, trời đất…!

Chàng kêu lên, kinh ngạc và rồi bật cười:

− Weatherby và anh sẽ phải rất thận trọng mới được. Công việc cuả hai chúng tôi đã làm em thích nhất?

Lauren đáp ngắn gọn:

− Không thích cả hai. Tôi ghi như thế bởi vì trên đường đến Sinco để được phỏng vấn, tôi không muốn làm việc tại đó nữa.

− Vì vậy em cố tình đánh hỏng bài thi trắc nghiệm, phải không?

− Đúng thế.

− Lauren…

Chàng bắt đầu cái giọng quyến rũ dịu dàng, bất giác khiến nàng phải dè chừng.

Lauren xen ngang vào một cách lạnh lùng:

− Tôi cũng đã có phần thích thú khi đọc kỹ hồ sơ cuả anh.

Nàng chữa lại cho đúng, khiến chàng nhìn nàng sửng sốt:

− Đúng hơn, đó là Hồ sơ giao tế công cộng cuả anh. Tôi biết tất cả về Bebe Leonardos và về ngôi sao điện ảnh Pháp. Tôi cũng đã nhìn thấy bức ảnh của anh chụp với Ericka Moran vào ngày hôm sau ngày anh đuổi tôi đi vì có “người bạn kinh doanh” đang đến tìm anh.

Chàng kết luận ngay:

− Và vì thế mà em thấy bị tổn thương.

− Tôi đã ghê tởm.

Lauren đốp chát lại, không chấp nhận bất cứ sự đau đớn nào mà nàng đã cảm thấy. Nàng cố nén sự tức giận và nói với vẻ bình tĩnh cố hữu:

− Bây giờ chúng ta đã bằng lòng bắt đầu công việc chưa?

Một lúc sau, Nick được điện thoại mời dự một cuộc họp kéo dài suốt buổi chiều, vì thế Lauren được thanh thản. Nhưng sự thanh thản cuả nàng lại bị quấy rầy bởi những cái liếc mắt đầy ý nghĩa cuả Mary.

Vào mười giờ sáng hôm sau, Jim hiện ra ở bàn giấy cuả Lauren, trông ông ta có vẻ bực mình. Ông ta nói:

− Nick vừa điện đến. Hắn muốn cô lên ngay và hắn sẽ cần cô suốt cả ngày.

Ông ta thở dài, chỉ vào bản báo cáo nàng đang soạn dở:

− Tôi sẽ làm tiếp cho. Cô cứ đi

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT