watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5398 Lượt

cả lý tưởng cuả nàng nữa. Một mối xúc động không tên và không mong muốn, lại trăn trở trong lòng chàng, và Nick đành gạt nó qua một bên. Chàng muốn nàng, vì nàng là một người đẹp sinh động. Chàng thích nàng và chàng khát khao nàng, không gì khác nữa.

Vào lúc bốn giờ năm mươi phút chiều, một cú điện thoại nối liền với cuộc hội nghị từ California, Oklahoma và Texas gọi đến cho Nick, việc này đã được lên lịch từ trước. Khi Mary báo cho chàng biết mọi việc đã sẵn sàng, thi Nick yêu cầu gọi Lauren tới để ghi chép.

− Nick đang ở đầu máy nghe điện thoại- Mary giải thích- Anh ấy chỉ cần cô ghi hết những gì được bàn bạc.

Cuộc điện đàm đã bắt đầu. Khi Lauren vào văn phòng, Nick ra dấu về chiếc ghế cuả chàng và đứng dậy để nàng có thể ngồi tại bàn cuả chàng mà ghi chép. Hai phút sau khi Lauren ngồi vào ghế, chàng cúi xuống sau lưng nàng, chống tay lên bàn, và đặt môi hôn lên mái tóc nàng.

Lauren giật nảy mình để tự vệ. Nàng kêu lên:

− Đồ quỷ! Ngưng lại!

− Hả? Hả? Hả?

Ba giọng nói đàn ông cùng vang lên trong máy.

Nick nói vào máy, giọng lè nhè:

− Cô thư ký cuả tôi cho rằng các ông nói quá nhanh.Cô ta muốn các ông ngưng lại để cô ta có thể ghi kịp.

Có tiếng đàn ông bực mình đáp lại:

− Ồ, những gì cô ấy cần làm là hỏi lại, chớ sao lại…

Lauren khẽ nói một cách tức tối:

− Anh đã thỏa lòng chưa?

Nick cười khúc khích bên tai nàng:

− Chưa thoả. Nhưng rồi sẽ thoa? thôi.

Hoàn toàn tìm cách rời khỏi chàng để ghi chép, Lauren lấy lại tập vở và ngồi trở lại vào ghế. Thân hình Nick chiém lấy hết cái ghế. Nàng xoay đầu lại để nói câu gì đó gay gắt, và môi chàng chộp hôn môi nàng khiến nàng phải ngửa đầu ra tránh, mạch nàng đập mạnh, làm tê liệt ý nghĩ. Khi miệng chàng rời ra, nàng không làm gì được, chỉ nhìn chằm chặp vào chàng.

Một tiếng nói vang lên trong máy:

− Anh nghĩ thế nào, Nick?

− Tôi nghĩ, rồi nó sẽ tốt hơn thôi- chàng trả lời giọng khàn khàn.

Khi cuộc thảo luận qua máy điện đàm chấm dứt, Nick ấn một nút trên bàn giấy, và Lauren thấy cánh cưa? dẫn sang văn phòng Mary được đóng lại bằng điện. Chàng chụp hai bàn tay nàng, kéo nàng ra khỏi ghế, xoay người nàng lại đối diện chàng. Miệng chàng áp sát lại gần miệng nàng. Và Lauren cảm thấy mình bị kéo vào chàng một cách dễ dàng như bị nam châm hút. Nàng năn nỉ:

− Đừng anh! Xin anh đừng làm thế!

Tay chàng siết lại trên hai cánh tay nàng:

− Sao em không thể thừa nhận rằng em muốn anh và em thích chuyện đó?

Nàng nói cách đau khổ:

− Đúng. Anh đã thắng. Em muốn anh. Em thừa nhận điều đó.

Nàng nhận thấy ánh mừng vui chiến thắng hiện ra trong mắt chàng, và nàng ngước nhìn lên.

− Khi em lên tám, em cũng đã muốn một con khỉ trong gian hàng bán các thú cưng.

Sự chiến thắng phai dần. Chàng thở ra tức tối, để cho nàng đi.

− Rồi sao?- Chàng hỏi.

− Bất hạnh thay, em đã mua nó. Daisy cắn em và em phải đi khâu mười hai mũi trên chân em.

Trông mặt Nick dở khóc dở cười:

− Anh nghĩ rằng, nó cắn em, vì em đã gọi nó là Daisy.

Lauren phớt lờ sự chế nhạo cuả chàng.

− Và khi lên mười ba, em muốn có chị và anh. Ba em bắt buộc phải tục huyền, nên em có một người chị ghẻ ăn cắp áo quần và cướp bạn trai cuả em, còn người anh ghẻ thì ăn cắp tiền cuả em.

− Cái đồ chết tiệc ấy có liên hệ gì đến chuyện cuả chúng ta?

− Liên hệ chứ sao không- nàng đưa hai cánh tay lên như mời gọi rồi chán chường hạ xuống- Em đang cố gắng giải thích rằng em muốn anh, nhưng em sẽ không để cho anh làm tổn thương em trở lại.

− Anh sẽ không làm tổn thương em nữa đâu.

− Ôi, rồi anh sẽ làm cho mà xem.

Nàng nói thế và cố tránh tiếng khóc.

− Anh không muốn, nhưng rồi anh sẽ làm em tổn thương. Anh đã làm thế rồi mà. Khi em rời anh đi Missouri thì anh đến Palm Springs với một trong những người bạn cùng giường ngủ với anh. Anh có biết em đã làm gì khi anh ở đó không?

Nick thọc hai tay vào túi quần, biểu lộ sự cảnh giác.

− Không. Em đã làm gì?

Lauren nói với giọng điên cuồng, tiếng cười như nghẹn lại.

− Em đã ngồi bên điện thoại chờ anh gọi lại và móc cho anh một cái áo len rất hợp với màu mắt cuả anh.

Nàng nhìn chàng, mắt nàng như nài nỉ chàng hiểu

− Nếu chúng ta đi vào cuộc tình, anh sẽ không vương vấn vào đấy vì xúc cảm, nhưng em thì có. Em không thể tách rời mọi cảm xúc ra khỏi thân xác em, quần nhau trên giường ngủ, hưởng những phút giây khoái lạc, rồi vội quên nó đi. Em muốn anh quan tâm em và em săn sóc anh. Em sẽ ghen nếu nghĩ anh với một người đàn bà khác. Nhưng nếu em biết anh như thế, em sẽ bị tổn thương và em tức giận.
Chương 14

Nếu chàng chế nhạo nàng hay cố thuyết phục nàng, nàng sẽ bật khóc. Nhưng chàng không làm cả hai việc đó, nên nàng lấy lại được nghị lực. Ngay cả tạo ra được một nụ cười buồn.

− Nếu chúng ta có một cuộc tình, khi nó qua đi, anh muốn chúng ta thành bạn bè, phải không anh? Anh sẽ mong vậy chớ?…

− Tự nhiên là thế.

− Và vì cuộc tình cuả chúng ta đã qua đi, chúng ta có thể trở thành bạn bè bây giờ không?

Giọng cuả nàng xúc động khi nàng thêm:

− Em…Em thật tình thích nghĩ về anh như là người bạn cuả em.

Nick gật đầu, nhưng không nói gì. Chàng chỉ giãn dị đứng nhìn nàng, đôi mắt xám đầy khó hiểu.

Cuối cùng, Lauren đi bộ đến xe cuả nàng, tự khen mình đã trưởng thành với cách thức nàng ứng xử. Nàng đã lương thiện và thẳng thắn. Nàng vững vàng và giữ được lập trường. Nàng đã làm “điều phải”, và nàng trở nên người lớn mạnh, khôn ngoan hơn vì thế.

Nàng khoanh tay lại trên vòng tay lái và nước mắt trào ra.

Những ngày còn lại trong tuần, Lauren miệt mài với công việc ở văn phòng. Khi ở nhà, nàng hết nghĩ tới Nick lại lo lắng về tình trạng tài chánh cuả cha nàng. Bệnh viện đang đòi thanh toán ngay một nửa viện phí. Việc duy nhất nàng có thể làm là bán cây đàn dương cầm rất quý và rất đẹp cuả mẹ nàng, nhưng nghĩ đến việc đó nàng thấy đau lòng. Nó cũng là cây đàn cuả nàng, và ở đây, tại Michigan này, nàng đang nhớ nó. Nàng nhớ những lúc đang chơi đàn, nhớ những lúc chọn lựa kỹ trên bàn phím để đánh lại những nốt nhạc khó nghe hay làm cho chán ngán. Vả lại, cha nàng còn chưa được mạnh, và nếu ông cần nhập viện lại, nàng không thể để ông bị mời về vì chưa đóng viện phí kỳ trước.

Cuối buổi chiều thứ sáu, Susan Brook đón nàng ở phân bộ giao tế công cộng và nói với nàng:

− Sinh nhật cuả Jim vào ngày thứ năm tuần tới. Ở đây có thông lệ là mang tới mừng ông chủ một cái bánh.

Với một tiếng cười khẽ, cô ta nói thêm:

− Bánh và cà fê là lời tha thứ cực kỳ hiệu nghiệm cho việc về sớm trước mười lăm phút mỗi ngày đó mà!

Lauren xác quyết rất nhanh với Susan:

− Tôi sẽ mang bánh lại.

Rồi nàng nhìn đồng hồ, chào tạm biệt Susan và rảo bước về bàn giấy cuả mình. Philip Whitworth đã gọi điện thoại mời nàng đến dùng cơm tối đêm nay, và nàng không muốn đến trễ.

Trên đường về nhà thay quần áo, Lauren dự tính sẽ nói gì về chuyện Curtis với Philip. Nàng cảm thấy khó chịu về điều ấy. Trước khi nàng chạm đến danh tiếng và công việc cuả ai, nàng phải biết chắc chắn về những thứ đó. Nếu Philip coi tin tức về dự án Rossi là “thông tin quan trọng” thì ông ta có thể trả công cho nàng mười ngàn đô la như ông đã hứa, nhưng lương tầm nàng gào thét không để cho nàng yên. Nang quyết định viết thư trả cho bệnh viện ba ngàn đô la. Nàng có khả năng mượn số tiền nhiều như thế ở ngân hàng.

Qua bữa cơm, Philip hỏi nàng có thích công việc ở Sinco không. Khi nàng trả lời thích, ông ta nói thêm:

− Vậy cô có nghe ai nhắc đến những tên mà tôi đã dặn cô không?

Nàng ngập ngừng đáp:

− Không, tôi không nghe

Philip thở dài thất vọng:

− Những hợp đồng quan trọng nhất mà chúng tôi đã xem xét để hiến giá chỉ còn vài tuần nữa thôi. Trước khi tôi biết được kẻ nào cung cấp tin cho Sinco, tôi cần những hợp đồng đó.

Lauren lập tức thấy mình có lỗi khi đã không nói cho ông ta về chuyện Curtis hay Rossi. Hơn bao giờ hết nàng cảm thấy bối rối, nửa muốn trung thành với Philip, nưa? muốn làm việc phải.

Carter thêm vào:

− Con đã nói với ba là Lauren không có khả năng làm việc này mà!

Lauren không biết làm sao để khỏi dính vào sự rối rắm này. Để tự vệ, nàng nói :

− Mới vừa được biết gần đây thôi. Tôi được chuyển đến làm việc trong một dự án quan trọng tại tầng lầu thứ tám mươi. Vì vậy, tôi đã không còn làm toàn thời gian ở Sinco cho đến hôm qua, khi Nick- à ông Sinclair bay đi Ý

Tên Nick được nói ra như một dòng điện xẹt ở trong phòng, và ba người nhà Whitworth đều khựng cứng người lại thấy rõ.

Ánh mắt Carter sáng lên vì thích thú:

− Lauren, cô tuyệt quá! Cô đã xoay xở thế nào mà chính cô được chuyển đến làm việc gần hắn. Mẹ kiếp cô sẽ tiếp cận được những nguồn tin tối mật.

− Tôi chẳng xoay xở gì cả- Lauren cắt ngang- Tôi ở đó bởi vì tôi đã ghi trong đơn xin việc là tôi biết nói tiếng Ý, và ông ấy cần một cô thư ký tạm thời thông thạo tiếng Ý để làm việc trong dự án đặt biệt

Cả Philip và Carter đều hỏi một lược:

− Loại dự án gì thế?

Lauren khó chịu liếc nhìn Carter, người đang nhìn nàng chăm chăm qua gọng kính. Rồi nàng nhìn vào hai người đàn ông:

− Philip, ông đã hứa khi tôi chấp thuận vào làm cho Sinco, điều ông

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT