watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5380 Lượt

Sinco, Lauren đã ghi: “Giám đốc”, cho sự chọn lựa thứ nhất cuả cô. “Trưởng phòng nhân viên” cho chức vụ thứ hai và “thư ký” cho chức vụ thứ ba.

Trưởng phòng nhân viên thực thụ, ông Weatherby chấm điểm các bản trắc nghiệm cau? Lauren, ông lộ vẻ kinh hãi ra nét mặt. Ông hất các bản trắc nghiệm qua một bên, và nhặt tờ đơn xin việc cuả cô lên. Cô thấy ông đưa mắt nhìn vào phần cuối trang chót, nơi cô đã kê khai ba chỗ cô chọn lựa, trong đó có chức vụ chính thức cuả ông. Khi ông đọc điều này, mặt ông tái đi vì tức giận, mũi đỏ lên và Lauren phải cắn vào môi dưới để nén một tiếng cười. Có lẽ cô sẽ lẩn tránh được và thoát khỏi mưu đồ, cô thầm mỉm cười khi ông ta trở lại lạnh lùng thông báo rằng cô không đủ tiêu chuẩn để được Sinco thuê làm bất cứ chức vụ nào.

Khi Lauren ra khỏi toà cao ốc, cô nhận ra rằng buổi chiều tháng tám ảm đạm đã bắt đầu tiến dần vào đêm dày và đầy gió lạnh. Cô rùng mình, kéo chiếc áo choàng màu xanh biển trùm kín thêm quanh người.

Xe cộ đang nườm nượp trên đại lộ Jefferson, một biển đèn xe nhấp nháy qua mặt cô và cả hai phía ngược xuôi. Trong lúc Lauren đợi đèn báo qua đường, những giọt mưa lớn bắt đầu hắt xuống vệ đường quanh cô. Xe cộ ngừng lại, Lauren bước vội qua đại lộ mênh mông, có nhiều hàng xe chạy, để qua bờ đường bên kia trong một giây lát ngắn ngủi, trước khi đoàn xe đang gầm rú chạy qua mặt cô.

Mệt đến hụt hơi và mồ hôi vã ra như tắm. Lauren ngước nhìn lên tòa cao ốc còn đang xây cất dở, vươn cao trong bóng tối ở ngay trước mặt mình. Gara nơi cô gửi xe ở cách đây bốn dãy phố. Nhưng nếu đi tắt qua khu cao ốc này, cô sẽ lợi được một dãy phố. Một luồng gió mạnh từ sông Detroit đưa lên quét vào chiếc váy quanh chân cô làm cho trí óc cô tỉnh táo. Không để ý đến dấu hiệu “cấm xâm nhập”, Lauren lòn mình qua những sợi dây thừng rào quanh khu vực đang xây dựng.

Bước nhanh như sợ đất dưới chân sắp sụp lở, Lauren đưa mắt nhìn những ngọn đèn sáng rực và quét qua quét lại nơi này, nơi khác, ở phía bên kia toà nhà tối. Ít ra tòa nhà cũng có tám mươi tầng làm toàn bằng kính phản chiếu những ánh đèn cuả thành phố. Nơi nào ở bên trong ngôi nhà có đèn thì mặt kính thường soi rõ cả hai phía, và Lauren có thể nhìn thấy các hộp thư đóng nơi các văn phòng mà người ta sẵn sàng thuê mướn.

Đứng gần toà cao ốc, Lauren nhận thấy mình tránh được gió từ dưới sông thổi lên, vì thế cô thận trọng dừng lại trong sự che chở này. Trong khi vội vã như thế, cô chợt nhận ra rằng cô là một người phụ nữ cô đơn, thui thủi

một mình trong bóng tối giữa một thành phố bị kết án là tội lỗi này. Khi nghĩ như thế, một nỗi sợ hãi chạy nhanh trong tủy sống cuả cô.

Tiếng bước chân nặng nề đột ngột vang lên trong đống bùn đất phía sau lưng cô, và trái tim Lauren càng đập loạn lên vì kinh hãi. Cô bước nhanh hơn, và những bước chân không rõ cuả ai đó cũng chuyển động nhanh hơn. Hoảng hốt, Lauren vấp chân suýt té ngã trong khi chạy. Vừa khi cô ào vào ngay cổng chính, một cánh cưa? bằng kính rất lớn mở ra đong đưa qua lại, thì thấy hai người đàn ông bước ra khỏi toà

toà cao ốc tối om.

− Cứu tôi với!- Lauren la lên- Có ai đó không? Cứu tôi!

Một chân cô vấp phải đống dây ống nước quấn vào chân và siết lại. Lauren nhảy nhổm lên, mồm há hốc, kêu không ra tiếng, hai cánh tay chới với để giữ thăng bằng, và té xuống nằm sóng soài, mặt úp sấp trong bùn đất, ngay cạnh chân cuả hai người đàn ông.(Nguồn:YenBai.Mobi)

− Bà làm cái trò quỷ quái gì vậy!- Một trong hai người đàn ông gào lên tức giận khi cả hai cùng ngồi chồm hổm và cùng lo lắng cho cô- Bà nghĩ bà đang làm cái trò quỷ gì vậy?

Chống mình trên hai cánh tay, Lauren đưa đôi mắt buồn phiền nhìn từ chân lên đến đầu người đàn ông. Cô nói một cách khô khan:

− Tôi tập làm xiếc, và còn nữa, tôi cũng thường nhào lộn!

Một chuỗi cười thích thú vang lên từ người đàn ông kia đang giữ cứng vai cuả Lauren để giúp cô đứng lên. Người này hỏi:

− Cô tên gì nhỉ?

Và khi Lauren xưng tên xong, ông ta hỏi thêm có vẻ lo lắng:

− Cô có thể đi bộ được không?

− Được, không hề chi- Lauren trấn an ông ta một cách có lệ. Mọi cơ bắp trong người cô đều ê ẩm và mắt cá bị vấp thì đang đau đớn.

− Tôi chắc cô có thể đi tới tòa cao ốc để chúng ta có thể xem chỗ bị thương như thế nào.

Ông ta vừa nói vừa mỉm cười. Đưa tay qua vòng eo cuả Lauren, ông ta dìu cô, để cô tựa vào người ông mà đi.

− Nick- người đàn ông kia nói một cách dứt khoát- Tôi nghĩ, tốt nhất là tôi đi gọi xe cứu thương, còn anh ở đây với cô Danner.

− Xin đừng gọi xe cứu thương!- Lauren năn nỉ- Tôi bối rối nhiều hơn là bị thương tổn- Lauren nói thêm một cách cố ý, hầu như niềm tin bị chùng xuống khi người đàn ông tên Nick bắt đầu dìu cô bước vào một hành lang tối om.

Trong phút chốc, cô cho là không khôn ngoan khi đi vào một cao ốc vắng vẻ với một người đàn ông không quen biết, nhưng khi đi vào hành lang, người đàn ông kia bật sáng những ngọn đèn nhỏ cao trên trần nhà và hầu hết mọi nghi ngờ cuả Lauren đều được giải toa?. Người đàn ông ấy ở vào tuổi trung niên, nghiêm trang mặc com-lê và thắt cà vạt. Dù trong bóng tối, mờ mờ, ông ta dường như là một doanh nhân thành đạt, không phải là một tên du côn! Lauren nhìn kỹ Nick mà vòng tay anh còn đỡ quanh người cô. Anh mặc quần Jeans và áo Jacket bằng vải bông chéo. Nhìn nghiêng anh trong bóng tối, Lauren đoán anh khoảng chừng ba mươi bốn, ba mươi lăm tuổi, và không có gì ở anh có thể báo điềm xấu cả.

Qua vai mình, Nick bảo người đàn ông kia:

− Mike, có hộp thuốc và dụng cụ cấp cứu ở một trong các căn phòng bảo trì. Anh tìm và mang lại đây nhé.

− Phải đấy- Mike đáp và bước nhanh về chỗ có dấu hiệu đỏ được chiếu sáng ở cầu thang. Lauren tò mò nhìn quanh dãy hành lang mên mông. Tất cả đều được trang bị bằng cẩm thạch: bờ tường, tầng nền và ngay cả những cột trụ xinh đẹp vươn lên trần ở trên cao. Hàng tá cây cảnh được trồng trong những chậu to tướng, và có rất nhiều cây nhỏ tốt tươi được đặt sát vào tường, tạo thành những thế đặc sắc trên tầng nền rộng lớn của hành lang.

Khi bước tới trước cửa thang máy, Nick ấn nút. Những cánh cửa mạ đồng sáng lóang mở ra, và Lauren bước vào cái thang máy đèn sáng trưng. Nick giải thích:

− Tôi đưa cô lên văn phòng đã được trang bị xong, để cô ngồi nghỉ cho đến khi cô đủ sức bước đi mà không cần người giúp đỡ.

Lauren nhìn anh với ánh mắt tươi cười và biết ơn. Cô không còn cảm thấy bị “sốc” nữa. Đứng gần bên cô, bây giờ khuôn mặt anh được ánh đèn chiếu sáng, cô nhận thấy anh là người đẹp trai nhất mà cô chưa từng gặp trong đời. Đồng thời, các cửa thang máy đóng lại, và Lauren đăm đăm nhìn vào mặt anh.

− Cám ơn- cô khẽ nói và cố tình gỡ mình ra khỏi vòng tay giúp đỡ cuả anh- Tôi có thể đứng một mình được.

Anh ta ấn nút tầng thứ tám mươi, và Lauren cố dằn lòng để khỏi đưa tay lên vuốt lại mái tóc, một việc làm quá thật thà, lộ liễu. Cô tự hỏi, không biết môi mình có nhạt son không, mặt mình có lấm dơ không, và rồi cứ thế cô băn khoăn mãi. Để tỏ ra là một người đàn bà khôn ngoan, Lauren lại hành động có vẻ khờ khạo, chỉ vì một khuôn mặt đàn ông quyến rũ chứ chẳng có gì khác hơn.

Lauren thầm bảo, quả thật anh ta quá đẹp trai. Cô quyết định nhìn ngắm anh lần nữa, nhưng lần này kín đáo hơn. Cô giả vờ ngước mắt lên nhìn những bóng đèn đang chiếu sáng các con số của các tầng lầu thang máy vừa đi qua. Rồi cô cẩn thận liếc nhìn sang bên cạnh…Nick cũng đang nhìn những con số được chiếu sáng, đầu anh ngẩng lên, hơi ngả về sau, khuôn mặt nhìn nghiêng. Quả thật, anh đẹp trai hơn cô tưởng, ít nhất anh cũng cao hơn một mét tám mươi, vai rộng và thân hình nở nang. Mái tóc anh dày và màu nâu sẫm, cắt rất đẹp và chải khéo. Sức mạnh đàn ông được chạm khắc vào từng nét cuả khuôn mặt nhìn nghiêng kiêu hãnh cuả anh, từ những sợi lông mày thẳng và sẫm, đến cái cằm và quai hàm cương nghị cuả anh. Miệng anh cương quyết và gợi cảm.

Lauren đang ngắm nhìn đường môi linh động cuả anh thì chợt thấy anh cũng đang nhìn ngắm cô nãy giờ. Cô bị anh bắt gặp cô đang nhìn anh như một cô bé “thò lò mũi xanh”, khiến cô buột miệng nói:

− Tôi… tôi sợ đi thang máy- Cô bực bội buộc lòng phải biến bác tiếp- Khi đi thang máy, tôi phải tập trung chú ý vào một điểm nào đó… Ơ… Ơ để khỏi nghĩ tới việc lên cao nữa!

− Như thế thật là khôn ngoan- Nick nhận xét nhưng giọng nói cuả anh hiển nhiên là không phải để khen cách cô giải thích mối lo sợ đi thang máy, mà là khen sự ngây thơ cuả cô, ít ra là tạo được một lời nói dối có thể chấp nhận được.

Lauren vừa bật cười trước lời nhận xét cuả Nick, vừa đỏ mặt, vì ít ra cô cũng đã không làm trò hề trước mặt anh. Cô không còn nhìn anh nữa, và thay vì thế, cô thận trọng nhìn vào cưa? thang máy cho đến khi chúng mở ra ở tầng lầu thứ tám mươi.

− Cô đợi đây nhé, chờ tôi bật đèn lên- Nick nói.

Vài giây sau, những ngọn đèn trền trần soi sáng toàn bộ tầng lầu, một nửa phía bên trái hiện ra khu vực tiếp tân rộng mênh mông và bốn văn phòng rộng lớn được đóng bằng gỗ quý. Nick đặt tay dưới khủyu tay cuả cô và đưa cô bước lên tấm thảm màu xanh ngọc đi sang phía đối diện.

Một nửa tầng lầu là một khu tiếp tân rộng lớn hơn, với một cái bàn tròn cuả cô

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT