|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
hô hấp nổi. Ba năm rồi, Hàn Thiên Bình vẫn luôn nói với ta rằng Xuất Vân cốc không hề có động tĩnh nào hết. Thì ra, trong ba năm này, phụ thân đã hoàn toàn quên ta!
Nước mắt nóng hổi rơi xuống, ta kinh ngạc cười, tay vươn ra nắm lấy cánh tay của Hàn Thiên Bình. “Giết ta đi, Hàn Thiên Bình.” Ta còn ở nơi này chờ đợi cái gì nữa chứ? Mơ mơ màng màng mà đã qua ba năm. Ta đã quên cả khái niệm thời gian, những người khác cũng thế, thờ ơ để cho tời gian trôi sao?
Hắn hoảng sợ: “Ngươi điên rồi?”
Túm chặt vạt áo trước ngực, thật khổ sở, sau buồn bực chính là chán ghét, sau chán ghét chính là chết lặng, sau chết lặng chỉ còn lại tuyệt vọng. “Hàn Thiên Bình, ta nghĩ ta thực sự điên rồi.” Điên đến nỗi ta có thể cảm thụ rõ ràng trái tim mình bị xé rách, cảm thụ rõ ràng mạch máu trong cơ thể bắt đầu căng phồng.
“Tiêu Dao, Tiêu Dao? Ngươi đừng làm ta sợ. Y thuật của ngươi tốt như vậy, đừng có làm cho bản thân bị tẩu hỏa nhập ma đấy. Cho dù là vì ai cũng không đáng, sống mới là quan trọng!” Hắn nắm chặt vai ta, lo lắng rống to.
Ta cho là vứt bỏ tất cả thì sẽ dễ dàng hơn nhiều nhưng vì sao lại đau lòng đến vậy? Chớp đôi mắt đẫm lệ, ta cười lắc đầu. “Ta không sao, vừa rồi hơi thất thần thôi.” Ta khẽ đẩy, ý bảo hắn buông tay ra. “Ngươi nói rất đúng, sống mới là quan trọng nhất.”
Hô hấp của hắn rối loạn, giọng điệu run rẩy. “Tiêu Dao, người đặt tên cho ngươi nhất định là muốn nguyền rủa ngươi.”
Ta cười khanh khách, lặng lẽ nói cho hắn biết: “Người đặt tên cho ta chính là cha ta.”
Đêm đó, ta lặng yên rời khỏi Diêm La điện, tung người nhảy xuống từ trên vách núi cao.
Tối om, tối om vô cùng! Lạnh lẽo, lạnh lẽo thấu xương. Ta cười đến vô lực, quả nhiên không thể trông cậy rằng cái chết sẽ mang lại ấm áp cho ta.
Một lần ấm áp duy nhất trong đời hiện giờ lại xa xỉ đến thế. Mặc dù chỉ là thoáng qua thôi nhưng nó cũng là trí nhớ duy nhất còn lưu lại trong cuộc đời ta.
Chương 3: Chương 2
Chương 2
Edit: Thiên Mạc
Mở mắt ra, một thế giới mông mông lung lung, bầu không khí thanh tân, xung quanh văng vẳng tiếng hát dễ nghe.
“Con tỉnh rồi!” Âm thanh trầm thấp khàn khàn mà xa lạ kia mang theo sự vui mừng không thể che dấu. Sau đó, một bàn tay lạnh như băng đặt lên trán của ta.
Ta nhíu mày, rất nhanh đã tỉnh lại, nghiêng đầu nhìn bóng người mơ hồ ở đầu giường. “Ngươi là ai?” Ta cong tay, chống người dậy, suy yếu không thể giải thích đánh úp tới toàn thân. “Làm gì thế? Tiểu Tước!” Ta cất tiếng gọi.
“Dao nhi?” Người bên giường thò tay ra, động tác không thuần thục đỡ ta dậy, thanh âm tràn ngập nghi hoặc.
Ta uể oải liếc mắt nhìn hắn một cái. “Ngươi là người mới tới cốc sao? Có hiểu quy củ hay không? Tiêu Dao cư của ta không phải là nơi tùy ý ra vào, ngươi mau đi tìm Tiểu Tước tới, ta sẽ không trách phạt ngươi nữa.”
Không khí dường như càng lúc càng khó hít thở. Một lúc lâu sau, hắn mới đứng thẳng người, đi ra cửa.
Ta hơi buồn bực, đợi cho tới khi thân ảnh mờ ảo uyển chuyển đi vào, ta mới miễn cưỡng nói: “Tiểu Tước?” Thị lực dường như còn kém hơn cả lúc trước khi ngủ nhưng không sao cả, sống hay chết không chả làm sao hết.
Tiếng nói thanh thúy của nữ tử vừa lạ lùng vừa cẩn thận vang lên: “Thiếu chủ tử, ngài tỉnh chưa?”
Câu hỏi thật là lạ, ta hơi phiền não nhắm mắt. “Hầu hạ ta rửa mặt, ta đói rồi.”
Nàng chần chờ một chút rồi đi tới đỡ ta dậy thay y phục sau đó giúp ta buộc gọn mái tóc.
Ta lẳng lặng cho nàng hầu hạ, rũ mắt xuống, bàn tay vô lực nắm lại. “Ta có phải đang bị bệnh không?” Toàn thân mềm nhũn không có lực, chắc là ngủ trong lương đình rồi bị cảm!
Nàng cẩn thận “vâng” một tiếng.
“Tới lương đình chuẩn bị cái chăn mỏng cho ta.” Mặc dù không thích nhưng bệnh tật kéo tới thì chỉ có ta là cảm thấy khó chịu.
Nàng hít sâu một hơi. “Thiếu chủ tử, thân thể của ngài không thể ra gió.”
“Có nghiêm trọng đến vậy không? Chả phải là bị cảm mạo sao?” Ta vừa nói vừa tự bắt mạch cho bản thân rồi khẽ kinh ngạc: “Tại sao…” Ngũ tạng bị hao tổn, kinh mạch tổn thương, đầu bị thương nặng? “Ta bị ngã từ trên tàng cây xuống lúc ngủ sao?” Ta còn tưởng là ngủ ở đình nghỉ mát bị cảm lạnh cơ, trí nhớ trong đầu lúc này có chút hỗn loạn.
Tiểu Tước khóc nức nở, nói: “Thiếu chủ tử không nhớ sao? Lúc ngài được đưa trở lại đây cũng chỉ còn dư một hơi thở, nếu không phải chủ tử dùng toàn lực cứu ngài, chỉ sợ là…”
Ta quay mặt sang, nhìn động tác giơ tay áo lau hai gò má của Tiểu Tước. Đôi mắt ta mờ ảo không nhìn thấy rõ nước mắt của nàng nhưng tiếng nghẹn ngào kia làm cho ta cười nhạt một tiếng: “Vậy thì thật sự là cảm ơn phụ thân rồi.” Trái tim lặng lẽ run rẩy, phụ thân vẫn luôn mất hút lại tới cứu ta sao?
“Thiếu chủ tử…” Nàng nức nở một chút, giọng điệu lại bắt đầu trở nên cẩn thận. “Ngài cãi nhau với chủ tử sao?”
Ta kinh ngạc nhếch môi. “Đâu có đâu? Ta cũng gần một năm rồi không gặp phụ thân mà. Nếu không phải ngươi nói, ta còn không biết người cứu ta là phụ thân nữa cơ, làm sao có thể cãi nhau được đây?” Cha ta có lúc nào chủ động để ý tới ta, lần này người lại ra tay cứu ta, ta vui mừng còn không kịp.
Nàng quay đầu.
Theo tầm nhìn của nàng, ta nhìn thấy một nam nhân xa lạ đang đứng ở trước cửa, chính là người vừa ngồi ở gần giường của ta. “Hắn là ai vậy? Đại phu mời từ ngoài cốc vào sao?” Thật buồn cười, y thuật khắp thiên hạ không có ai so sánh được với phụ thân, làm sao lại còn mời người ngoài cốc tới chữa trị cho ta.
Tiểu Tước đột nhiên quay đầu nhìn ta. “Thiếu chủ tử, ngài…”
Nam nhân đứng ở cửa mở miệng, cắt đứt lời của nàng. “Con không nhớ ta sao, Dao nhi?”
Ta chậm rãi híp mắt lại. “Chỉ có phụ thân ta mới có thể gọi ta như vậy, người không muốn chết thì mau câm miệng.” Không ai dám vô lễ với ta như vậy, hắn cho hắn là ai cơ chứ?
Tiểu Tước hít một hơi thật sâu, toàn thân cũng run rẩy.
Nam nhân đứng ở cửa trầm mặc, chắp tay phía sau lưng rồi từ từ tiến tới.
Thấy hắn tới gần, ta chậm rãi ngẩng đầu lên, phát hiện hắn rất cao, cao hơn ta một cái đầu. Vì thế ta phải ngẩng cổ lên mới nhìn thấy mặt hắn, thật phí sức. “Không ai nói cho ngươi biết ta là thiếu chủ tử của Xuất Vân cốc sao?” Ta cảm thấy có chút thú vị, người không sợ chết này sẽ trả lời thế nào?
Hắn cúi đầu, ngũ quan mơ hồ không nhìn thấy rõ. Một hồi lâu sau, thanh âm trầm thấp mới vang lên: “Con là Úy Trì Tiêu Dao?”
Ta cười đến nghiền ngẫm. “Đúng vậy, còn ngươi là ai? Còn nữa, đừng gọi ta là con thân thiết như thế!”
“Con ngã hỏng đầu rồi sao?” Tiếng nói của hắn có vẻ nghẹt lại.
Ta cười giễu cợt. “Ngươi nói cái quái gì vậy?” Chẳng buồn để ý tới con người khó hiểu này nữa, ta chuyển bước tới bên Tiểu Tước, do dự một chút mới cất tiếng hỏi: “Phụ thân ta đâu rồi? Phụ thân… vừa xuất cốc phải không?” Ngay cả khi ta bị bệnh mà người cũng không thể ở bên cạnh ta nhiều một chút sao?
“Đi ra!” Nam nhân trước mặt đột nhiên hét lên.
Tiểu Tước bối rối chạy ra cửa.
Ta thì lại thong thả ngẩng đầu lên, tò mò cười: “Ngươi tại sao lại có thể ra lệnh cho người ở bên cạnh ta vậy?” Ai ban cho hắn quyền lợi như vậy, hơn nữa tại sao Tiểu Tước lại phải nghe lời hắn?
Hắn vươn tay túm lấy cằm ta, dùng sức khá lớn. Cả người hắn cúi xuống, hơi thở phun trên má ta. “Không nên đùa bỡn với ta. Dao nhi, con cho rằng ta là ai?”
Ta cụp mắt, nhìn ngón tay dài lạnh như băng ở trên cằm mình rồi lại giương mắt nhìn khuôn mặt mông lung phía trước. Ta cười lạnh. “Muốn chết!” Ta giơ tay đánh tới.
Hắn không thèm trốn tránh, mặc cho bàn tay ta đánh lên eo hắn.
Ta nghi hoặc híp mắt lại. “Phụ thân ta cho ngươi giải dược sao?” Không thể nào có người bị ta đánh trúng mà không chết, độc trong lòng bàn tay ta, trừ phụ thân ra thì không ai có thể giải được.
Hắn trầm mặc, cất tiếng nói lần nữa. Âm thanh hùng hậu có thêm chút khủng hoảng. “Con quên ta rồi sao, con quên ta rồi có phải hay không? Dao nhi?”
“Ta không nhận ra ngươi.” Đáp án rất trực tiếp, ta đẩy hắn ra rồi vòng qua hắn đi về phía cửa nhưng lại bị hắn túm chặt cổ tay. Ta bị hắn hắn ép phải xoay mặt đối diện với hắn.
Liếc mắt nhìn bàn tay đặt lên cổ tay ta, ta nhíu mày. “Nhiệt độ cơ thể ngươi rất thấp, có phải bị bệnh không?” Nói đến đây, ta định tốt bụng bắt mạch cho hắn nhưng hắn lại nhanh chóng buông tay, lui về phía sau một bước dài.
Mắt ta hơi co lại, lòng chợt nhớ tới phụ thân mỗi khi tới gần ta cũng nhanh chóng lùi xa như vậy, trái tim không khỏi đau đớn. Ta không muốn tiếp tục hồi tưởng, dứt khoát xoay người rời đi. Lần này, hắn không ngăn cản ta.
Ra khỏi sương phòng, thấy ngoài cửa tụ tập rất nhiều người, ta kinh ngạc nhìn bốn thân ảnh áo đen đứng đó. “Phụ thân ta đâu rồi?” Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ là thiếp thân thị vệ vẫn luôn như hình với bóng của phụ thân ta. Nếu bọn họ ở chỗ này thì phụ thân ta cũng phải ở đây.
Không thể che hết vui sướng trong lòng, ta nhìn chung quanh nhưng không làm sao tìm được thân ảnh cao ngất kia.
Trong nháy mắt ta lên tiếng hỏi, mọi người đều yên lặng. Ta lờ mơ cảm thấy được tất cả bọn họ đều nhìn về
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




