|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
trước mặt Diệp Thư Duy, nhưng Thư Duy lại vô ý khoát tay đánh đổ, cũng thuận thế làm rớt ra tấm khăn đỏ.
Hình ảnh chân dung thật lớn hoàn toàn hấp dẫn tầm mắt Giai Hân, cô ta nín thở thật lâu, nhìn không chuyển mắt mà chăm chú vào mỗi một một đường nét trên màn ảnh.. . Hình ảnh một cô gái đang tắm rửa!
Nửa thân trần thân thể mềm mại được tận lực che lấp,nhưng lưu lại rất nhiều sự tưởng tượng cho người xem, màn ảnh lưu lại tất cả phong phái tình cảm, để lộ ra thắm thiết khát vọng, không hề che lấp ——
Đây là một tác phẩm tả thực, không phải tùy tiện là có thể chụp ra hiệu quả như vậy, nếu không phải từ đáy lòng yêu sâu nhất say đắm nhất, thì làm sao có thể thể hiện ra tình cảm như vậy trong tấm hình!
“Chính là nó ——Tác phẩm t
thần bí tả chân người ta đồn đãi sao?” Hai mắt cô ta vẫn như trước nhìn chăm chú hình ảnh.
Anh lấy trầm mặc thay câu trả lời.
Cô ta vội vàng thu thập tâm tình bối rối, cố gắng trấn tĩnh mà cười hỏi:
“Lúc nào cũng chụp cho em một bức như vậy đi?”
Diệp Thư Duy như trước không nói gì.
Hốc mắt cô ta không chịu thua kém mà phiếm hồng, hít vào một hơi, rồi lại lấy khẩu khí nhẹ nhàng cười nói: “Em có thể lộ ra trọn vẹn nha! Sẽ so với tấm này chân thật hơn nữa. Như thế nào? Có hứng thú chứ?”
“Tôi không có ý định chụp chân dung. “
“Như vậy đây là cái gì?” Cô ta chỉ vào tấm ảnh.
“Đừng chạm vào cô ấy! ” Anh quát, anh tức giận mà đẩy ra tay cô ta, sau đó lấy thân thể ngăn cản.
Hành động kịch liệt của anh đả thương lấy tự tin mà thật vất vả cô ta mới thành lập được, làm cô ta nan kham đến xấu hổ vô cùng. Cắn đôi môi đỏ thắm cô ta khó có thể nuốt xuống phần cảm giác thất bại, cuối cùng rốt cục cô ta cũng không nhịn được mà rống lên.
“Thư Duy, tỉnh lại đi! Cô ấy cả đời này cũng không thuộc về anh, đời này có thể cùng anh, chỉ có em. Thử tiếp nạp em, được không?” Rống giận rồi sau lại trở thành cầu xin, đây là bi ai của cô ta!
“Giai Hân, tôi làm không được, tôi thật sự làm không được… Xin lỗi!” Diệp Thư Duy cúi đầu xuống, không có dũng khí đối mặt một phần cảm tình chân thành.
“Anh có thể, anh nhất định có thể! Em có thể chờ, một năm, hai năm, ba năm, bốn năm, năm năm… Thậm chí cả đời em cũng ở bên anh, em cũng có thể chờ… ” Cô tiến lên ôm trụ anh, khóc ngã vào trong lòng anh.
“Giai Hân, cô hà tất?” Thật sự là đáng chết, ôm cô gái đang khóc trước mắt, nhưng trong lòng anh lại nhớ tới một dung nhan đang khóc khác.
“Em yêu anh, từ rất lâu, rất lâu trước kia rồi, chỉ vì đôi mắt anh chưa từng dừng lại nơi em thôi. ” Cô lôi kéo ống tay áo anh, nhìn đôi mắt vô thần của anh —— tại sao? Tại sao anh không nhìn cô ta?
“Tôi không đáng để cô làm như vậy, hôn kỳ… Hủy bỏ đi!” Làm người vốn là không nên ích kỷ, có phải không? Nếu vô lực, cũng không nên kéo người khác cùng xuống nước.
“Không, em không chấp nhận. ” Cô ta bề bộn lui ra phía sau từng bước, trấn an mà nói: “Em không bức anh, không bức anh nữa, đừng hủy bỏ hôn ước được không?”
Vừa nói, cô vừa ôm trụ anh, “Thư Duy, đừng nói với em tàn khốc như vậy, trên đời này trừ em ra, không còn ai có thể giúp anh giải quyết chuyện này, chỉ có em có thể thông cảm cho anh, chờ anh, anh hiểu rõ mà, có phải hay không?”
Sau đó, cô ta đột nhiên kiễng mũi chân tiếp cận môi anh.
Cửa phòng đột nhiên mở ra, đứng ở ngoài cửa phòng đúng là Diệp Uyển Nhu.
Cô điều chỉnh khuôn mặt tái nhợt dọa người, chân giống như không chạm đất, cả người có vẻ nhẹ phiêu phiêu, tất cả hết thảy điều như không chân thực, trước mắt cô đôi nam nữ đang ôm nhau kia giống như một màn trong TV, cực kỳ xa lạ.
Tâm, ở trong phút chốc vô cùng đau đớn, cô giật mình sửng sốt sau một lúc lâu, mới nhẹ nhàng mà nỉ non: ” Hôn ước gì? Các người muốn kết hôn sao?”
Giai Hân nhất thời sửng sốt, giống như cầu cứu nhìn về phía Diệp Thư Duy, hai tay cô ta không tự giác mà gắt gao bóp trụ cánh tay anh, cô ta rất sợ anh sẽ hối hôn.
Trong phòng nhất thời như chìm vào khoảng không lặng im không tiếng động, sau một lúc lâu, Thư Duy nói: “Đúng vậy! Nhu Nhu, em sẽ có chị dâu rồi.”
Cô như bị sốc, sau đó lẩm bẩm nói: “Chị dâu… “
Cô im lặng, nhưng trong lòng lại đau càng thêm lợi hại. Giờ phút này nhìn cô, giống như là một gốc cây nhỏ bị gió mạnh thổi cuốn đi, suy yếu mà bi thương.
Xuất kỳ bất ý mà, cô tiến tới, cực hữu lễ mà cúi đầu chào Giai Hân, sau đó xoay người rời đi. Hết thảy giống như là một kịch bản, động tác cứng ngắc làm cho người ta xem ra vừa buồn cười vừa đau lòng.
Cô đang bay lên cung trăng du ngoạn sao? Sao mà cả người lại quá nhẹ như vậy, trong óc trống rỗng.
“Chị dâu”? Cô có chị dâu, Thư Duy vừa mới nói như vậy sao?
Đột ngột, ở chỗ rẽ bồn hoa cô ngã ngồi xuống.
Chương 7
“Nhu Nhu, gần đây cô càng lúc càng kỳ cục, luôn chơi đùa đến canh ba nửa đêm mới về, cô không biết người trong nhà sẽ sốt ruột vì cô sao?” Phúc tẩu lẩm bẩm nhớ kỹ.
Diệp Uyển Nhu ngoảnh mặt làm ngơ rồi đi thẳng đến thang lầu, cô cố tình làm ngơ Diệp Thư Duy đang đứng trên cầu thang mà đi lướt qua, cô cố ý làm ngơ sự nôn nóng và phẫn nộ trên mặt anh, coi như không nhìn thấy mà đi lên lầu.
Toàn thân cô trên dưới đều tràn ngập mùi rượu làm cho kẻ khác hít thở không thông, trên người cô lại đang mặc một chiếc quần đùi càng quá phận khiến người ta tức giận.
Phúc tẩu đuổi theo đến, vừa lúc nhìn thấy Diệp Thư Duy bốc hỏa theo sát cô, bà lắc đầu thở dài nói: “Nhà này làm sao vậy? Như thế nào mà thoáng cái tất cả đều thay đổi vậy?”
Diệp Thư Duy ở phía sau Diệp Uyển Nhu, tức giận chất vấn: “Em có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”
“Biết. Cho nên em rất mệt, muốn ngủ rồi.” Cô lướt qua anh đi hướng cửa, mở ra cửa phòng nói: “Mời trở về đi.”
“Em đừng lui với mấy thằng nhóc không ra gì kia nữa, có nghe hay không?”
Cô trừng mắt liếc anh một cái rồi lại đi trở về giường, tay bắt đầu thay quần áo.
Anh quẫn bách mà trừng mắt nhìn động tác của cô, không có tránh né, không có xoay người, anh cứ như vậy nhìn cô đem cái áo bó sát người nhẹ nhàng kéo lên cao, lộ ra hơn phân nửa da thịt tuyết trắng.
Nhìn thấy anh không chút nào tránh né, cô mới kéo chiếc áo về nguyên trạng, sau đó trực tiếp đi tới trước mặt anh, tức giận hỏi: “Anh không đi ra sao? Không sợ chị dâu tương lai của em ghen à?”
“Nhu Nhu, em biết rõ ràng anh tại sao lại làm như vậy… “
“Không rõ! Em cái gì cũng không rõ!” Cô hô to: “Em nói lại lần nữa, em muốn ngủ, mời đi ra!”
“Nhu Nhu! Đừng hủy hoại bản thân, có được hay không?”
“Ai nói em hủy hoại chính mình hả? Em cho tới bây giờ cũng chưa từng như vậy, em đang cực kỳ vui sướng! “
Rồi đột nhiên, cô ở trước mặt anh xoay tròn, ríu rít cười, thân hình mềm mại không xương linh hoạt di chuyển, khi thì giơ lên cao, khi thì uyển chuyển khẽ vuốt chính mình.
Sau đó cô tới gần anh, dán lên người anh, dùng mười ngón tay thon dài mảnh khảnh ở trên người anh phóng ra ma chú, bắp đùi thì ở dưới thân anh cọ xát, thỉnh thoảng dùng nơi nữ tính mềm mại đi khiêu khích xúc động phái nam của anh.
Cô dụ dỗ hắn, thẳng đến khi hô hấp anh dồn dập, huyết khí như muốn tuôn trào, cô lại đột nhiên ngừng động tác.
“Đặc sắc sao? Em vừa học đấy, bất quá anh không có phúc hưởng thụ trò kế tiếp nha. “
Sắc mặt anh thoáng hồng rồi chuyển xanh, sau đó biến thành trắng bệch, gân xanh trên trán không ngừng nhảy lên, răng do dùng sức quá độ mà phát ra âm thanh, tất cả tế bào đều phẫn nộ mà dựng thẳng lên, tất cả dấu hiệu đều báo trước sự phẫn nộ của anh đã đến giới hạn.
“Diệp Uyển Nhu!”
Anh chế trụ cổ tay cô, đem thân hình nhỏ nhắn xinh xắn kéo vào trong lòng mình.
Anh phẫn nộ, biết rõ đây là cô trêu chọc anh, biết rõ bây giờ lời cô nói một chút cũng không thể tin. Nhưng anh lại kiềm không được mà phẫn nộ, chỉ mới nghĩ đến hình ảnh cô vừa nói, sẽ có một ngày cuối cùng nó cũng sẽ trở thành thật, anh đã không thể chịu đựng được.
Diệp Uyển Nhu cảm giác cổ tay truyền đến đau đớn, anh nắm rất chặt, thân hình hai người kề sát. Nhiệt độ cơ thể trên người anh xuyên thấu qua quần áo chạm vào da thịt cô, khiến cô không cách nào phân biệt được sự rung động trên người là đến từ cô hay anh nữa.
Anh nhéo má cô, nhìn thẳng vào hai tròng mắt cô, anh không cách nào quyết định được bây giờ nên hung hăng hôn cô hay nên giáo huấn cô nữa, tay anh đi lướt qua thân thể cô rồi dừng lại nơi phần mông rất tròn đánh một cái .
“Như thế nào, anh cũng như người đàn ông kia giống nhau sao, đối với thân thể của em sinh ra hứng thú rồi sao? Anh trai. ” Cô lần nữa chọc giận anh.
“Em đáng chết! “
Anh thật bị cô làm cho tức điên rồi, bây giờ anh chỉ nghĩ đến một biện pháp duy nhất đó là phong bế cái miệng cô lại, không cho cô nói lời bậy bạ gì nữa.
Nhưng, khi đôi môi tiếp xúc với nhau, tất cả đều.. .
Dao động ở giữa hai người bọn họ trong lúc đó là sợi dây ngăn cách của mối quan hệ nguy hiểm, lí trí dễ dàng nắm giữ nhưng lại có vẻ yếu ớt.
Chỉ thấy tay anh không tự giác được mà di động trên thân hình hoàn mỹ của cô, bất chấp mọi chi tiết mà tuyên bố chủ quyền của mình.
Anh không thể chịu được người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




