|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đàn ông khác cũng làm như vậy với cô, anh không muốn thân thể cô có lưu mùi của người đàn ông khác.
Bàn tay anh lướt qua thân thể cô, rồi dò xét đi vào bên trong quần áo cô.
Thân thể của cô rất mềm mịn, bầu ngực ôn nhuận của con gái khiến dây thần kinh anh buộc chặt, thân thể cô đối với sự vuốt ve vẫn lộ vẻ rụt rè, cô vẫn là Uyển Nhu như trước của anh, không một chút nào thay đổi.
Môi anh ma sát vành tai cô rồi khẽ cắn, cả người cô phát ra mùi thơm, anh theo vành tai lướt qua da thịt nơi cần cổ mẫn cảm, đổi lấy thở dốc cùng run rẩy của cô.
Toàn thân cô nóng lên, nhưng không có nửa phần cảm giác tội ác.
Rõ ràng cô đang kích động vì tham muốn giữ lấy của anh, nhưng đây đúng là cái cô muốn, cô không thấy một chút khủng hoảng nào.
Cô ôm lấy anh, đem đầu của anh kéo xuống trước ngực mình, cô thích sự ấm áp áp lực này, sau đó bắt đầu lữ trình học tập của cô ——
“Thư Duy, đừng bỏ lại em, đừng kết hôn, em không muốn anh lấy cô gái khác… “
Than nhẹ của cô làm thần trí anh thức tỉnh, làm cho anh đột nhiên từ trong mộng đẹp thức dậy, anh cứng ngắc ở trước ngực cô.
Lời vừa ra khỏi miệng, cô mới hối hận.
Bởi vì cô thấy được giãy dụa, chần chờ của anh, cô hiểu chính mình vừa gọi trở về đạo đức của anh.
Cô vội vàng ôm chặt anh, đưa ra lời đe dọa nói: “Đừng đi, nếu bây giờ anh đi anh nhất định sẽ hối hận!”
“Nhu Nhu, hãy nghe anh nói, anh.. . “
“Em không thích nghe, em chỉ muốn anh đáp ứng em, không kết hôn, không cùng Giai Hân kết hôn!”
Anh cắn môi, suy nghĩ muốn đáp ứng yêu cầu của cô, không một chút khó khăn, bởi vì đó cũng là khát vọng trong nội tâm của mình.
Nhưng anh không thốt nên lời, anh chỉ biết im lặng.. .
Anh thật sự không có dũng khí đáp ứng, bởi vì tình yêu cũng không thể vứt bỏ hết thảy sự thật, bởi vì quá yêu cô, ngược lại anh càng không dám dẫn cô vào đáy sâu tội lỗi này.
Đối mặt với cô đang dùng tay che chắn hai mắt đẫm lệ, anh có vô cùng áy náy cùng hoảng sợ, anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, anh không có cách nào vì cô ngăn cản tất cả dư luận, anh không thể không vì cô mà nghĩ đến tương lai, nghĩ đến ngày mai.
Anh rất rõ ràng nếu bây giờ anh cự tuyệt cô, sẽ đổi lấy sự căm hận của cô, nhưng cô không thể hiểu được sự nhu nhược này của anh, toàn bộ là đến từ —— việc anh quá yêu cô.
“Anh sợ ánh mắt thế tục,anh càng lo cho tương lai của em, Nhu Nhu, thân là một người anh, việc anh có thể làm, chính là tận khả năng bảo vệ em.. . Cho nên, anh nhất định sẽ cùng Giai Hân kết hôn.”
Diệp Uyển Nhu cắn môi dưới, cảm giác trong mắt lại hiện lên hơi nước, ủy khuất chôn sâu trong lòng thoáng cái bị hung hăng đánh vỡ, giống như có một lưỡi dao sắc bén, một chút một chút cứa vào lòng cô.
Nhìn anh, cô không thể tin đến bây giờ anh vẫn như cũ lựa chọn buông tay cô?
Đôi mắt đẫm lệ của cô nổi lên hận ý khôn cùng, chậm rãi, chậm rãi, lạnh lùng mà ngậm cười ra tiếng.
“Tôi sẽ hận anh, Diệp Thư Duy!”
“Uyển Nhu, Thư Duy chỉ muốn tốt cho em thôi. “
Giai Hân đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng mở miệng, cô ta tỉnh táo mà đối diện với hai người đang kinh ngạc bên trong phòng.
Từ trong giấc ngủ cô ta bị Phúc tẩu gọi điện thoại cầu cứu mà bừng tỉnh sau đó cô ta liền trực tiếp chạy lại đây.
Dọc theo đường đi cô ta đã nghĩ tốt đối sách, chuẩn bị nghênh đón khiêu chiến của Diệp Uyển Nhu rồi, trận cô ta tuyệt không thể thua, vì Thư Duy, cũng vì chính cô ta.
Phúc tẩu không rõ an hem hai người đến tột cùng xảy ra chuyện gì, bà chỉ đơn thuần mà hy vọng Giai Hân có thể ngăn cản hai người đấu khẩu.
Lần trước chuyện Diệp Thư Duy bị thương, đã bà lão như bà dọa sợ hãi, cho nên bà mới có thể ở hơn nửa đêm điện thoại cho Giai Hân, bởi vì cô ta là người duy nhất Phúc tẩu có thể nghĩ đến.
Diệp Uyển Nhu không cách nào tin mà trừng mắt nhìn người đứng ở cửa phòng ——
Bây giờ là giờ nào?
Giai Hân lúc này lại xuất hiện ở chỗ này, không phải ngụ ý đêm nay cô ta đang ở trong phòng Thư Duy qua đêm sao?
Cô cảm thấy rất khó khăn, lúc quay lại đầu nhìn về phía Diệp Thư Duy cũng đang kinh ngạc như cô, nhưng hiển nhiên, cô lại không chú ý tới vẻ mặt anh, vì thế nên kế tiếp cô nói ——
“Thì ra.. . Thì ra là tôi tự cho là đúng, cái gì cũng do tôi tưởng tượng ra, cái gì cũng do tôi lo lắng uổng công, tất cả đều là do tôi tự nghĩ! “
Rồi cô đột nhiên điên cuồng cười rộ lên, thét chói tai mà rít gào: “Đi ra ngoài, toàn bộ đi ra ngoài cho tôi, chạy trở về trên giường của các người đi!”
“Nhu Nhu, em hiểu lầm rồi!” Diệp Thư Duy vội vã nghĩ muốn làm sáng tỏ.
Nhưng Diệp Uyển Nhu không để cho anh có bất cứ cơ hội nào, cô rống giận: “Đi ra ngoài!”
Giai Hân đi đến, khẽ động vào cánh tay Diệp Thư Duy, nhẹ giọng nói: “Anh đi ra ngoài trước đi, để cho em nói với con bé. ” Cô ta gật đầu, ý bảo anh đi trước rời đi.
Diệp Thư Duy biết rõ bây giờ Diệp Uyển Nhu đã nghe không lọt bất cứ lời nào của mình, có lẽ nhờ Giai Hân hòa hoãn giải thích dùm cũng tốt, ngược lại có thể làm dịu bớt sự tức giận của Uyển Nhu cũng không chừng, vì vậy sau đó anh nhìn thật sâu Diệp Uyển Nhu rồi đi ra khỏi phòng.
Giai Hân sau khi Diệp Thư Duy rời đi mới đến gần Diệp Uyển Nhu, nhẹ giọng nói: “Đừng trách anh ấy, anh ấy thật lòng muốn tốt cho cô, cô không nên để anh ấy thương tâm.”
“Chuyện của tôi không cần cô trông nom, trước mắt cô cũng không phải chị dâu tôi, cho dù các ngươi đã lên giường cũng vậy! ” Cô như một con nhím bị thương, hung ác mà chỉa gai nhọn về phía Giai Hân.
Giai Hân không nghĩ muốn giải thích gì, cô ta chỉ làm ra vẻ hảo ý khuyên nhủ:
“Uyển Nhu, trên đời này có nhiều người, nhiều chuyện không thể tránh được, cũng không phải cô có khả năng kháng cự, đương nhiên Thư Duy cũng làm không được. Anh ấy chỉ có thể lấy phương thức anh trai mà bảo vệ cô, nhiều hơn. . . Sợ rằng không được. Bởi vì tôi cũng sẽ đố kỵ, đều là con gái, cô hẳn là nên rõ quyết tâm giữ lấy thứ thuộc về mình của tôi, anh ấy.. . Tôi sẽ không đưa cho cô. Từ nay về sau chúng tôi có thể cho, cũng chỉ là sự quan tâm giới hạn của anh trai và chị dâu thôi, cô hiểu chưa?”
“Đi ra ngoài!” Cô che lỗ tai, không bao giờ muốn nghe bất cứ câu gì nữa.
Cô vô lực đáp trả, Giai Hân nói không sai, cô hiểu rõ, nhưng…
Cô đây? Cô nên như thế nào?
Giai Hân không rời đi, ngược lại càng đi vào.
“Uyển Nhu, tôi luôn luôn rất thích cô, nhưng tôi như thế nào cũng nghĩ không ra có một ngày cô và tôi sẽ biến thành cái loại đối lập như bây giờ, tôi chân thành hy vọng cô có thể nhanh tỉnh ra từ trong sương mù, cùng chúng tôi hưởng thụ hạnh phúc của mỗi người, nhưng… Nếu như cô không cách nào giãy ra, như vậy tôi sẽ đề nghị Thư Duy tạm thời an bài cô ra nước ngoài học, có lẽ thời gian cùng không gian mới là phương thuốc tốt nhất để trị hết đau xót, cô nói xem có đúng không?”
Uyển Nhu toàn thân đột nhiên chấn động, cô nhanh chóng quay đầu lại trừng mắt nhìn Giai Hân, quát: “Cô không có quyền làm như vậy, Thư Duy sẽ không nghe lời cô! “
Kỳ thật trong lòng cô một điểm cũng không nắm chắt, cô chỉ sợ hãi sự thật sẽ như vậy.
“Tôi có quyền làm như vậy, đừng quên trưởng tẩu như mẹ, mà tôi tuyệt đối sẽ tận chức trách. Về phần Thư Duy… Cô nghĩ đối với một người đàn ông mà nói, em gái trọng yếu hay người đầu ắp tai gối thân hơn?”
Đây là một thứ độc dược, một quả đạn, nó đổ ầm bên tai Diệp Uyển Nhu khiến cô vô lực tự hỏi…
Giai Hân ý vị thâm trường mà nhìn Diệp Uyển Nhu liếc mắt một cái, sau đó vỗ vỗ vai cô.
“Uyển Nhu, tha anh ấy đi, tôi sẽ cảm tạ của cô, cô hiểu mà, thành tựu hôm nay anh ấy đạt được là không thể đổi, anh ấy không thể bởi vì loại chuyện này mà bị phá hủy tiền đồ, cô có hiểu chưa? Tôi yêu anh ấy, tôi sẽ dùng bất cứ phương thức gì để bảo vệ cho anh ấy, cho dù lúc tất yếu, tôi thậm chí không tiếc hy sinh cô.. . Đừng ép tôi làm như vậy, được không?”
“Anh ấy yêu tôi! Người anh ấy yêu chính là tôi!”
“Yêu? Thanh tỉnh chút đi! Hai người là an hem ruột, cô có thể thay đổi chuyện này sao? Đời này cô cũng không có quyền cùng tôi cạnh tranh đâu, cô phải nhận rõ sự thật này, tìm một ngươi đáng yêu, có thể yêu, đó mới là việc trước mắt cô cần. Tôi van cô, đừng đến phá hủy hạnh phúc của tôi nữa, có được hay không, coi như tôi cầu cô, có được hay không?”
Giai Hân kích động mà khóc.
Uyển Nhu không ngừng tự hỏi ——
Cô rốt cuộc nên làm như thế nào? Làm như thế nào đây?
Quán rượu Churchill, âm nhạc say lòng người, trong phòng này vốn là phòng ăn xã giao, thường xuyên có thể thấy vài người đến đây nghỉ chân vui chơi.
Quầy rượu bên cánh cửa bên trái trưng bày nhiều loại rượu ngon phục vụ tân khách hưởng dụng, tiếp theo chính là một gian phòng tự động khống chế độ ẩm ướt, phòng hút thuốc, cung cấp cho các tân khách chọn lựa các thứ xì gà cực phẩm.
Nơi đây đèn mờ ảo, hơn nữa cái loại tự do này, giải phóng cảm giác lãng mạn, rất dễ dàng làm cho người ta dỡ xuống tâm phòng ngự.
Tới chỗ này khách nhân vốn là theo đuổi đi ngược lại không gian, dỡ xuống trói buộc trong cuộc sống, giải tỏa tất cả sự tình, áp lực cùng với những chuyện không vừa ý.
Tân khách cùng tân khách có lẽ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




