|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đâu”.
“Đồ ngốc”, tôi nhìn cậu ta, dịu dàng nói : “Nếu cậu không hơn cái loại phàm phu tục tử thì sao lúc trước tôi để ý đến cậu được”.
Tôi vươn tay sờ sờ mặt cậu ta, gương mặt thật hoàn hảo. Gương mặt mà mọi người ước ao hiện đang nằm trong tay tôi (cả nghĩa bóng lẫn đen), cậu ta giống như con cún nhỏ, mọi việc đều nghe theo sự sắp đặt của tôi. Tôi chợt nghĩ sau khoảnh khắc này mình nên thu thập hết mọi thông tin về cậu ta, đợi đến lúc về già, cậu ta công thành danh toại, tôi có thể dựa vào mấy thông tin đó mà viết sách kiếm sống.
Tôi tát vào mặt cậu ta “ba” một tiếng. Cậu ta kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi xòe tay cho cậu ta xem : “Là muỗi”.
Chúng tôi cười nắc nẻ.
Nghỉ ngơi được một tuần, tôi cùng cậu ta đi thử vai diễn mới. Lần này là thể loại phim võ hiệp cổ trang, loại phim này cái quan trọng nhất là phải biết phối hợp với bạn diễn. Vai diễn là một sát thủ mặt lạnh, đi tiếp tay cho giặc nên bị truy đuổi khắp nơi. Đến cuối cùng trước khi chết lại nhớ thương đến mẹ già nơi quê nhà.
Vai diễn này cũng không hay cho lắm nhưng bộ phim này là của đạo diễn Trương Mạn Quân, là Trương Mạn Quân đó nha… Cùng Trương Mạn Quân hợp tác còn gấp mười lần thằng cha Lí. Nếu vừa ý còn có thể được cô ta nâng đỡ, vậy là thời gian phấn đấu có thể giảm xuống còn 3 năm rồi.
Tôi ôm cái ý tưởng này tới chỗ thử vai, đến rồi mới thấy một biển người tấp nập, trai xinh gái đẹp cứ đi đi lại lại, thế mới biết Trương đạo diễn nổi tiếng đến cỡ nào. Con người sống trên đời đều có số cả, nếu số bạn đỏ thì không cần nhờ vả hay xin xỏ thì cũng có người tự đưa bạn lên.
Tôi xếp hàng cùng Thái Nhiên. Đứng cạnh chúng tôi là một đôi tình nhân, người con trai cũng đến để thử vai. Bạn gái của cậu ta là một tiểu mỹ nhân, nhìn rất thuần khiết, rất trang nhã, thực sự động lòng người. Họ đứng cạnh chúng tôi nhỏ giọng trò chuyện với nhau.
Chàng trai nói : “Em không cần lo lắng, anh chắc chắn sẽ được tuyển thôi, chỉ cần như vậy là có thể ở bên em hàng ngày rồi…”.
Cô gái nói : “Anh không cần nói vậy, nhất định sẽ thành công mà. Chỉ cần lúc đó đừng quên em là được rồi”.
Chàng trai nói : “Không bao giờ, đối với anh, em là người quan trọng nhất”.
Cô gái nói : “Bên trong có nhiều cô gái xinh đẹp như vậy, mỗi người một vẻ, em quê mùa, thô kệch như vậy sao có thể so với họ. Em và anh đã cùng ước hẹn, nếu anh thay lòng đổi dạ em cũng không thể bắt anh thế này thế kia được, chỉ là, nếu không còn yêu nữa xin anh hãy nói thẳng ra, đừng dối lòng, đừng để em lãng phí thời gian yêu một người không còn yêu mình”.
Tôi nghe được đôi chút, mấy cô gái trẻ bây giờ cũng thuộc loại có tri thức đấy chứ nhỉ. Một vòng luẩn quẩn, cái nơi phồn hoa này rất ít người bước vào được rồi còn có thể khước từ được sự cám dỗ của nó. Đừng tưởng rằng con gái cứ xinh đẹp là ngốc nghếch, sự thật là có rất nhiều người vừa xinh đẹp vừa thông minh đấy chứ. Mấy bộ phim truyền hình trên TV chỉ toàn lừa lọc người xem thôi, chúng ta làm sao có năng lực hiểu rõ ngọn ngành được mọi thứ.
Thái Nhiên hỏi tôi : “Sao chị cười?”.
Tôi nói : “Tôi đang tưởng tượng bộ dạng cậu cầm thanh kiếm gỗ khua qua khua lại, chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy buồn cười ”.
Cậu ta cũng cười…
Thái Nhiên thuận lợi thông qua đợt thử vai đầu tiên. Cạnh tranh cùng cậu ta có không ít người sắp nổi danh, những người đó đều cố gắng trổ hết tài năng của mình, thành ra cũng không dễ dàng gì cho lắm. Có phóng viên muốn phỏng vấn mấy người mới, liếc mắt một cái đã chọn trúng Thái Nhiên, hai mắt sáng rỡ, một đường chạy vội tới.
Thái Nhiên có vẻ lo lắng nhìn tôi, tôi cười gật đầu với cậu ta.
Phóng viên hỏi : “Anh tham gia thử vai diễn nào vậy?”.
“Sát thủ”, Thái Nhiên nói.
“Anh có nghĩ rằng mình sẽ được chọn không?”.
“Không ai hy vọng mình sẽ thất bại cả”.
“Đối với giới nghệ sĩ, anh cảm thấy thế nào?”.
“Chỉ là một giấc mộng kê vàng* thôi”.
*Giấc mộng kê vàng : trong truyện “Chẩm Trung Ký” thời Đường kể chuyện một chàng trai gặp một đạo sĩ trong một quán trọ. Đạo sĩ cho chàng trai một chiếc gối bảo ngủ đi. Bấy giờ chủ quán đang nấu một nồi cơm kê vàng, chàng trai nằm mộng thấy mình được làm quan, hưởng phú quý, nhưng khi tỉnh dậy, cơm kê vàng vẫn chưa chín, sau ví với sự vỡ mộng.
Phóng viên trợn mắt há hốc mồm, tôi cười ha ha đứng lên.
Nguyên tắc sống của tôi, làm người phải có óc hài hước. Thế giới đã loạn như vậy rồi, nếu chúng ta mà không lạc quan, yêu đời thì sẽ buồn mà chết thôi.
Thái Nhiên phải đi tham gia thử vai lần hai, trong thời gian đó tôi lại có chương trình ngoại cảnh với đạo diễn, bèn kêu Thẩm Sướng đi chung với cậu ta. Đến đêm, Thẩm Sướng gọi điện thông báo với tôi: “Lại thuận lợi mà qua rồi”, còn nói là đích thân đạo diễn Trương Mạn Quân đến xem.
Tôi hỏi : “Thái công tử của chúng ta đâu rồi? Sao không tự mình khoe với tôi”.
Thẩm Sướng nói : “Cậu ta ra ngoài rồi”.
“Sao cậu không đi theo?”.
Thẩm Sướng cười : “Chị Mộc Liên à, cậu ta là có hẹn nên mới đi, em đi theo làm gì?”.
Tôi ngẩn ra, hỏi : “Là nam hay nữ?”.
“Em không nghĩ là cậu ta lại đi hẹn hò với con trai đâu”, con khỉ Thẩm Sướng này, cậu ta nói: “Biết ai không? Là Trương Mạn Quân đấy”.
Tôi ở đầu dây bên này quát một tiếng. Thằng nhóc này, được lắm, không ngờ cậu lại thủ đoạn như vậy. Bây giờ đã biết hẹn hò với đạo diễn, sau này không khéo lại cặp kè với biên tập, nhà báo, rồi mấy bà doanh nhân, định nổi lên nhờ mấy vụ scandal sao.
Người nổi tiếng không có scandal là không tồn tại được. Cậu ta đã hiểu được đạo lí sinh tồn rồi đó.
Nói thật, nếu Trương Mạn Quân nguyện ý nâng đỡ cậu ta thì bây giờ tôi có thể lui về ở ẩn được rồi. Trương Mạn Quân sẽ tìm một người đại diện dày dạn kinh nghiệm, giúp cậu ta nổi tiếng trong nay mai thôi. Hai người bọn họ đều có nhu cầu lợi dụng lẫn nhau. Cậu ta có tuổi trẻ còn cô ta thì có quyền lực.
Sao lại không thể cùng nhau …?
Đợi cho đến lúc tôi quay xong ngoại cảnh trở về thì vai diễn của bộ phim cũng được phân xong, Thái Nhiên có được vai diễn như ý. Các phóng viên phát hiện được chút manh mối, ở cuộc họp báo gây khó dễ, chỉ chăm chăm vào chuyện của Thái Nhiên mà truy vấn Trương Mạn Quân.
Tôi ngồi ở sô-pha xem TV, bóc vỏ quýt vừa ăn vừa xem náo nhiệt.
Trương Mạn Quân đã sớm tu luyện thành tinh, đối mặt với trường hợp như vậy vẫn rất bình tĩnh, tự nhiên mà ứng phó. Cô ta cùng lắm cũng chỉ mới hơn 30, nhan sắc được chăm sóc kĩ càng như vậy, vẻ đẹp khiến người ta dễ rung động, chẳng trách tin đồn với mấy nam diễn viên dưới tay nhiều đến vậy.
Chỉ thấy cô ta một tay chống cằm, một tay nghịch nghịch microphone, hời hợt nói : “Bố của Thái Nhiên là Thái Tu Viễn, là tiền bối của tôi, lúc trước cũng được ông ấy giúp đỡ nhiều. Tôi ở cùng với cậu ta chẳng qua là để nói chút chuyện về bố cậu ta thôi”.
“Nếu vậy thì không biết đạo diễn Trương có dùng tâm lí của người mang ơn mà phân vai này cho cậu ta không?”.
Trương Mạn Quân liếc phóng viên kia một cái, nói : “Các anh quá coi thường thằng nhóc đó rồi, dù tôi có nguyện ý cho thì cậu ta cũng không có nguyện ý nhận”.
Tôi xem đến đây, không nhịn được, cười to. Miệng còn ngậm một múi quýt nên tôi sặc lên sặc xuống, suýt chết.
Khoan đã, cái gì vậy nhỉ? Trương Mạn Quân này nói chuyện đúng là đâu ra đó, vì là đạo diễn nổi tiếng, nên cô ta mà nói địa cầu hình vuông chắc cũng có người tin.
Cô ta nguyện ý cho thì Thái Nhiên cũng không nguyện ý nhận?
Thái Nhiên dù sao cũng chỉ là một kẻ vô danh, tình huống khi đó lại cấp bách như vậy, sao cậu ta có thể kiềm chế cảm xúc, giữ vững khí phách của mình được? Cho dù trước kia cậu ta không nhưng qua tay tôi huấn
luyện rồi chắc gì đã được. Thời cơ là ngàn năm có một nên rất nhiều người cả đời cũng không gặp được, nếu thời cơ đến mà không biết nắm bắt thì sinh ra đúng là uổng phí mà.
Đúng lúc đấy Thái Nhiên gọi cho tôi, hỏi : “Đang làm gì vậy?”.
Tôi cười nói : “Đang xem tin tức giải trí, mấy người với Trương đạo diễn đó đúng là giỏi thật”.
Một lúc lâu sau cậu ta mới nói : “Chị giận sao?”.
Tôi cười ha hả nói : “Cậu lớn như vậy, cùng một người khác phái ra ngoài ăn một bữa cơm, nhảy một bản nhạc cũng là bình thường thôi, có gì đâu”.
Thái Nhiên nói : “Trương tiểu thư là tiền bối, cũng như chị thôi”.
“Vậy thì tốt rồi. Cậu nên tìm cách tiếp cận, chắc chắn sẽ được người ta nâng đỡ, một đường thẳng bước đi không chút vấp váp”.
“Có cần thiết phải hy sinh sắc không?”.
Tôi cười : “Thôi đi. Chẳng lẽ cậu và cô ta thực sự có cái gì đó?”.
Cậu ta hỏi tôi : “Như vậy mà nói là không giận à? Rõ ràng chị đang tức giận. Phóng viên cũng không có chụp được hình nếu không thì mọi chuyện đã rùm beng, lên báo lâu rồi”.
“Sao tôi phải giận chứ? Làm cái nghề này, mấy ai tránh được chuyện xấu? Phóng viên hỏi cậu buổi sáng ăn bánh mì hay bánh quẩy, nếu cậu nói cậu ăn bánh mì thì bọn họ sẽ viết trên báo là cậu xem thường bữa ăn sáng truyền thống của người Trung Quốc. Thật sự tôi thấy cái đạo lí kinh điển “Nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




