|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đem điểm tâm đưa cho cậu ta : “Đây là kỉ niệm của buổi đi xem mắt”.
“Đối phương thế nào?”, cậu ta hỏi.
Tôi nhún vai : “Anh ta cả buổi chỉ biết cắm mặt vào ăn”.
Cậu ta cười : “Lúc nãy chị đứng đây nói chuyện cùng ai vậy?”.
“Là Trang Phác Viên, mà giờ chị cũng chẳng biết hắn ta ở đâu nữa”.
Trang Phác Viên chẳng biết khi nào đã đứng kế đạo diễn. Nữ diễn viên Tạ Vân cũng đang đứng cạnh, rất tự nhiên khoác tay anh ta. Được đôi tay trắng noãn mượt mà ấy quấn lấy chắc phải sung sướng lắm, tôi chỉ ngắm thôi mà cũng đã có cảm giác động tâm. Cô ta ngước đôi mắt tinh xảo lên nhìn, mái tóc như mây có vài lọn vô tình rớt xuống vai của anh ta.
Chương 5
edit: Trà Vô Vị
beta: Hạo Nguyệt & Phong Tuyết
Bộ phim được quay đến tận Trung thu. Lúc này, chuyện của Tạ Vân cùng Trang Phác Viên đã bị mấy tay nhà báo đánh hơi được. Phóng viên cả ngày cứ ngồi xổm trước cửa, chờ cơ hội để bấm máy.
Tạ Vân tham dự họp báo, đội mũ che hết mặt chỉ nhìn thấy được cái miệng đang nói chuyện, hận nỗi không trùm kín người bằng bộ đồ đen mà các nữ hiệp có võ công ngày xưa vẫn thường mặc.
Nửa kín nửa hở, nửa trốn nửa gặp. Cô ta đúng là cao tay, người ngoài không biết còn tưởng cô ta vô tình bị chụp được mấy tấm hình đó.
Buổi sáng, mẹ tôi uống sữa đậu nành, vừa xem báo vừa nói chuyện với tôi, bà chỉ chỉ : “Nhìn này, nữ diễn viên Tạ Vân lại cặp kè với đại gia, người ta đã có vợ rồi mà còn làm như thế, thật là…”.
Tôi nói : “Vợ của những kẻ có tiền không còn được tôn trọng như trước nữa đâu. Hồi xưa, vợ bé muốn vào cửa thì còn phải khép nép quỳ xuống thỉnh an vợ cả, bây giờ nhan nhản ra ba cái tin tức đánh ghen giữa vợ với nhân tình, còn mấy cô vợ không quan tâm thì cũng sẽ tức nghẹn đến mức sinh bệnh mà chết thôi. Cho nên, mẹ rất có phúc khi lấy được một người chung tình như bố con”.
Mẹ tôi như tìm được tri kỷ, cười không ngớt, nói : “Con nghĩ được như vậy là tốt rồi, nhưng cái anh chàng nổi tiếng gì gì đó của con đẹp trai vậy, có khi nào cưới nhau rồi lại vác một cô vợ bé về nhà không?”.
“Dám sao? Đến lúc đó con sẽ tiêu sạch tiền lương luôn cho mà xem.”, tôi cười haha : “Con gái của mẹ còn chả bao nuôi nổi, bọn họ sao dám mặc áo vải đi làm cu li chứ?”.
Mẹ hỏi tôi : “Trên báo thực sự viết về bọn họ như vậy thôi”.
Tôi nói : “Bà Mộc à, tin bà xem là tin tức giải trí, phóng viên tất nhiên là sẽ viết theo phương diện giải trí rồi”.
Một nhà ba người chúng tôi ngồi trên ban công, ăn được nửa cái bánh trung thu thì Thái Nhiên gọi đến. Cậu ta ở đầu dây bên kia nói, vì muốn ăn mừng bộ phim vừa quay xong nên Trang Phác Viên tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở nhà. Cậu ta hình như rất vui vẻ nên cũng muốn gọi tôi đi cùng.
Tôi ngồi ở nhà cũng chỉ là chẳng có việc gì, nếu đi sang bên đấy còn có thể vui chơi giải trí, nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng cũng đồng ý.
Căn nhà ở vùng Lâm Hồ, trong thành phố này những kẻ có tiền đều có nhà ở đây. Tôi lái xe đến cổng, bên trong đèn đuốc sáng trưng, tiếng nói cười huyên náo, bảo vệ không cản, ai vào cũng được, đúng là phong cách của Trang Phác Viên: “rất thoáng”.
Dù gì thì anh ta cũng là kẻ lắm tiền, so đo làm gì mấy chuyện vặt vãnh đó.
Tôi nhìn thấy Thẩm Sướng, anh ta đang ngồi tâm sự với hai cô nàng xinh đẹp, nhìn thấy tôi nhưng bận bịu như vậy nên cũng không chào hỏi gì, hất hất đầu chỉ về hướng Thái Nhiên đang đứng.
Tôi lấy một ly rượu vang vừa uống vừa đi về phía đó. Ánh trăng tinh nghịch, giống như một mỹ nữ áo trắng đang chơi đùa trong sân, cứ chạy trước mặc cho những người khác đuổi theo, vừa cười vừa nói : “Bắt ta đi, tới đây bắt ta đi”.
Chiếc đĩa hát chầm chậm quay, vang vang điệu nhạc du dương, là điệu Waltz nhịp ba, lãng mạn mà xa xôi đầy hoài niệm. Tôi nghe kiềm lòng không được gõ gõ chân theo nhịp nhạc.
Có người bỗng nhiên vỗ vỗ lên vai tôi, nói : “Đến đây khiêu vũ nào”. Người ấy nắm tay tôi, xoay người tôi lại đối diện và đỡ lấy thắt lưng tôi.
Tôi bị dọa cho nhảy dựng, bị dắt đi một đoạn mới thấy được rõ mặt của người đó, là Thái Nhiên.
Tôi cười : “Dám động tay động chân với tôi đúng là cũng chỉ có cậu”.
Cậu ta nói : “Trước khi chị đến em cứ nghĩ mãi, không biết chị có mặc quần jeans không đây? Nếu mặc thì thực sự đã giết chết cảnh đẹp thế này rồi. Đến khi thấy chị mặc váy, cuối cùng em cũng thở phào nha”.
Hôm nay, tôi mặc một chiếc váy dạ. Thực sự thì tôi rất hiếm khi mặc váy. Công việc của tôi phải vận động nhiều, một nửa thời gian là lao động thể lực, mặc váy ngắn thì leo thang thế nào chứ?
Cậu ta nhìn tôi cười, trên người Thái Nhiên có mùi nước hoa, tất nhiên không phải của cậu ta, chắc là của bạn nhảy lúc trước lưu lại. Mái tóc của Thái Nhiên bị thổi đến rối loạn, che mất nửa con ngươi, cậu ta nhìn tôi với ánh mắt trìu mến, tự nhiên cậu ta ôn nhu đến thế làm tôi có cảm giác sợ hãi. Môi mỏng hơi nhếch lên trông như đang cười đểu.
Tay cậu ta mạnh mẽ, ôm tôi thật chặt chẽ. Tôi nhắm mắt lại, mặc cho cậu ta đem tôi xoay quanh. Chúng tôi cứ xoay, xoay, xoay đến mức dừng không được. Cứ một cái lại một cái, trời đất quay cuồng , tôi cứ lâng lâng như ở trên mây vậy, tay vẫn còn cầm ly vang, rượu bên trong sóng sánh rồi đổ ra ngoài thấm ướt cổ tay áo.
Từ sau khi tốt nghiệp tôi cũng chưa từng khiêu vũ lại lần nào. Cuộc sống của một cô nàng độc thân khá đơn giản, chỉ cần một dàn karaoke là đủ để vượt qua ngày cuối tuần. Nhưng lúc này lại có một chàng trai trẻ đẹp quấn quít bên tôi, gắt gao ôm chặt lấy tôi, cùng tôi khiêu vũ.
Tôi giống như cô bé mang giày đỏ cứ nhảy mãi không ngừng được.
Âm nhạc cuối cùng cũng dừng lại. Tôi đứng không nổi nữa phải tựa vào người Thái Nhiên, vừa cười vừa thở.
Trong vườn cây quế đang nở hoa, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp nơi, tôi bây giờ mới ngửi thấy được. Tìm được một chỗ, tôi ngồi xuống, nói với Thái Nhiên : “Cám ơn, đã nhiều năm rồi không có chàng trai nào khiêu vũ cùng tôi”.
“A”, cậu ta nhướn nhướn lông mi : “Chị khiêu vũ cũng đâu có tệ”.
Tôi cười : “Vừa rồi chân tôi còn chưa chạm được đất thì làm sao gọi là khiêu vũ”.
Cậu ta nhìn tôi chằm chằm nói : “Nhưng vừa rồi chị đã rất vui vẻ mà”.
“Phải”, tôi nói : “Khiêu vũ nhất định là phải hai người cùng nhảy, cậu đẹp trai như thế lại nhảy với tôi, buổi tối hôm nay thực sự rất tuyệt. Trước kia tôi từng nghĩ bề ngoài không quan trọng đâu, cái quan trọng là nội tâm bên trong cơ. Nhưng bây giờ mới cảm nhận được những anh chàng đẹp trai cũng rất hấp dẫn”.
Cậu ta cười : “Phụ nữ thường nghĩ đàn ông đẹp trai thì không đáng tin cậy”.
“Cậu thì sao?”, tôi buột miệng hỏi : “Cậu thì sao? Cậu có đáng tin cậy không?”.
Thái Nhiên híp mắt nhìn tôi : “Không phải là chị đang chờ để dựa dẫm vào em mà kiếm tiền sao? Em sao có thể làm cho bản thân mình trở nên không đáng tin cậy được”.
Thằng nhóc này, năm đó còn ở studio làm cascadeur, khi ấy cậu ta vẫn là một cái bóng ở phía sau màn ảnh, không ai để ý đến trừ tôi. Đáng tiếc tôi không phải là đạo diễn, nếu không nhất định sẽ trải thảm đỏ mời cậu ta bước lên.
Bệnh nghề nghiệp, tôi vẫn không ngờ mình lại có thể bắt gặp một nam sinh đẹp trai làm công trong tiệm sửa xe.
Trước đây không bao lâu, lúc còn là một đứa trẻ khờ khạo, tôi chỉ nhìn thôi mà cậu ta đã thẹn thùng đến mức đem mặt chôn chặt xuống đất. Bây giờ đã thay đổi rồi, có thể thản nhiên đối mặt với những ánh mắt soi mói. Ánh đèn nhấp nháy càng làm tôn thêm dáng vẻ đẹp đẽ của cậu ta.
“Chị Mộc Liên”, cậu ta nắm lấy tay tôi, bàn tay to mà có chút thô ráp, đó là kết quả của một thời gian dài lao động nặng nhọc. Cậu ta nói : “Nghỉ việc đi, theo em, em sẽ nuôi chị”.
Tôi mỉm cười : “Cậu nói thế cứ như là đang cầu hôn tôi vậy”.
“Thành công hay thất bại trong sự nghiệp của em cũng ảnh hưởng đến tương lai của chị mà, chị đã đem cả đời mình phó thác cho em rồi, việc đó so với kết hôn có gì khác biệt nhau đâu”.
“Cả đời? Không đúng đâu, tan đàn thì xẻ nghé, không ai có thể phụ trách cơm gạo cả đời của tôi được đâu”.
“Chị đã cho em quá nhiều thứ”, Thái Nhiên dịu dàng nhìn tôi, nắm lấy tay tôi kề sát vào mặt của cậu ta.
Tôi không nhịn được, cười : “Không được! Dừng lại đi! Tôi nổi hết da gà rồi nè. Mấy người không biết nhìn thấy chúng ta thế này lại tưởng chúng ta đang diễn Tây Sương kí* đấy. Đầu năm nay, mấy diễn viên trẻ được đạo sĩ nâng đến tận trời, nếu may mắn thì chỉ trong vòng 3 tháng là có thể nổi tiếng rồi, mà nếu không may thì cũng chỉ tốn có 10 năm thôi. Cậu tin tưởng tôi mà tôi thì lại đang đánh cược đấy”.
*Tây Sương kí : Tây sương ký (西廂記, truyện ký mái Tây), còn có tên đầy đủ là Thôi Oanh Oanh đãi nguyệt Tây sương ký (崔鶯鶯待月西廂記, truyện về Thôi Oanh Oanh chờ trăng dưới mái Tây), là vở tạp kịch của Vương Thực Phủ, sáng tác trong khoảng những năm Đại Đức -10 đời Nguyên Thành Tông -12, miêu tả cuộc tình duyên vượt qua môn đăng hộ đối và lễ nghi phong kiến của Thôi Oanh Oanh và chàng thư sinh Trương Quân Thụy. 0
Thái Nhiên cười có chút trẻ con : “Em sẽ không để chậm mất 10 năm cuộc đời của chị
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




