watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:21 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6372 Lượt

tôi như một người bạn.

“Mộc Liên”, tôi bắt tay với anh ta, có chút ngượng ngùng, bởi vì đầu ngón tay tôi vẫn còn chút màu tím còn sót lại của dâu tằm.

Anh ta nhướn nhướn hàng lông mi, hỏi : “Cô không phải họ Triệu sao?”.

Tôi xấu hổ : “Tôi hơi lỗ mãng mong Trang tiên sinh đừng để ý. Tôi đến đây để cùng ông nói một chút về chuyện của Thái Nhiên”.

Thư kí bưng cafe đến, chúng tôi ngồi xuống nói chuyện.

Trí nhớ của anh ta rất tốt, anh ta nói : “Tôi biết cô đến là để nói chuyện về cậu nhóc đó. Buổi sáng hôm nay, tôi có thấy qua, tướng mạo rất nhã nhặn và ôn hòa, người như vậy muốn quên cũng rất khó”.

Bọn họ đều nói như vậy nhưng bọn họ làm sao biết được thằng nhóc đẹp trai đó cũng đã từng một thân đầy dầu nhớt làm thuê ở một tiệm sửa xe.

Tôi uống một ngụm café, trấn định nói tiếp : “Trang tiên sinh, tôi nghe Lí đạo diễn nói là ngài tự mình quyết định đổi người”.

“Đúng là tôi có quyết định này”, anh ta nói : “Chắc cô cũng biết chúng tôi đang đầu tư vào lĩnh vực truyền hình và điện ảnh, chúng tôi có lựa chọn tốt hơn nhiều. Công ty đối tác cho chúng tôi một hợp đồng quảng cáo sản phẩm vào tháng này”.

Tôi nói : “Trang tiên sinh, tôi không mong ngày suy xét thận trọng lại một lần nữa nhưng Thái Nhiên rất thích vai diễn đó và cũng đã cố gắng rất nhiều. Cậu ta tính tình chỉ hơi trẻ con một chút, cậu ta tuyệt đối không muốn mất đi cơ hội lần này”.

Anh ta nhìn tôi, mỉm cười đứng lên, nói : “Mộc tiểu thư, cô có nghĩ rằng những cơ hội đã vuột mất sẽ quay trở lại với mình không?”.

Gì chứ, đối với vị Trang thiếu gia này thì thời gian là tiền bạc vậy mà lại ngồi đây cùng tôi thảo luận vấn đề nhân sinh triết lí. Sao không nói thẳng cho tôi biết quyết định của hắn đi, có hay là không? Tôi chỉ có thể giả vờ ướm hỏi anh ta : “Tôi nghĩ rằng, cho người ta cơ hội khác chính là một nghĩa cử cao đẹp lại còn có thể giúp đỡ họ”.

Anh ta vẫn cười cười như trước, nụ cười thâm sâu khó lường : “Mộc tiểu thư chắc là đã nhận được chút hoa hồng của cậu ta”.

“Không!”, tôi không thèm.

“Vì cái gì? Tất nhiên là bởi vì cô đã đặt hết niềm tin của mình vào cậu ta”.

Đúng là một con cáo già. Tôi cũng không hiểu tại sao tự nhiên lại nghịch ngợm nói : “Không, tôi biết xem bói, tôi nhìn thấy được cậu ta sẽ đem lại vận may cho tôi”.

Trang Phác Viên cười ha hả, cái tên này cứ như mặt trời ở trên cao, một nhân vật như thế lại cùng kẻ hèn mọn như tôi nói những lời thừa hơi tốn sức này.

Anh ta đi đến cái bàn phía trước, cầm lấy một xấp bài nói với tôi : “Cô biết bói toán vậy đoán thử xem đây là lá bài gì?”.

Tôi biết nói làm sao, chỉ có thể cắn răng phán bừa một câu : “Lá sáu rô”.

Trang Phác Viên hạ bài xuống, nói với tôi : “Mộc tiểu thư có thể về được rồi. Bạn của cô sẽ tiếp tục được đóng vai đó”.

Cái này có thể được gọi là kì tích không? Tôi đứng lên, anh ta lại xoay sang chỗ khác trở lại cái bàn góc bên kia, tiếp tục làm việc.

Tôi đột nhiên hỏi : “Trang tiên sinh, bức tranh treo ở đó có phải là của Georgia O’keeffe* không? Bông hoa sen đó rất đẹp”.

*Georgia O’keeffe : sinh ngày 15 tháng 11 năm 1887 mất ngày 6 tháng ba năm 1986 là một họa sĩ người Mĩ. Bà ấy nổi tiếng nhất là về những bức tranh khổ lớn vẽ những bông hoa nở bung nhìn rất gần, như là soi qua một cái kính lúp.

Anh ta ngẩng đầu, có chút kinh ngạc : “Đúng vậy, cô cũng thích bà ấy à?”.

“Ừm”, tôi nói : “Bà ấy vẽ hoa tuy rất lớn nhưng không mất đi vẻ diễm lệ, cũng như người phụ nữ dù như thế nào cũng không thể che giấu được vẻ đẹp của mình”.

Anh ta cười cười. Tôi lặng lẽ lui ra ngoài.
Chương 4

edited by: Trà Vô Vị

beta: Hạo Nguyệt & Phong Tuyết

Trên đài thiên văn tối nay có rất nhiều cặp tình nhân. Đài thiên văn vốn là nơi khá lãng mạn nhưng chưa bao giờ lại đông đúc như thế này. Mọi người đổ xô về đây cứ như có một tay đạo trưởng nào đó đang lập đàn làm phép vậy.

Thái Nhiên đang nằm trên một bãi cỏ nhỏ, khá sạch sẽ, chẳng biết cậu ta đang ngắm sao hay đang ngủ nữa. Mà cũng có thể là cậu ta đang nằm đấy, suy nghĩ về những triết lí nhân sinh, đạo lí làm người.

Ở nơi vắng vẻ thế này thường dễ xảy ra mấy chuyện cướp của giết người, rất nguy hiểm. Không biết cậu ta nghĩ gì trong đầu mà lại nằm đây. Cậu ta ngồi dậy phủi phủi vạt áo hình như là không muốn nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa.

Tôi đi vòng qua rồi ngồi xuống phía sau cậu ta, cậu ta cũng chẳng có phản ứng gì.

Tôi cười cười : “Hôm nay tôi đã cãi nhau một trận ầm ĩ, cậu biết tại sao không?”.

Cậu ta gục đầu xuống, im lặng.

Tôi ngẩng đầu lên, ngước nhìn bầu trời. Bầu trời tối nay rất đẹp, có thể thấy rõ rất nhiều ngôi sao đang lấp lánh.

Thời tiết đẹp như vậy thực sự rất hiếm. Tôi thở dài nói : “Hôm nay là đêm thất tịch*. Trời chuyển lạnh rồi, cuối cùng mùa hè cũng đã trôi qua”.

*đêm thất tịch: mồng bảy tháng bảy hàng năm, ngày Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau

Cậu ta vẫn im lặng.

Tôi đằng hắng mấy cái, lấy giọng bắt đầu ngâm thơ :

“Điều điều khiên ngưu tinh, kiểu kiểu hà hán nữ.

Tiêm tiêm mạc tố thủ, trát trát lộng ky trữ.

Chung nhật bất thành chương, khấp thế linh như vũ.

Hà hán thanh thả thiển, tương khứ phục kỉ hứa. . .

Hậu diện thị…”.

Cậu ta quay đầu, thì thầm : “Doanh doanh nhất thủy gian, mạch mạch bất đắc ngữ”.

0

Tôi xoa xoa đầu cậu ta, mái tóc hơi ẩm, chắc là nằm đây cũng khá lâu rồi. Tôi dỗ dành : “Về đi, không còn sớm nữa đâu, sáng mai cậu còn phải quay phim nữa đấy”.

“Họ còn cần em sao?”, cậu ta hỏi.

Tôi nói : “Tôi còn tưởng cậu sẽ nói: “Em không quay lại chỗ đó nữa đâu” chứ ”.

Thái Nhiên xích lại gần tôi, vẻ mặt buồn bực : “Chị Liên, em biết sai rồi, nhưng em không khống chế được cảm xúc của mình lúc đó”.

Chắc bị tôi khích nên cậu ta mới nói như vậy, một lát sau lại im lặng. Cáu gắt như thế, rõ ràng cậu ta vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Tôi thở dài nói : “Nói thật, tôi không thể ngờ được cậu lại là con trai của Thái Tu Viễn”.

Cậu ta cười khổ : “Không ngờ còn có người nhớ đến ông ấy”.

“Sao cậu lại nói thế?”, tôi nói : “Bố cậu là một huyền thoại đấy. Tôi vẫn còn nhớ như in từng lời thoại của ông ấy trong bộ phim “Gió lửa hận thù”. Ông ấy luôn mặc một cái áo bành tô đen, mũ kéo sụp xuống. Tôi nhớ rõ nhất hình ảnh cuối phim, lúc ông ấy ôm xác của nữ chính mất hút giữa ngã tư đường tràn ngập khói súng”.

Tôi hưng phấn đứng lên. Lúc đấy tôi còn nhỏ, giống như những cô gái cùng tuổi khác, hay mơ mộng về tình yêu, nhìn thấy Thái Tu Viễn là nghĩ rằng trên đời này chắc không còn người nào đẹp trai, tài giỏi hơn ông ấy. Dù khi đó chỉ mới mười mấy tuổi đầu mà tôi đã có quyết tâm sau này lớn lên nhất định phải lấy được một người như Thái Tu Viễn.

Haiz… Nh

Nhưng cuối cùng ông ấy cũng không xuất hiện trên màn ảnh nữa.

Thái Nhiên thấy ánh mắt long lanh cùng với điệu bộ mê đắm của tôi, nhận ra được suy nghĩ của tôi thì nổi cáu.

“Chị thì biết cái gì?”, cậu ta hừ lạnh một tiếng. Chưa bao giờ cậu ta dám dùng cái giọng điệu đó nói chuyện với tôi, hôm nay lại dám nói thế, tôi thấy không quen, có cảm giác sờ sợ.

“Chị chẳng biết gì hết. Chị có biết ông ta là loại người như thế nào không? Ông ta chẳng qua cũng chỉ là một tên thợ sửa ống nước thôi. Trong một lần dọn dẹp kho hàng, bọn họ tình cờ phát hiện ra, giống như tìm được một vật cũ rích bám đầy bụi bẩn mà vẫn còn giá trị sử dụng. Số ông ta may mắn, được bọn họ tạo cơ hội cho đi diễn xuất. Bản chất ông ta vẫn như trước, chỉ là một thằng công nhân thôi, làm diễn viên hay đại minh tinh gì đó hoàn toàn không có khả năng. Như một ngôi sao băng vậy, xuất hiện, chợt lóe rồi chớp mắt một cái đã lao xuống vực sâu. Sau đó, ông ta lại giống như một đống sắt vụn bị người ta vứt trở ngược lại cái nhà kho đó”.

Tôi lắp bắp nói : “Cái đó… Cậu không nên nói như vậy về ông ấy, dù sao đó cũng là bố cậu”.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Đây là chiêu tôi đã dạy cậu ta, dùng ánh sắc bén nhìn thẳng vào kẻ nào là sẽ áp đảo được kẻ đó. Vậy mà hiện tại cậu ta lại dám dùng chiêu đó với tôi.

“Chị biết không? Trong trí nhớ của em, ông ta là một con sâu rượu, cả ngày chỉ biết ngồi ở nhà uống mãi thôi, mẹ luôn khóc vì ông ta. Lúc tỉnh thì ông ta ra ngoài tìm việc, tìm không được lại về nhà ngồi uống. Người lúc nào cũng xiêu xiêu vẹo vẹo. Chị Mộc Liên à, ông ta chưa bao giờ là một huyền thoại cả”.

Trời, trời ơi!

“Sau đó có người đồng ý cho ông ấy một vai diễn, thế nhưng ông ta ở nhà đã quen thói, không chịu đi làm. Vì thế cứ mỗi lần tỉnh rượu là lại đi ra ngoài vay tiền để uống. Khi đó hai đứa em của em vừa ra đời, ông ta bỏ mặc không quan tâm, coi như trong nhà lại có thêm một con chó con mèo gì đó. Gia đình em không có tiền trả cho chủ nhà trọ, cứ phải chuyển tới chuyển lui, thức ăn hằng ngày chỉ có đậu phụ khô, chỗ ở xung quanh toàn là rác rưởi. Hai đứa em của em khi đó cứ khóc lả đi vì đói. Mẹ cả ngày cũng chỉ biết ngồi ôm chúng khóc”.

Tôi vươn tay tìm tay cậu ta, muốn vỗ về an ủi. Thế nhưng lại bị cậu ta nắm lấy tay, gắt gao xiết

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT