|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đã biết đến Trương Ái Linh là ai rồi à?”.
Khóe miệng cậu ta cong lên: “Trên đời này nhiều nữ nhà văn viết tiểu thuyết như vậy sao cứ phải tôn sùng bà ấy?”.
“Đọc nhiều sách chính là tốt như vậy đó ”.
“Em nhớ hình như bà ấy có nói : “Con người là một quyển sách rất thú vị, có dùng cả đời để đọc cũng chưa xong”.
Tôi giống như một vị trưởng bối gật gật đầu: “Cậu có tiến bộ đó”.
“Đúng rồi, chị có biết Đường Bân không?”.
“Cái tên nói tôi sẽ không làm việc gì nên hồn sao? Tôi nhớ hình như cậu ta đã chia tay với bạn gái rồi. Nhưng mà tôi thực sự rất thích cô gái ấy”.
“Cậu ta vốn cùng em cạnh tranh vai diễn nhưng mà đến vòng sơ khảo thì bị loại. Bây giờ cậu ta rất thân thiết với nữ trợ lí”.
“Có phải là thường cười lạnh, nói sẽ làm cho cậu gặp chút rắc rối”, tôi trừng lớn ánh mắt: “Tôi nghĩ chắc chắn là cậu ta rất hận cậu”.
“Có gì đâu. Dù sao em cũng rất hận Hứa Thiểu Văn mà”, cậu ta đáp trả.
Bộ phim “Câu chuyện bảy tháng” khởi quay đúng vào thời điểm bắt đầu mùa mưa dầm ở phía Nam. Không ngày nào là trời không mưa, mưa cứ nhỏ từng giọt, từng giọt, tí ta tí tách, mãi không ngừng. Sáng sớm tôi thức dậy đã thấy hoa rụng đầy sân, khắp nơi chỉ toàn là nước và nước, giặt quần áo cũng phải đem đi sấy mới mong khô được. Từ hồi còn đi học tôi đã bị bệnh phong thấp nhẹ, đầu gối thường thấy không thoải mái, có đôi khi còn rất đau nữa, Thái Nhiên tình nguyện giúp tôi xoa bóp,… Tôi thấy như vậy cũng không hay cho lắm bèn nói với cậu ta, bệnh của tôi chỉ thỉnh thoảng mới đau thôi, không sao hết. Tôi có từ chối mấy lần, nhưng cậu ta vẫn cứ kiên trì như trước nên về sau tôi cũng không nỡ từ chối sự hầu hạ này… Mà trong những lúc đó, tôi sẽ giúp cậu ta học thuộc lời thoại.
Cậu ta đúng là một người nghiêm túc, đọc từng câu thoại nhập tâm đến mức cứ y như là đang diễn thật, làm cho tôi nhiều phen kinh hồn bạt vía, ánh mắt của cậu ta cũng chân thật quá đi. Đọc đến những đoạn yêu đương thắm thiết thì đều kéo dài giọng ra, giọng nói trầm thấp mà đầy dịu dàng, thân thiết, cứ từ từ chảy vào lòng tôi. Mỗi lần nhìn đến ánh mắt của cậu ta tôi liền bắt gặp được đôi mắt tròn, to, rất sâu và đen láy, thực sự là rất động lòng người. (Nhiên ca, cái này gọi là mượn việc công làm việc riêng trong truyền thuyết đây hử (~^ o ^)~ ).
Tuy từng biết cái ánh mắt dịu dàng ẩn chứa ý cười của cậu ta hoàn toàn có thể giết người nhưng mà từ trước đến nay chỉ đứng phía xa nhìn thấy, chưa có dịp tiếp xúc thân mật như lúc này. Nói thật, tôi chẳng phải diễn trò gì đâu, lúc giúp luyện tập, đứng trước mặt cậu ta, nhìn lướt nụ cười khi cậu ta diễn xuất nhập tâm, chân tay đều đổ mồ hôi trộm.
Có một loại mị lực gọi là nhiếp hồn.
Chỉ có thể nghe cậu ta nỉ non : “Tôi đứng dưới ánh hoàng hôn của buổi chiều tà nhớ em. Chính là cảm giác của tôi ngay lúc này đây, nhớ từ khi thành phố bắt đầu lên đèn, nhớ cho tới khi mặt trăng đã tròn trĩnh ở trên cao”.
Tôi ngẩn ngơ một lúc mới nhìn kịch bản, đọc : “Nhớ về em? Anh nhớ gì về em?”.
Sự ngây ngốc của tôi cũng chẳng ảnh hưởng chút gì đến sự tập trung của cậu ta. Thái Nhiên nở nụ cười, nói : “Nghĩ tại sao cả ngày nay không gặp được em? Không biết em thế nào rồi? Có cười hay không? Đã gặp ai rồi? Có vấn đề gì hay không?”.
Tôi rốt cuộc nhịn không được, đem tập kịch bản ném xuống, ôm bụng cười : “Loại kịch bản gì sến súa thế này? Nghe buồn nôn chết đi được”.
Cậu ta dẩu dẩu môi : “Em thấy đoạn này đã đạt đến một trình độ hoàn hảo rồi đấy, nghĩ về một người nào đó không phải là nghĩ về những chuyện nhỏ nhặt của người ấy hay sao?”.
“Biến thái quá”, tôi cười, giơ cánh tay ra cho cậu ta xem, mắng : “Xem đi, tôi nổi hết da gà rồi đây này”.
Cậu ta liền giữ tư thế này, cầm tay tôi, giơ sát lên xem. Nhiệt độ cơ thể của cậu ta cao hơn tôi nhiều, lúc bị cầm lấy cổ tay, tôi thấy chỗ đó rất nóng, cảm giác giống như bị một cái khăn quàng thật dày quấn chặt. Cậu ta đứng sát quá, đầu để ngay tại gò má của tôi, nhưng lại bảo trì một khoảng cách an toàn rất nhỏ. Có lẽ cái khoảng cách an toàn này dài chưa đến 2cm, tôi hồi hộp đến mức khó thở.
Độ ấm từ cổ tay truyền đến nhắc nhở tôi về cái khoảng cách ngay trước mặt mình, tôi ngơ ngác đứng nhìn người kế bên. Gương mặt đẹp như điêu khắc đó đang gần sát bên tôi, cái gương mặt đã bao lần khiến tôi đờ người ra ngắm nhìn.
Vừa định mở miệng ra nói cái gì đó thì cậu ta đã đứng dậy, buông tay tôi ra.
“Tốt lắm, chúng ta tập tiếp đi”, cậu ta dường như chẳng có chút cảm giác gì, nói : “Mà chúng ta đọc đến đâu rồi nhỉ? A, Tiểu Dung, xin hãy tin anh …”.
Tôi còn có thể ngây ngốc mãi được sao? Tôi đặt mông ngồi xuống.
“Sao vậy? Chân lại đau à?”, Thái Nhiên buông kịch bản xuống, chạy lại phía tôi, ngồi xổm xuống xem xét chân tôi một hồi, tôi đẩy đẩy tay cậu ta, cười nói : “Không có gì, tự nhiên thấy mệt thôi”.
Thái Nhiên mỉm cười : “Thôi, cũng không còn sớm nữa. Em về trước đây”.
Cậu ta cầm lấy áo khoác, bước ra cổng chính.
Thời điểm nhìn thấy cái bóng dáng cao gầy ấy sắp sửa biến mất ở phía sau cánh cửa, tôi bỗng nhiên mở miệng gọi cậu ta : “Thái Nhiên”, cậu ta quay đầu lại : “Có chuyện gì?”.
Tôi định thần ba giây, nói : “Lái xe cẩn thận”.
Cậu ta cười cười, sờ sờ cằm, đóng cửa lại. Tiếng bước chân nặng nề, dần dần biến mất trong màn đêm.
Chương 11
edit: Trà Vô Vị
beta: Hạo Nguyệt
Bộ phim quay đến cuối hạ thì cũng gần xong. Bị tra tấn sáu tháng, lại còn phải trải qua một mùa hè nóng bức, ai nấy đều muốn biến dạng rồi. Mấy đoạn diễn xuất của Hứa Thiểu Văn về cơ bản là xong, nên chẳng thấy mặt mũi của anh ta đâu nữa. Vương Tử Phi cùng Thái Nhiên, còn có cả diễn viên đóng vai đối thủ của cậu ta, thì đang đi dọc theo đường ra biển. Cô ấy quả thật cũng không tồi, thực sự rất chuyên nghiệp, cả ngày đều phải đứng phơi nắng bên bờ biển để quay phim mà cũng chẳng oán trách lấy một câu.
Tinh thần của Thái Nhiên cực kì phấn chấn, quay phim ở bờ biển cả buổi, vừa xong đã vội cởi áo ra nhảy ùm vào trong nước. Tư thế bơi lội của cậu ta thực sự rất đẹp, cứ như vận động viên vậy, hai tay mạnh mẽ rẽ nước, cậu ta cứ bơi tiến tới, nhìn xuyên qua làn nước biển trong xanh Thái Nhiên thực sự giống một con cá đang vẫy vùng. Khi cậu ta bước lên, bọt nước chậm rãi nhỏ từng giọt xuống, chảy xuôi theo cái cơ bắp rắn chắc của cậu ta. Cậu ta cũng chẳng thèm che đi, mặc một cái quần bò ướt sũng cứ lượn lờ trên bãi cát, mấy phóng viên nhìn thấy, đua nhau chụp ảnh, trên các tờ báo phát hành hôm sau đăng chi chít mấy tấm hình của cậu ta.
Giám đốc điều hành thấy vậy, cười: “Tuổi trẻ thật tuyệt, dù có chụp ở bất cứ góc độ nào thì dáng người cũng đều đẹp như thế”.
Tôi vừa nhìn qua, mấy cái ảnh đó đúng là chụp cũng không tồi, thật ra thì tôi cũng có mời mấy nhiếp ảnh gia đến đi theo Thái Nhiên, chỉ cần chờ đến thời điểm thích hợp là họ bấm máy rồi sẽ có ảnh ngay lúc đó. Mấy tấm ảnh chụp thực sự rất đẹp, so với cậu ta chỉ có hơn chứ không có kém. Chính cậu ta nhìn thấy còn phải há hốc mồm vì ngạc nhiên cơ mà.
Trong bức hình đó, Thái Nhiên đang cởi trần chạy trên bờ cát, mỉm cười rất tự nhiên. Thân thể dẻo dai khỏe mạnh do phơi nắng quá nhiều đã chuyển sang màu lúa mạch, mái tóc dài ướt nhẹp che mất nửa con ngươi. Cả người toát lên một vẻ đẹp khỏe khoắn, dưới ánh mặt trời đang ngả dần về phía sau, chẳng thấy bóng cậu ta đâu cả.
Tôi cầm tấm ảnh, quyến luyến mãi không buông. Thái Nhiên gọi, tôi cũng không thèm để ý đến. Cậu ta bỗng nhiên ôm chầm lấy tôi từ phía sau, nước còn vương trên mái tóc từng giọt, từng giọt cứ nhỏ lên vai tôi, cậu ta giống như con cún to (nguyên văn của tác giả luôn đấy @@) cứ cọ tới cọ lui.
Tôi cảm thấy ngứa, lại sợ ướt bèn đẩy cậu ta ra: “Đừng, nhiếp ảnh gia đang nhìn kìa”.
Mấy nhân viên cũng cười. Sau sáu tháng làm việc chung, họ đã quá quen với chuyện Thái Nhiên thỉnh thoảng lại làm mấy trò trẻ con nghịch ngợm với tôi. Nhưng không ai nói gì cả vì bọn họ đều thích cậu ta, nên nuông chiều đến tận trời.
“Cậu nha, cứ như vậy thì làm sao có bạn gái được?”, tôi nhéo lỗ tai cậu ta, làm cho cái đầu ướt nhẹp đó tránh xa quần áo của tôi ra một chút.
Thái Nhiên cãi lại: “Bây giờ em mà cùng một cô gái nào đó ở chung một chỗ thì chắc chắn chị sẽ xách dao ra rượt theo. Hơn nữa, mấy cô bé đó cứ ríu ra ríu rít suốt ngày, dễ bị kích động, lại chưa biết suy nghĩ sâu xa. Phải dỗ dành, chăm sóc. Em thì không có thừa năng lượng cho chuyện đó”. (bạn trẻ chỉ thừa năng lượng đi đòi người ta dỗ dành chăm sóc mình thôi hử =.=)
“Thiếu gia à, mấy cô bé đó là cái mỏ vàng của cậu đấy, không có bọn họ thì chỉ có nước uống sương ngậm gió (nguyên văn : gió Tây Bắc) mà sống qua ngày”.
“Fan hâm hộ và bạn gái là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Tình yêu của fan là một thứ tình yêu rất vĩ đại, không vụ lợi và không mong được đền đáp. Có thể yêu em nhiều đến thế ngoại trừ mẹ em ra thì cũng chỉ có các cô bé đó thôi. Tình yêu của họ dành cho em chính là một nguồn động lực lớn”.
“Ôi, lời
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




