watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:21 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6417 Lượt

khen ngợi tôi hết lời.

Cái viễn cảnh có thể so sánh được với ngày hôm đó chắc cũng chỉ là lúc đám cưới trong tương lai tôi đi mời rượu người ta thôi.

Tôi vốn là một kẻ tầm thường, chỉ có thể nắm lấy Thái Nhiên, dắt cậu ta ra rồi trao tận tay cho đạo diễn, nhà sản xuất phim thôi. Sau đó, ngoại trừ lòng biết ơn thì còn có cái gì để đòi hỏi Thái Nhiên – người đang đứng ở vị trí cao chót vót kia cúi đầu xuống nhìn tôi?

Tôi đặt ly rượu xuống, đi ra ngoài một chút cho khuây khỏa. Trong mấy cuốn tiểu thuyết tình yêu có rất nhiều cuộc gặp gỡ định mệnh xảy ra ở vườn hoa trong đêm vũ hội, tôi mặc dù đã là một người thanh niên lớn tuổi, bôn ba bên ngoài xã hội cũng khá lâu nhưng vẫn có quyền được mơ mộng nha.

Chỉ là ông trời vốn đã không hậu đãi tôi lại còn đối xử cực kì hà khắc.

Tôi bước xuống bậc thang, vừa bước được hai bước thì đột nhiên cảm thấy cả người thấp hẳn đi. Một chiếc giày của tôi bị kẹt vào khe hở rồi.

Tôi vốn phải ngửa mặt lên trời mà hét lên, nhưng việc cấp bách phải làm ngay bây giờ là cứu vãn chiếc giày đắt tiền này của tôi.

Lúc tôi vừa khom người xuống thì một đôi bàn tay bỗng nhiên duỗi ra, cầm lấy gót giày của tôi, kéo mạnh. Lúc rút được chiếc giày ra thì đôi bàn tay kia buông thõng xuống, người nọ cực kì lễ phép rút tay lại.

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu. Là gương mặt ngàn năm không đổi của Trang Phác Viên, anh ta đang nhìn tôi cười yếu ớt.

“Ặc …” tôi bỗng nhiên ngại ngùng, không biết nên nói như thế nào cho phải. Bỗng nhiên, tôi lại cảm thấy dưới chân mình trống rỗng, chiếc giày vừa được Trang Phác Viên lôi ra lại bị lọt vào cái khe hở chết tiệt đó.

Trang Phác Viên nhịn không được, phì cười.

Chương 20

edit: Trà Vô Vị

beta: Hạo Nguyệt

Tôi ngồi thưởng thức cafe, chả khác gì ngưu tước mẫu đơn (1). Ở trường học, tôi toàn đến mấy quán ăn nhanh uống cafe hòa tan, mãi rồi cũng cũng quen với phong cách Mỹ, vì dù có là lẩu Shabu đi nữa thì cũng cho vào miệng cả thôi. Sự khác biệt giữa các loại cafe đối với tôi mà nói chỉ có đắng hay không đắng.

(1) Ngưu tước mẫu đơn : con trâu ăn đóa hoa mẫu đơn, có nghĩa là con trâu không biết thưởng thức vẻ đẹp của hoa mẫu đơn, đối với nó mẫu đơn quý giá cũng chỉ đơn thuần là một loại cỏ dại, ăn vào cho no bụng là được rồi.

Trang Phác Viên cực kì kiên nhẫn ngồi giải thích cho tôi nghe, anh ta lặng lẽ cùng tôi rời khỏi buổi tiệc đến một quán cafe tự phục vụ khá lịch sự và yên tĩnh, dọc đường đi cứ huyên thuyên mãi về cafe.

Bây giờ thì tôi cũng biết được không chỉ những người chăn nuôi du mục mà ngay cả những vị tu sĩ Ả rập cũng phát hiện ra thứ thực vật quý giá này. Còn biết thêm vệc cafe là được người Hà Lan truyền bá rộng rãi chứ không phải là người Ả rập, khu giao dịch cổ phiếu, tài chính Wall Street, các ngân hàng nổi tiếng ở New York đang bắt đầu hướng về các loại cafe. Kì quái là, chưa từng có một bài báo nào đề cập đến những vấn đề liên quan đến cafe thành thục được như Trang Phác Viên. Xem ra anh ta cũng có thể trở thành một ông chủ quán cafe không tồi đấy.

Anh ta nói với tôi: “Ở những quốc gia Trung Đông ngày xưa, giống như các nước trong truyện “Nghìn lẻ một đêm” đấy, cafe được coi như là có thể cứu rỗi linh hồn, xua tan đi phiền muộn”.

Vừa nói, vừa múc hai thìa bơ vào, làm cho nó nổi lên trên bề mặt của ly.

Đằng sau lớp cửa kính là những đốm lửa nhỏ phát ra từ chợ đêm, một mảng không gian ồn ào mà lại tràn đầy im ắng.

Trong quán phát ra một bài xưa rất phù hợp với không khí nơi đây, ngồi đối diện lại là một người đàn ông đẹp trai, tuấn tú, tác phong nhanh nhẹn. Tôi thả lỏng tâm tình của mình xuống, bắt đầu lảm nhảm mấy chuyện vớ vẩn.

“Lại nói, nơi này rất gần với khu nhà mới được xây dựng, hồi trước lúc tôi còn học trung học, chỗ đó chỉ là một mảnh đất vừa được khai phá thôi, chưa có nhà cửa gì đâu. Thế mà lúc tôi tốt nghiệp đại học trở về, thì nó đã trở thành một khu dân cư cao cấp”.

“Tôi nhớ chỗ đó lúc trước là trường nữ sinh”.

“Đó là trước giải phóng thôi”.

“A!”, Trang Phác Viên gật gật đầu: “Bà ngoại tôi nói bà từng đi học ở đó”.

“Nhà của anh lúc trước chắc cũng giàu lắm nhỉ?”, tôi hỏi.

“Kinh doanh muối, cô nói xem có giàu không?”, anh ta cười với tôi.

“Nhưng anh vẫn tự mình gây dựng sự nghiệp mà”.

Anh ta gõ gõ mấy ngón tay lên mặt bàn: “Ông ngoại tôi vào đêm trước giải phóng đã đem toàn bộ gia sản đổi thành vàng, mang theo vợ bé cùng đứa con trai chạy về phía Nam, để mặc vợ cả với mấy đứa con gái ở đại lục. Miệng thì hứa hẹn ngon ngọt lắm, nói là ông ta nhất định sẽ trở về đón mọi người đi, kết quả là bà ngoại tôi chờ cho đến lúc chết cũng không gặp lại được.

Tôi có kinh nghiệm rồi, vừa nghe được cái khúc dạo đầu, là biết được ngay ở phía sau hẳn là cả một câu chuyện hay: “Vậy cuối cùng mọi người có tìm được ông ta không?”.

“Cứ từ từ nghe tôi kể đã”, anh ta cứ như là những ông bố bà mẹ đang dỗ dành cho con mình ngủ: “Bà tôi dù sao cũng là người được ăn học đàng hoàng nên cũng tìm được một công việc giảng dạy, nuôi mẹ tôi khôn lớn, không ngờ không bao lâu sau, mẹ tôi cũng lấy phải một người đàn ông vô trách nhiệm, lúc tôi còn chưa được sinh ra, ông ta đã bỏ đi cùng con gái của một vị lãnh đạo trong đơn vị”.

“A, đàn bà con gái nhà anh số mệnh cũng không được tốt nhỉ”.

“Tôi cũng cảm thấy như vậy, bởi vì hiện tượng này không phải là một hiện tượng cá biệt mà là phổ biến, nghe nói sau đó bà ngoại tôi cũng lấy một người đàn ông khác nhưng sau đó ông ta lại chết”.

Tôi cười gượng, không biết những lời này của anh ta là thật hay đùa cho vui đây, chỉ biết cười gượng.

“Tôn vốn phải học lên cấp 3, nhưng sau đó bà ngoại đột nhiên bị bệnh nên phải theo họ hàng vào thành phố làm bồi bàn cho một quán cơm”.

Tôi ngạc nhiên cực độ. Tôi đang được nghe chuyện gì thế này? Người đàn ông Ô- man (2) ở trước mặt tôi đang ngồi uống cafe ở một quán cafe cao cấp nói ngày xưa anh ta vẫn hay quàng một cái khăn dính đầy dầu mỡ trên vai, chân mang một đôi dép lê tất tả chạy đi làm bồi bàn? Chuyện của anh ta so với những bộ phim mà Thái Nhiên đóng còn li kì, hấp dẫn hơn. Giống như những thứ được miêu tả trên TV, đầu tiên mở ra là một cảnh sắc tươi đẹp, nhưng mở ra dần dần mới biết

là những việc phải trải qua rất khó khăn.

(2) : Người Oman ai ai cũng mặc quần áo truyền thống, đi xe đẹp và rất đắt tiền. Vào những quán bar, quán ăn cao cấp.

Tôi lắp bắp nói: “Tôi … Tôi còn tưởng anh đi du học vể”.

Nếu anh ta không gạt tôi, thì hẳn là gạt phóng viên rồi.

“Đó là chuyện sau này”, Trang Phác Viên nói bâng quơ.

“Sau đó thì sao?”, tôi hỏi.

Ánh mắt của anh ta chợt lóe lên.

“Tiệm cơm đó thực ra là của một trường đại học mở ra cho khách nước ngoài nhưng đến cuối tuần sẽ có một số ít sinh viên đến đó ăn để cải thiện thôi. Cuộc sống lúc đó không thể như bây giờ, có khả năng ăn cơm quán thì chắc chắn gia đình người đó có điều kiện”.

Tôi nghe ra một chút manh mối: “Anh đã gặp ai?”.

Anh ta nở nụ cười, gióng như là một giáo viên bình thường nghe được câu trả lời của học sinh.

“Lúc đó, cứ cách hai tuần là sẽ có một nữ sinh đến tiệm ăn cơm. Mọi người nói cô ấy là cháu gái của Mỗ tướng quân”.

“Cô ấy nhất định rất đẹp”, giờ phút này tôi cực kì hưng phấn giống như một cô nữ sinh vừa đậu vào trung học.

Trang Phác Viên ngửa đầu cười: “Trong mắt tôi, đương nhiên cô ấy là người đẹp nhất. Mái tóc buộc đuôi ngựa, mặc chiếc áo sơ – mi trắng, quần tây, dáng vẻ thông minh, nhanh nhẹn, hoạt bát. Ánh mắt của cô ấy sáng ngời, tràn ngập sự tự tin và hy vọng. Nụ cười trong sáng, ngọt ngào. Đối đãi với bọn người dưới như chúng tôi rất tử tế, nhã nhặn, không kiêu căng một chút nào”.

“Trang tiên sinh, lẽ ra, thời kì đó con người đã không còn sự phân biệt cao thấp”.

Trang Phác Viên nói: “Đúng vậy, nhưng tôi yêu cô ấy, ngưỡng mộ cô ấy, trước mặt cô ấy tôi tự thấy mình nhỏ bé lại ba phần”.

Cho nên những người đàn ông nước ngoài khi cầu hôn việc đầu tiên phải làm là quỳ gối xuống, thông qua việc hạ thấp độ cao của mình để biểu đạt sự tôn kính phụ nữ của họ.

“Vì quán cơm tôi làm việc là dành cho người nước ngoài nên ngoài cơm Âu còn phục vụ cả trà bánh của nước ngoài, cô ấy cứ đến giờ sẽ gọi một ly cafe của Vienna”.

Kỳ thật tôi cũng đoán được bảy tám phần.

“Ánh mặt trời vào buổi chiều tà, cô ấy ngồi bên cửa sổ, lật vài trang sách, uống một ngụm cafe, có đôi khi bơ dính bên miệng, tôi nhìn thấy, trong lòng trỗi dậy một loại cảm xúc mãnh liệt muốn chạy lại lau giúp”.

Anh ta thở dài còn tôi lại nở một nụ cười.

Tôi dám khẳng định bọn họ vẫn chưa đến được với nhau. Không những thế, nhất định cô ấy còn không biết được tên của anh ta, trong trí nhớ và cả trong cuộc sống của cô ấy hoàn toàn không xuất hiện một người nào có cái tên là Trang Phác Viên.

Tôi hỏi: “Nội dung những cuộc nói chuyện giữa anh và cô ấy cho đến bây giờ cũng chỉ giới hạn trong khuôn khổ giữa một khách hàng và người phục vụ?”.

“Không”, Trang Phác Viên cười tươi hơn: “Có thứ từ trong

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT