|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
sách của cô ấy rơi ra, tôi đã nhặt giúp. Tôi lấy hết dũng khí ra nói với cô ấy, tôi tự học ngoại ngữ, cũng đã từng xem qua quyển sách này và rất thích nữ nhân vật chính”.
“Cô ấy trả lời như thế nào?”, tôi khá tò mò.
Trang Phác Viên nhìn tôi cười: “Cô ấy nở nụ cười nhẹ, biết cô ấy nói gì không? “Còn tôi lại rất thích nhân vật nam chính. Hy vọng anh ấy có thể nắm lấy tay tôi, đưa tôi đi đến chân trời góc biển”.”
“Lời này …”, sao tôi nghe quen vậy nhỉ?
“Tôi nỗ lực vươn lên, tự mình gây dựng sự nghiệp, làm mọi cách để bản thân mình có thể trở thành một người đàn ông đáng tin cậy, phụ nữ có thể yên tâm giao phó cuộc đời họ cho tôi”
Tôi ngồi im lặng, nhìn thấy ánh mắt của Trang Phác Viên đang lóe lên một vầng hào quang rực rỡ. Dần dần, giống như tôi có thể nhìn thấy một buổi trưa sau giờ ngọ của mười năm trước, một nữ sinh viên xinh đẹp tựa như một con thiên nga trắng đang mỉm cười đáp lại câu nói của một anh bồi bàn. Những lời nói đó đã làm thay đổi cuộc đời của anh ta.
“Đó là … Cuốn sách gì vậy?”.
“Cuốn theo chiều gió”.
Tôi mỉm cười, thời còn học trung học đó là cuốn sách tôi thích nhất.
Trang Phác Viên xoay người, rót thêm cafe vào ly của tôi, những động tác liên tiếp đó xua tan đi cái không khí buồn bã của những hoài niệm xưa cũ.
“Cô ấy giờ ra sao?”, tôi hỏi.
“Ly hôn rồi lại tái giá, đang định cư ở Mĩ, đã là một bà mẹ của hai đứa con, chồng làm giảng viên đại học, cuộc sống cũng bình thường”.
Có thể thấy được lý tưởng cùng cuộc sống hiện tại có một sự chênh lệch không hề nhỏ.
“Chung quy đó cũng chỉ là những hoài niệm không thể nào quên được”.
“Những điều tốt đẹp chỉ để nhớ lại thôi”, anh ta cười.
“Nhiều năm như vậy, lý tưởng của anh có đạt được không?”.
“Cũng không tồi”, anh ta nhấp một ngụm: “Nửa đường thì kết hôn với con gái ông chủ. Sau đó tôi sống ở Đài Loan gặp được đứa cháu hai đời của người ông ngoại lừa đảo kia, nhớ lại lúc ở Trung Quốc có để lại một vài thứ. Đi kiện cáo mấy lần, cuối cùng tôi cũng được thừa hưởng số tài sản kia. Sau đó lại dấn thân vào tiền bạc, mãi không dứt ra được”.
“Có được tất có mất”.
Anh ta cười: “Cô nói chuyện y như bà ngoại tôi vậy. Tiếc là bà đã mất rồi, nếu không hai người nhất định rất hợp ý nhau”.
Tôi ngượng ngùng: “Đúng rồi, sao tôi chưa từng gặp qua mẹ anh”.
Anh ta nói: “Bà ấy mất lúc sinh tôi ra, vì khó sinh đấy mà”.
Tôi vội nói xin lỗi.
Anh ta lại gõ gõ tay lên mặt bàn, lúc muốn tuyên bố chuyện gì hệ trọng anh ta vẫn thường có thói quen làm động tác này. Anh ta nói: “Thực ra hôm nay là ngày giỗ của bà ấy, tròn bón mươi năm”.
Tôi giật mình, giơ tách cà fê lên: “Hy vọng vẫn còn kịp, chúc mừng sinh nhật anh”.
Uống xong, anh ta đưa tôi về. Lúc ở trên đường, tôi có gọi điện cho Thái Nhiên, cậu ta gác máy không nghe, tôi mắng thầm trong lòng.
Trang phác Viên thăm dò ý tứ, hỏi tôi: “Xe đến đây rồi dừng ở đâu được?”.
Tôi nói: “Có thể dừng ở trước cửa khu”.
“An toàn không?”.
“Khu này an ninh tốt lắm. Yên tâm”.
Anh ta liền cho xe dừng ở trước cổng lớn.
Tôi quay sang giải thích với anh ta: “Vốn nên mời anh lên nhà ngồi chơi, nhưng mà đã trễ thế này rồi, sợ quấy rầy anh nghỉ ngơi. Rất hy vọng lần sau có thể được đón anh đến chơi”.
Trang Phác Viên cười cười: “Kéo khăn quàng cổ cho kín vào, nhiệt độ giảm xuống rồi đấy”.
Giống như một người anh trai tốt bụng.
Đợi xe của anh ta rời đi rồi, tôi bước qua cánh cổng của khu nhà men theo con đường dốc chận rãi đi. Giờ cũng đã gần nửa đêm rồi, bên ngoài lạnh như ngăn đá của tủ lạnh, gió cứ gào thét bên tai tôi, đêm nay tuyết có thể rơi không nhỉ?
Tôi run rẩy bước từng bước một. Đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy, phía đèn đường bên kia là thân hình cao lớn của một người.
Còn có thể là ai?
Tôi vội vàng chạy tới, sờ sờ tay cậu ta, lạnh cóng hết cả rồi, nhịn không được mắng: “Cậu là con chim cánh cụt tiến hóa à? Trời lạnh như vậy lại đứng đây nhìn ngó xung quanh, cậu khỏe lắm à? Định học theo bộ đội biên phòng đứng canh
canh gác biên cương, giữ gìn bờ cõi cho tổ quốc à? Mình đồng da sắt chắc!”.
Cậu ta bình tĩnh nhìn tôi trong vòng ba giây, bỗng nhiên vùng tay ra, chọc vào bên trong cổ áo tôi.
“Thái Nhiên, cậu bị bệnh rồi”, tôi nắm lấy túi xách đánh cậu ta.
“Cái gì vậy! Trong cái thời tiết lạnh giá như vậy, em giống như một con chó nhỏ đứng dưới ánh đèn đường chờ chủ về nhà, chị đã không cảm động đến rơi nước mắt thì thôi lại còn đấm đá em túi bụi là sao”.
“Chờ tôi?”, tôi trừng mắt nhìn cậu ta: “Lúc nãy cậu đứng đó xiêu xiêu vẹo vẹo, tay đút túi quần, giống như mấy tên trai bao chuyên bán rẻ tiếng cười. Tôi cũng có nuôi chó rồi, nếu lúc này nó mà gặp tôi sẽ mừng rỡ vẫy vẫy cái đuôi, còn cậu lại động tay động chân như thế là có ý gì?”.
Thái Nhiên cười hì hì dựa sát vào người tôi, cậu ta cao to như thế, lại là con trai, nặng quá tôi đỡ không nổi.
Tôi cau mày nói: “Quá nửa đêm rồi, đừng có làm loạn. Vào nhà đi, ngoài này lạnh chết đi được”.
“Không cần!”, cậu ta bỗng dưng nổi tính trẻ con mà đã lâu rồi cũng chưa giỡn với tôi như thế: “Em sớm rời khỏi chỗ đó, chờ chị đến nửa đêm, bây giờ vừa đói lại vừa lạnh, chị phải phụ trách vấn đề cơm áo cho em”.
“Trong buổi tiệc cậu không ăn gì à?”, mẹ ơi, một bàn tiệc buffet sa hoa, thịnh soạn như thế, không mong cậu ta có thể gói lại đem về nhưng ít nhất cũng phải biết đường lấp cho đầy cái bụng chứ.
“Em theo đạo diễn với nhà sản xuất phim đi tới đi lui, cầm mỗi một ly rượu từ đầu buổi cho đến cuối buổi cho nó sang vậy thôi chứ nửa con tôm em cũng chưa được ăn nữa là”.
Cậu ta phân trần xong liền giơ tay túm lấy tôi, ôm tôi đi theo con ngõ nhỏ ra khỏi khu nhà. Vừa lạnh lại vừa mệt, tôi chỉ hận bản thân mình không đủ tuổi, nhịp tim với huyết áp đều bình thường, không thể trúng gió rồi ngã xuống đất giả vờ ngất xỉu.
Trong con ngõ nhỏ đó vẫn còn một quán mì chưa đóng cửa, chúng tôi chắc là những vị khách cuối cùng trong ngày. Ông chủ quán này biết chúng tôi, thuận miệng hỏi: “Hai tô hoành thánh sa tế à?”.
Nói cho cùng, một tô hoành thánh nóng vào bụng, dạ dày được sưởi ấm cũng dần dần lan tỏa đến các bộ phận trên cơ thể, cả người có một loại xúc động đến nói không nên lời. Tôi thoải mái ợ một tiếng.
Thái Nhiên hỏi tôi: “Mộc Liên, Tết năm nay cho em nghỉ dài ngày được không? Em muốn đưa mẹ đi đây đó một chút”.
Tôi cũng không tính toán gì, gật gật đầu: “Cũng tốt, cho cậu về nhà làm đứa con trai hiếu thảo đi”.
“Chị không đi với em sao?”.
Tôi cười nhạt: “Tôi cũng còn có bố mẹ cần phải phụng dưỡng. Dạo này bố tôi hay than thở nói chỗ này không thoải mái, chỗ kia đau nhức. Tranh thủ mấy ngày rảnh rỗi, muốn đưa ông ấy đi kiểm tra tổng quát”.
“Em sẽ nhớ viết thư về cho chị”.
“Chăm sóc mẹ cậu mới là việc quan trọng”.
“Trong khoảng thời gian đó nhờ chị để mắt đến hai đứa em của em, bọn nó sẽ trông coi quán”.
“Yên tâm, tôi sẽ thường xuyên đến quán trông coi hộ”.
“Cứ đến đúng giờ là phải kiểm kê lại thư từ của em”.
“Biết rồi”.
“Chậu hoa trong phòng em sẽ chuyển sang cho chị chăm sóc, em sợ hai đứa em mải chơi nên quên không tưới nước, nó sẽ chết”.
“Không thành vấn đề”.
“Còn có …”.
“Thái Nhiên! Rốt cuộc là cậu đi du lịch hay là chuyển nhà”, tôi đập bàn giận dữ nói.
Cậu ta cuối cùng cũng ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Ông chủ quay sang nói: “Hai vị, đã đến giờ đóng cửa”.
Thái Nhiên đột nhiên hỏi: “Quán còn khoai nướng không?”.
“Chỉ còn một củ cuối cùng nhưng vẫn còn nóng hổi”.
Tôi kéo kéo Thái Nhiên: “Ăn chưa no sao không nói sớm để tôi về nhà nấu một ít cho cậu”.
“Tự nhiên muốn ăn khoai lang thôi”, cậu ta xoay sang nói: “Còn nhớ lúc trước có một lần, đã nửa đêm rồi mà hai chúng ta vẫn ngồi ngoài đường ăn khoai lang nướng”.
Sao lại không nhớ chứ. Hôm đó tôi theo cậu ta đi chụp hình quảng cáo đến tận khuya, cơm vẫn chưa ăn, vừa lạnh vừa đói, mấy quán ven đường đều đóng cửa hết. Chúng tôi vật vờ ở trên đường một lúc lâu, bỗng nhiên gặp một ông cụ đẩy một chiếc xe đi bán khoai lang, vội vàng chạy đến, mua củ khoai lang cuối cùng của ông ấy, chia nhau mà ăn, hương vị ngọt ngào lúc đó, đến giờ tôi vẫn không thể nào quên được.
Thái Nhiên đem củ khoai lang nóng hổi nhét vào tay tôi: “Ăn đi”.
Tôi cắn một miếng to, lần thứ hai trong ngày tôi bị bỏng lại không đành lòng nhổ ra, đành phải lấy tay che miệng thổi thổi miếng khoai, mới thoải mái được chút.
Thái Nhiên mỉm cười, một tay kéo cả tôi lẫn củ khoai lang đi về.
“Giờ em mới nhớ đến một việc, ông lão bán khoai ngày hôm đó thần bí gì đâu. Một người già như thế, sao lại đi bán khoai lang vào một đêm đông lạnh lẽo như thế nhỉ?”.
“Phải không?”, tôi cười: “Hôm đó sao cậu không để ý xem dưới chân ông ấy có bóng không?”.
Thái Nhiên làm bộ giật mình: “A, chị nhắc em mới nhớ. Lúc đó em cảm thấy hình bóng của ông ấy rất mờ ảo”.
“Bớt dọa người đi, có thể là do ông ấy luyện một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




