|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
không được chủ cho ăn thịt và xương. Lúc trước cậu ta chiếm được cảm tình của tôi cũng là nhờ vào cái tính tình trẻ con này. Phàm là con gái thì ít ai có thể chống cự được nó.
Chúng tôi đi đến cửa sổ cuối hang lang nói chuyện. Tôi nói với cậu ta: “Tôi biết hết mọi chuyện rồi”.
Cậu ta cúi đầu: “Em cũng vì chuyện này nên mới đến tìm chị”.
Lòng tôi chợt lạnh, nhẹ giọng hỏi: “Bên trong có hiểu lầm gì đó, đúng không?”.
Cậu ta gật đầu: “Trương Mạn Quân đưa em cùng Diệc Mẫn đi ăn cơm với mấy nhà sản xuất phim, lúc đó Diệc Mẫn có uống một chút rượu. Bọn em …”.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Cô ấy … chủ động ôm em”, cậu ta lắp bắp nói: “Tất nhiên là em có đẩy cô ấy ra! Em nói em không thể nào làm vậy được. Sau đó, cô ấy khóc. Cô ấy thực sự là đã uống rất nhiều … Uhm … Cô ấy đáng thương lắm”.
Tôi im lặng, im lặng hồi lâu, sau đó mới nói: “Tôi phải liên lạc ngay với người quản lí của Dương Diệc Mẫn”.
“Chị định sẽ làm gì?”.
“Cậu nghĩ lai đi, nếu chúng ta nói chuyện đó là hiểu lầm, các phóng viên liệu có tin không?”.
Di động trong túi tôi bỗng nhiên reo lên. Tôi đành phải bấm máy nghe, nghe xong liền tắt máy, tháo pin ra.
“Giỏi lắm!”, tôi nắm chặt pin điện thoại trong tay: “Dương Diệc Mẫn vừa gặp phóng viên, nói hai người đang yêu nhau”.
Thái Nhiên trố mắt nhìn tôi.
Tôi khoát tay: “Đừng nhìn tôi với cái vẻ mặt đó. Bất quá bây giờ tôi tin là cậu vô tội rồi. Dương Diệc Mẫn đúng là con hồ ly tinh, chuyện này là cô ta cố tình gây ra. Cô ta là người mới, cần phải có chỗ đứng, cô ta là con gái, cô ta cần có sự trong sạch”.
“Nhưng em với cô ấy không có gì cả”, Thái Nhiên gào lên.
“Thế thì sao? Cô ta đã chớp được thời cơ trước cậu rồi. Bây giờ mọi chuyện đều đã được an bài. Cậu không có khả năng chạy ra ngoài đường nói tôi và cô ấy chỉ là bạn”.
“Trời ơi!”, cậu ta ôm đầu.
Tôi nhìn cậu ta: “Bây giờ cậu chỉ có thề kiên nhẫn, chờ một thời gian nữa tìm một cơ hội nào đó nói mối quan hệ này không còn nữa”.
“Chẳng trách người ta vẫn bảo, phải cẩn thận với mấy người diễn viên, ngoài đời thật cũng phải diễn trò. Thật thật giả giả chẳng thể nào phân biệt được”.
“ Cố chờ cho đến khi cậu bảy mươi tuổi, ngồi viết lại hồi kí là có thể đem hết sự thật ra nói, tựa đề là “ Dương Diệc Mẫn và tôi – chuyện xưa cần làm rõ”. Có trời mới biết lúc đó độc giả còn ai biết Dương Diệc Mẫn, còn ai nhớ Thái Nhiên là người nào nữa hay không?”.
Việc đó trở thành đề tài bàn tán HOT nhất trong tuần, ngay cả y tá trong bệnh viện cũng tham gia tranh luận, có người còn tới hỏi tôi.
Thái Nhiên không bước ra khỏi cửa lấy nửa bước, tránh né phóng viên. Chỉ có tôi đến nhà tìm được cậu ta.
Phòng của cậu ta bừa bãi kinh khủng, tôi không thể nào tìm được chỗ để bước chân vào nữa kìa.
“Em lôi tập kịch bản ngày xưa của bố ra sửa lại chút ít. Muốn đưa cho chị xem!”, cậu ta gãi gãi đầu.
Tôi vừa nghe được là của Thái Tu Viễn, lập tức trang trọng tiếp nhận tập giấy dày cộm kia: “Lúc trước ông ấy muốn quay bộ phim này, nhưng không được toại nguyện?”.
“Đúng là tập kịch bản này, nó là điều nuối tiếc nhất đời của bố em”.
Còn chuyện nuối tiếc nhất đời của bố tôi là tôi vẫn chưa thể cho ông ấy một đứa cháu để ẵm bồng lúc còn sống. Tôi cảm động, vô cùng trân trọng nâng niu tập kịch bản đó.
“Cậu muốn đem nó đi quay ngay lúc này sao?”, tôi hỏi.
“Không thích hợp ư?”, cậu ta hỏi lại.
“Còn hơi sớm”, tôi nói: “Chính bản thân cậu đứng còn chưa vững nữa là… Cậu muốn tự mình làm nó sao?”.
Thái Nhiên bỗng nhiên ngượng ngùng cười: “Nói thật, em cũng từng có cái ý tưởng đó, nhưng mà không biết thực tế nó ra sao thôi”.
“Không quan trọng”, tôi nói cặn kẽ với cậu ta: “Chỉ cần vài cuộn phim nhưng cần nhất là một bộ DV và cần có kinh phí, theo kinh nghiệm của cậu, cũng không hẳn là không quay được”.
Cậu ta kiên quyết lắc đầu: “Kịch bản của ông ấy không được người ta xem trọng”.
Tôi lật lật cuốn vở trong tay, hỏi: “Nó nói về cái gì?”.
“Một chàng trai rất có tiền đồ gặp phải một chuyện ngoài ý muốn, chỉ số thông minh bị giảm xuống bằng một đứa trẻ năm tuổi. Người yêu cùng bạn bè đều bỏ rơi anh ta, bố mẹ anh ta cũng vì chuyện đó mà li dị. Anh ấy được một nữ y tá giúp đỡ, cho học vẽ này nọ, cuối cùng cũng thành danh”.
Tôi trố mắt: “Cuối cùng anh ta cũng sống tốt?”.
“Cũng không tốt lắm đâu. Anh ta vĩnh viễn bị nhốt trong suy nghĩ của một người mười bốn tuổi”.
“Anh ta có sống cùng với cô gái đó không?”.
“Không đâu”, Thái Nhiên tiếc nuối nói: “Cô gái đó đi theo người khác rồi. Anh ta cả đời làm bạn với những bức tranh”.
“Tựa đề là gì vậy?”, tôi lập tức xoay người.
Nó gọi là: “Si nhân”.
Tôi ôm tập kịch bản vào trong lồng ngực: “Tôi thích câu chuyện này”.
“Em biết chị sẽ thích mà”, ánh mắt của Thái Nhiên trong veo, tràn ngập ý cười.
“Hơn mười năm trước nếu lấy đề tài này ra làm phim sẽ bị người ta gọi là tâm thần, bây giờ mọi người lại đề cao tính triết lí nhân sinh, em nghĩ nó sẽ thành công”.
“Nhưng để nó rơi vào tay những kẻ chỉ đề cao vấn đề lợi nhuận, chỉ sợ nó sẽ bị hủy hoại”.
“Cho nên”, Thái Nhiên tiến sát vào người tôi: “Em nghĩ đến một người”.
“Là Trương Mạn Quân…”, tôi cười.
Không ai có thể dễ dàng bị thuyết phục bởi cái đề nghị này hơn là cô ấy. Cô ấy ngưỡng mộ Thái Tu Viễn nên sẽ hiểu được tính nghệ thuật trong các tác phẩm của ông ấy, hơn nữa phong cách của bọn họ cũng tương tự nhau. Nếu cô ấy có thể quay tác phẩm của Thái Tu Viễn, làm cho nó nổi tiếng thì hẳn với cái tính lãng mạn vốn có của cô ấy còn có thể nghĩ đây là một hành động cực kì vĩ đại, là lễ truy điệu cho mối tình đầu của cô ấy.
Tôi cẩn thận nói: “Vẫn nên thương lượng với cô ấy trước rồi sau đó mới quyết định. Cô ấy từng trải, kinh nghiệm phong phú, có được một đề tài như vậy, sẽ biết cách khai thác nó. Nhớ lấy, không được dùng tỉnh cảm mà ép buộc cô ấy”.
Thái Nhiên hỏi tôi: “Chị có tưởng tượng ra điệu bộ của em lúc làm đạo diễn không?”.
“Diễn giỏi thì sẽ làm đạo diễn được thôi, tôi chẳng thấy có gì đáng kinh ngạc”.
“Chị vẫn sẽ ủng hộ em?”.
“Tôi vẫn tiếp tục ủng hộ tất cả những quyết định đúng đắn của cậu”.
Tôi nhanh chóng đạt được thỏa thuận với người quản lí của Dương Diệc Mẫn, mở ra một cuộc họp báo, bị lấy lời khai giống như là những kẻ đồng lõa với phạm nhân, thành khẩn khai báo chỉ mong sao cho tòa án sớm khoan hồng.
Thái Nhiên vẫn duy trì thái độ buồn phiền, mặt cứ dài ra như một ông cụ, hình như có người nợ cậu ta hai trăm vạn chưa trả thì phải. Dương Diệc Mẫn thì mất hết hứng thú, ngoại trừ lúc nhìn vào ống kính ra còn lại lúc nào cũng làm ra cái vẻ mặt nóng nảy. Cô bé này, một lần nổi tiếng là cả ngàn người biết đến, cả vạn người ca tụng, dần dần cũng sinh ra cái tính kiêu kì. Bất quá vì tuổi còn nhỏ, lại là con gái nên chẳng ai thèm chấp, cũng dễ dàng tha thứ.
Thái Nhiên lại không được như vậy, con trai chỉ một lần tùy hứng thôi là đã bị đồn đãi lên rất nhiều. Bố tôi lại đang bị bệnh, cậu ta không thể càu nhàu với tôi, nghẹn ngào, tức tối lắm nên chạy đến phòng tập thể thao để xả stress. Kết quả là lại rèn luyện cho thân hình cậu ta đẹp hẳn ra.
Tôi chọc chọc vào tay cậu ta, nhìn xung quanh đánh giá, cảnh cáo nói: “Chuyện lần này xử lí xong xuôi rồi. Lần sau làm việc phải cẩn thận vào cho tôi”.
“Như phim The Misfits* ”.
0 : Mình không tìm được thông tin về bộ phim này chỉ biết nó là bộ phim cuối cùng mà Marilyn Monroe đóng.
“Yên tâm, người hâm mộ của hai người đang ước gì hai người chia tay kìa”.
“Có fan hâm mộ yêu em đến mức muốn độc chiếm em, giết chết các fan hâm mộ khác của em cũng là một loại thành công”.
Tôi lườm cậu ta một cái: “Quen biết lâu như vậy, giờ tôi mới biết là cậu có khuynh hướng thích bị ngược đấy”.
Cậu ta lau mồ hôi, cười nói: “Chỉ có người em yêu mới có khả năng ngược em được”.
Nói như thế, chắc tôi có khuynh hướng tự ngược bản thân mình.
Tôi bị đau đầu từ lâu lắm rồi, cũng không phải là đau thần kinh mà là do bị bệnh. Sức đề kháng của tôi yếu hẳn đi, bị cảm mới khỏi giờ lại tái phát, kinh nguyệt cũng không đều. Sụt một lúc gần 8 kg, sức khỏe đã giảm đến mức độ cảnh báo.
Mợ tôi gọi điện đến hỏi thăm tình hình sức khỏe của bố, tôi nửa đùa nửa thật nói: “Có thể gửi cho cháu một bộ đồng phục trung học của cô em họ tiểu Linh được không? Cháu giờ so với em ấy còn thon thả hơn nhiều”.
Mệt là thế, nhưng tôi không thể không lo liệu mọi chuyện trong nhà. Bố tôi dạo này ngủ rất nhiều, ngoại trừ việc chuyền dinh dưỡng còn phải tiêm mocphine vào cơ thể, làn da càng ngày càng sần sùi như vỏ cây, cứ như muốn tróc khỏi cơ thể của ông ấy vậy.
Mẹ tôi cả ngày ở bên cạnh bố, lúc thì đọc báo cho bố tôi nghe, khi thì chăm hoa cho ông ấy xem. Vẻ mặt chăm chú kia làm cho tôi xúc động. Bọn họ yêu nhau thật lòng. Tôi không biết mình có được may mắn như vậy không. Đến những phút cuối của cuộc đời vẫn còn có người tình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




