watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:21 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6370 Lượt

nguyện ở bên cạnh, chăm sóc tôi. Khi đại nạn đến người ấy vẫn có thể nắm chặt lấy tay tôi.

Trương Mạn Quân nhìn thấy tôi, xúc động không nên lời: “Mộc Liên! Em bị làm sao vậy? Trông cứ như là một cái xác không hồn đấy’.

Tôi không muốn kể khổ, đành phải nói: “Dạo này em bị bệnh ấy mà”.

Trương Mạn Quân nghi ngờ nhìn tôi, cứ như là thật sự muốn kiểm chứng xem tôi có phải là một cái xác sống hay không. Rõ ràng tinh thần của con người là một thứ cực kì quan trọng, tinh thần vui vẻ thì mới rạng rỡ, phấn chấn lên được.

Thái Nhiên đưa tập kịch bản cho cô ấy xem. Trương Mạn Quân để nó sang một bên, cũng không vội mà mở ra xem: “Dạo này tôi muốn nghỉ ngơi, tìm một cơ hội để đi đây đó, tranh thủ thời cơ mà sinh lấy một hai đứa con”.

Thái Nhiên gật gật đầu: “Bọn em cũng không vội. Chỉ muốn hỏi ý kiến chị một chút thôi”.

Trương Mạn Quân hút một điếu thuốc, chậm rãi nói: “Bộ phim lần trước đã bán được sáu ngàn vạn vé, các thứ hạng đạt được cũng toàn trên ba. Nói thật, tôi thấy vậy là đủ rồi”.

Đã sớm nhìn ra được, cô ấy đem “Pháo hoa” ra làm lời chào tiễn biệt.

Tôi hùa theo nói: “Đối với phụ nữ, gia đình mới là sự nghiệp chính của cả một đời người”.

Những lời nói đó chạm đến nỗi lòng của vị đạo diễn này, cô ấy khẽ cười: “Kịch bản này là ở đâu ra vậy?”.

Thái Nhiên nói: “Của bố em”.

Trương Mạn Quân buông điếu thuốc đang hút dở trên tay: “Thái Tu Viễn!”.

Cô ấy nói ra ba chữ đó, nhẹ nhàng mà tràn đầy ôn nhu, giống như một nụ hôn trong ngày hè. Tôi thấy cô ấy thực sự là một con người hiếm có, đã nhiều năm như vậy mà vẫn còn có thể giữ được cái tình cảm trước kia. Mỗi lần nhớ lại mối tình đầu là một lần đau.

Cô ấy cầm kịch bản lên: “Là tập kịch bản cuối cùng của ông ấy viết khi còn sống ư?”.

Thái Nhiên gật đầu.

“Tôi sẽ xem xét, sẽ sớm trả lời cho hai người”.

Thái Nhiên dường như còn muốn nói cái gì đó, tôi kéo kéo tay cậu ta. Vẻ mặt này của Trương Mạn Quân, chắc hẳn là đang chìm đắm trong những hồi ức, chúng ta không nên quấy rầy cô ấy.

Lúc rời khỏi Trương gia, tôi chạm vào bức tranh của Gioóc – ni- a treo trên tường nở nụ cười.

Chuyện tình cảm ngày trước của Trương Mạn Quân cũng có thể viết nên một tập kịch bản hay.

Hôm đó mẹ bảo tôi về nhà nghỉ ngơi cho tốt, trong nhà giờ chẳng còn ai ở, bụi đã đóng một lớp dày. Tôi ngâm mình trong bồn tắm, đang thiu thiu ngủ thì chuông điện thoại reo lên.

Cả người tôi ướt sũng lao ra khỏi phòng tắm, ho khan vài cái rồi mới tiếp điện thoại.

Không ngờ người gọi đến lại là Trang Phác Viên, đã vài tháng rồi chúng tôi không liên lạc với nhau, không ngờ nửa đêm anh ta lại gọi đến một cuộc gọi khẩn chứ.

Nghe giọng anh ta dường như là rất lo lắng: “Mộc tiểu thư, có chuyện gấp cần nhờ cô giúp đỡ”.

“Không cần khách khí, có chuyện gì anh cứ nói đi”.

“Mới lúc nãy con tôi có gọi cho tôi, nó nói nó đau bụng lắm rồi đột nhiên im bặt. Tôi bây giờ đang ở trên biển với trợ lý, không thể quay trở lại được. Nhờ cô chạy đến xem hộ tôi như thế nào”.

Cứu người như cứu hỏa, không thể chậm trễ được. Tôi không hỏi gì nhiều, lập tức ghi lại địa chỉ, mặc xong quần áo, mang theo tiền, bỗng nhiên lại mang theo tấm thảm trong phòng ngủ, trực giác mách bảo tôi là có việc cần dùng đến nó.

Đi trên đường tôi bấm máy gọi cho cảnh sát, nói có một đứa trẻ bị nhốt ở trong nhà. Lúc đến nơi thì xe cảnh sát cũng vừa tới. Cảnh sát mở cửa ra, tôi vội vàng chạy vào.

Một đứa trẻ hơn mười tuổi đang nằm ngã dưới sô – pha trong phòng khách. Thằng bé vẫn còn chút ý thức, tôi nâng nó dậy, nó nói: “Đau ….”.

Tôi sờ lên trán của thằng bé, chỉ toàn là mồ hôi, vội vàng lấy thảm cuốn người nó lại. Lúc này xe cấp cứu vừa chạy đến. Bác sĩ, y tá đỡ lấy thằng bé từ trong tay tôi.

Một bác sĩ lành nghề nói: “Có thể là viêm ruột thừa cấp tính”.

Thằng bé bỗng nhiên khóc rống lên: “Mẹ … Mẹ …!”.

Chúng tôi nhanh chóng đến bệnh viện gần nhất, thằng bé lập tức được đẩy đi đến phòng phẫu thuật. Lúc đó cảnh sát chạy đến, nói với tôi: “Bà à, sau này nhớ dạy đứa nhỏ, nói nó nếu có chuyện gì thì có thể trực tiếp gọi cho chúng tôi”.

Tôi chỉ biết vâng, dạ. Trang Phác Viên nhanh chóng gọi tới, tôi nói với anh ta: “Là viêm ruột thừa cấp tính, tôi đang đứng chờ, thằng bé phải phẫu thuật”.

Anh ta thở phào nói cảm ơn tôi.

“Mẹ của đứa nhỏ đâu?”, tôi hỏi

“Cô ấy đang ở Pháp”.

“Cần phải có người chăm sóc cuộc sống hàng ngày cho thằng bé”.

“Bà ấy đến tối là phải về. May mà có cô”.

“Tiền thì lúc nào kiếm mà chẳng được, để thằng bé ở nhà một mình rất không an toàn”.

“Đúng ! Đúng”.

Tôi nhịn không được, hỏi đùa: “Bạn bè của anh đâu hết rồi?”.

Anh ta cười mỉa: “Đại khái là đều có cuộc sống riêng lúc về đêm cả rồi, muốn tìm một người rảnh rỗi cũng khó”.

Tôi mệt mỏi ngồi xuống dãy ghế trong bệnh viện, thay mặt bố mẹ thằng bé chờ nó giải phẫu xong. Trời bây giờ cũng khá ấm áp nhưng vẫn còn lạnh khi về đêm. Người tôi ướt đẫm mồ hôi, giờ ngồi yên được một chút, dần dần thấy lạnh, lại bắt đầu ho khan.

Bố tôi ở bệnh viện cũng đã được mấy tháng rồi, tôi đã quen với không khí yên lặng đầy thần bí của bệnh viện lúc nửa đêm. Tiếng bước chân của y tá rất khẽ, từng tiếng vang ngẫu nhiên phát ra từ sự va đập của mấy cái chai, lọ. Thỉnh thoảng sẽ có tiếng ho của những người bệnh vọng ra, đôi lúc lại là tiếng khóc chào đời của một đứa bé mới sinh.

Tôi gục đầu xuống rồi mạnh mẽ mở mắt ra, nhìn thấy một tia nắng mặt trời.

Trời đã sáng rồi sao?

Lúc này tôi mới phát hiện ra là mình đang nằm trên giường bệnh, cách vách là công tử nhà họ Trang.

Thằng bé kia đã sớm tỉnh dậy, chỉ là dương như thuốc tê hết công hiệu nên miệng vết thương phát đau, gương mặt cậu ta tràn đầy đau đớn.

Tôi bước sáng giường cậu ta hỏi: “Em có đau lắm không? Có cần chị gọi y tá đến tiêm một liều thuốc giảm đau không?”.

Cậu ta mạnh miệng nói: “Một chút cũng không đau”.

Tôi cười. Lông mi của thằng bé rất giống với bố mình.

Thằng bé hỏi tôi: “Dì là người đưa tôi tới bệnh viện à? Dì là bạn gái của bố tôi ư?”.

Tôi nói: “Chị chỉ là người quen của bố em thôi”.

Trang Phác Viên đẩy cửa vào, vui vẻ nói: “Cô tỉnh rồi à?”.

“Trang tiên sinh về lúc nào vậy?”.

“Chạy ô – tô đến đây chỉ mất ba giờ, tôi đến từ rất sớm, thấy cô đang ngủ ở hành lang, tôi ôm cô vào phòng bệnh nằm, cô cũng chẳng biết”.

Tôi ngượng ngùng, mặt hơi đỏ.

“Mới mấy tháng không gặp. Sao cô gầy đi nhiều vậy?”.

“Gần đây ai gặp tôi cũng đều nói như vậy”.

“Lúc nãy cô đang ngủ, có điện thoại gọi đến, nói là tìm cô. Tôi sợ làm phiền cô ngủ nên tắt di động luôn. Có vấn đề gì lớn không?”.

Tôi lôi điện thoại ra, thấy toàn là Thái Nhiên, liền nhấn nút gọi lại.

Chuông vừa reo lên một tiếng đã có người nhấc máy, Thái Nhiên lo lắng nói: “Chị đang ở đâu? Tình hình của bố chị không hay rồi. Mau đến xem sao đi”.

Chương 24

edit: Trà Vô Vị

beta: Hạo Nguyệt

Lúc tôi đến bệnh viện thì được thông báo tình hình của bố rất nguy kịch. Mẹ tôi hoang mang ngồi chờ ngoài phòng cấp cứu. Tôi kinh ngạc, chỉ mới vài canh giờ thôi, mà tóc bà đã bạc trắng cả. Tôi có cảm giác như là bà không ngủ cả nửa năm rồi.

Sức cùng lực kiệt.

Thái Nhiên ngồi cùng mẹ tôi, vẻ mặt bình tĩnh. Tôi thấy cằm cậu ta hơi xanh, chắc là sáng sớm vừa ngủ dậy đã chạy ngay đến bệnh viện.

Cậu ta nói cho tôi biết: “Bác trai đột nhiên suy tim, cấp cứu được một lúc rồi. Gọi điện thoại cho chị, nhưng chị không nghe lại còn tắt máy”.

Tôi nghe ra được sự bất mãn trong lời nói của cậu ta, cực kì hổ thẹn: “Tôi đang ngủ”.

Mẹ nắm lấy tay tôi, hỏi: “Sẽ không có chuyện gì xảy ra hết. Đúng không?”.

Tôi không phải bác sĩ, cũng chẳng phải là thần tiên, làm sao biết được, lòng tôi bây giờ cũng nóng như lửa đốt. Bà không ngừng hỏi, không nghe được đáp án từ chính miệng của tôi, giống như là đã phó thác tất cả vào lời nói của tôi, chỉ cần tôi nói không chết, bố tôi nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi. Trong lòng tôi bỗng nhiên lại có cái ý nghĩ rất điên rồ, nếu bố tôi cứ hôn mê như thế rồi rời đi sớm một chút, thoát khỏi cái thân thể đang chịu đựng những tra tấn kia cũng tốt.

Nhưng cái suy nghĩ này ngàn vạn lần đừng xảy ra.

Đầu óc trống rỗng, tất cả chỉ là một mảng mờ mịt, tôi hoảng hốt nhớ về thời thơ ấu. Mẹ dắt tôi đi trên đường, chỉ vào tấm biển của một cửa hiệu viết bằng tiếng Anh, muốn tôi đọc nó. Tôi rất căng thẳng, nhìn thấy những từ đơn kia rất quen, nhưng ngay cả một chữ tôi cũng không tài nào nhớ ra được. Mẹ tôi thở dài, trách tôi ngu dốt mà không chịu chăm chỉ học hành. Sau đó tôi có một áp lực rất lớn, thường nằm mơ thấy mình phải nhận biết các từ, mấy từ tiếng Anh đó cứ như được mọc cánh, bay qua bay lại trước mặt tôi mà toàn bộ tôi đều không biết, gấp rút đến mức toát hết cả mồ hôi hột.

Ngay giờ phút này tôi lại có cái cảm giác đó, cổ họng cứng đờ, không thể nhúc nhích, muốn nói điều

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT