|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
kì mạnh mẽ từ trong lồng ngực.
Còn nhớ lúc tôi học trung học, có một lần phát sốt, bố cõng tôi đến bệnh viện. Hôm đó trời rất lạnh, gió thổi tới mạnh mẽ cứ như những nhát dao cứa vào mặt. Hơi thở của bố tôi là những làn khói trắng mong manh, đánh lừa thị giác của tôi.
Tôi giật mình tỉnh dậy, mới phát hiện ra lúc này mình đang nằm ở trên lưng Thái Nhiên, đôi tay mạnh mẽ mà tràn đầy ấm áp đó đang nâng đỡ cơ thể tôi. Đường xá tấp nập, cậu ta cõng tôi trên lưng chạy rất nhanh
“Sao vậy?”, tôi vẫn còn chút sức lực nói chuyện.
“Đi làm vào giờ cao điểm, mấy cây cầu chật ních xe chờ mua vé qua mà em vẫn có thể luồn lách chạy qua một cách nhanh chóng”.
Cậu ta thở, mồ hôi chảy dọc xuống hai bên má, tôi đang lên cơn sốt nên lại càng cảm thấy mặt cậu ta lạnh lại ẩm ướt.
Mặt của tôi cũng ướt đẫm, là vì đang khóc. Cậu ta đã giữ lời hứa, tất cả mọi chuyện đều có cậu ta lo liệu, cậu ta có thể chăm sóc tốt cho tôi.
Trong một khoảnh khắc, tôi bỗng nhiên rất muốn hôn Thái Nhiên nhưng thực sự là tôi chẳng còn chút sức lực nào cả, phải mơ màng nhắm mắt lại, mặc cho cậu ta đưa tôi đi đến chân trời góc bể nào.
Lúc tôi tỉnh lại thì đã là buổi sáng hôm sau, lúc đó chỉ có cảm giác thật thoải mái, cái cảm giác mà trước giờ tôi chưa từng có qua. Quay sang … tôi nhìn thấy Thái Nhiên đang choàng một cái áo khoác nằm ngủ trên ghế sô-fa. Cậu ta cao lớn vậy mà phải ngủ trên một cái ghế sô-fa chật hẹp thật là làm khó cậu ta rồi.
Tôi bước xuống giường, lẳng lặng cầm chăn đắp lên người cho Thái Nhiên. Cậu ta trở mình, mở mắt ra.
“Chị đã xuống giường rồi sao?”.
“Tôi không sao mà”, tôi cười.
“Chị bị viêm phổi đấy, có biết không?”, cậu ta trừng mắt nhìn tôi.
Tôi xoa xoa mặt cậu ta. Do nằm nghiêng trên ghế sô-fa nên một bên mặt của cậu ta bị đè thành đầy những nếp nhăn.
“Cám ơn cậu”, tôi nói: “Tôi đánh giá cao bản thân mình quá rồi, thật sự không biết cám ơn cậu như thế nào nữa”.
Thái Nhiên giữ chặt bàn tay đang vuốt ve gương mặt cậu ta của tôi: “Chị thể hiện thành ý của mình bằng cách bóp mặt em như vậy sao?”.
Tôi cười, cúi đầu hôn cậu ta.
Cậu ta bỗng nhiên cứng đờ ra.
“Vậy cũng coi như là có chút thành ý đi”, tôi hỏi.
“Mộc Liên…”.
Tôi ngồi xuống sô-fa, ngay bên cạnh cậu ta, cúi đầu nhìn chằm chằm Thái Nhiên: “Cậu có thể cười tôi, nhưng tôi không thể che giấu tình cảm của mình mãi được. Tôi nghĩ tôi thích cậu … Hy vọng chuyện này không gây khó xử cho cậu”.
Cậu ta nhảy dựng lên, m
mạnh mẽ ôm lấy tôi, dùng toàn bộ sức lực, tốc độ vừa nhanh lại vừa mạnh, suýt chút nữa đã làm tôi ngạt thở rồi, những lời muốn nói cũng đã nói hết ra rồi đành mặc kệ cho mọi chuyện ra sao thì ra.
Tôi rốt cuộc cũng làm được chuyện mà đã rất nhiều năm rồi vẫn chưa có cơ hội thực hiện, chính là vùi đầu vào lồng ngực của một người khác phái, nghe tiếng tim đập chậm rãi của người đó. Việc này được miêu tả lãng mạn đến mức buồn nôn mà không ngờ rằng ở ngoài đời thực, hương vị của nó rất tuyệt vời.
Tôi nghe Thái Nhiên nói: “Thì ra ôm chị sẽ có cảm xúc rất khác biệt”.
Chỉ một câu nói đơn giản như thế thôi cũng làm cho mặt và tai tôi nóng ran lên.
Thái Nhiên cúi đầu, đè môi xuống. Tài năng thiên bẩm của tôi trong nháy mắt bỗng nhiên được kích thích, lập tức vòng tay qua cổ kéo Thái Nhiên.
Nụ hôn thật sâu vừa chấm dứt, cậu ta thở hổn hển, luôn miệng nói: “Em xem thường chị rồi! Là em xem thường chị rồi”.
Tôi mỉm cười: “Cậu không biết tôi đã thèm thuồng cậu bao nhiêu lâu rồi đâu. Từ trong tiềm thức đã đem những động tác thân mật ra tập luyện vô số lần”.
Cậu ta lại trở lại ngồi lên ghế sô-fa, nói khẽ: “May mắn là em cũng không có đánh mất chị”.
Mỗi một câu nói yêu thương đều rất động lòng người.
Âm thanh mở cửa vang lên, mẹ tôi bỗng nhiên đẩy cửa tiến vào. Chúng tôi vội vàng tách ra.
Mẹ tôi đi tới đi lui, không nói gì cả. Tôi chỉ có cảm giác ánh mắt của mẹ đảo qua đảo lại vài vòng trên người tôi với Thái Nhiên là đã nhìn thấu hết mọi chuyện.
Bố tôi được hỏa táng, tro được đựng trong một cái bình gốm màu trắng, tôi cùng mẹ mang ông về quê an táng.
Buổi tối trước ngày đi, tôi viện cớ mua đồ này nọ, vội vã xuống lầu gặp Thái Nhiên.
Tôi cười: “Đêm khuya gió lớn chúng ta giống như ăn trộm, lén lén lút lút gặp nhau không giống như một cặp đanh yêu nhau chút nào cả”.
“Trai chưa vợ, gái chưa chồng chúng ta yêu nhau là hoàn toàn hợp pháp cả về mặt luật pháp lẫn đạo dức”.
“Tôi vẫn là người quản lí của cậu, chuyện này sẽ ãnh hưởng đến sự nghiệp của cậu”.
“Có chị ở bên cạnh, em sẽ còn làm việc tốt hơn được nữa kìa”.
“Dương Diệc Mẫn kia thì sao?”.
“A”, Thái Nhiên vỗ tay lên trán: “Tất cả là do lỗi của chị!”.
Tôi đấm một phát vào ngực của cậu ta: “Họa này là do ai gây ra?”.
Cậu ta nhanh chóng bắt được tay tôi, thuận thế kéo tôi vào lòng.
Tôi vòng tay ngang qua thắt lưng của Thái Nhiên, tựa đầu vào ngực cậu ta rất lâu, suýt nữa là ngủ luôn rồi.
Bỗng nhiên có một con mèo nhảy ra từ trong bụi cây, làm cho chúng tôi giật mình. Tôi lưu luyến rời khỏi vòng tay ấm áp của cậu ta. Thở dài, mới chỉ vài ngày thôi, đã lún sâu như vậy rồi, chỉ sợ sau này sẽ còn hơn thế nữa. Sợ bị cậu ta dắt mũi đi, nói tôi đi hướng
Đông, tôi cũng chẳng dám chạy về hướng Tây.
Thái Nhiên như cũng có tâm sự giống tôi, nói: “Không muốn buông chị ra một chút nào. Đã qua nhiều năm như vậy, vẫn một lòng tôn kính chị,chỉ cần được nắm lấy tay chị thôi”.
Tôi lắc đầu: “Về đi, mẹ tôi sẽ nghi ngờ đấy”.
“Tốt hơn là nên nói rõ ràng với bác ấy”.
“Bố tôi mới qua đời, nói lúc này e rằng không ổn lắm”.
Ánh mắt của cậu ta dịu dàng: “Em tôn trọng quyết định của chị”.
Chương 24
edit: Trà Vô Vị
beta: Hạo Nguyệt
Lúc tôi đến bệnh viện thì được thông báo tình hình của bố rất nguy kịch. Mẹ tôi hoang mang ngồi chờ ngoài phòng cấp cứu. Tôi kinh ngạc, chỉ mới vài canh giờ thôi, mà tóc bà đã bạc trắng cả. Tôi có cảm giác như là bà không ngủ cả nửa năm rồi.
Sức cùng lực kiệt.
Thái Nhiên ngồi cùng mẹ tôi, vẻ mặt bình tĩnh. Tôi thấy cằm cậu ta hơi xanh, chắc là sáng sớm vừa ngủ dậy đã chạy ngay đến bệnh viện.
Cậu ta nói cho tôi biết: “Bác trai đột nhiên suy tim, cấp cứu được một lúc rồi. Gọi điện thoại cho chị, nhưng chị không nghe lại còn tắt máy”.
Tôi nghe ra được sự bất mãn trong lời nói của cậu ta, cực kì hổ thẹn: “Tôi đang ngủ”.
Mẹ nắm lấy tay tôi, hỏi: “Sẽ không có chuyện gì xảy ra hết. Đúng không?”.
Tôi không phải bác sĩ, cũng chẳng phải là thần tiên, làm sao biết được, lòng tôi bây giờ cũng nóng như lửa đốt. Bà không ngừng hỏi, không nghe được đáp án từ chính miệng của tôi, giống như là đã phó thác tất cả vào lời nói của tôi, chỉ cần tôi nói không chết, bố tôi nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi. Trong lòng tôi bỗng nhiên lại có cái ý nghĩ rất điên rồ, nếu bố tôi cứ hôn mê như thế rồi rời đi sớm một chút, thoát khỏi cái thân thể đang chịu đựng những tra tấn kia cũng tốt.
Nhưng cái suy nghĩ này ngàn vạn lần đừng xảy ra.
Đầu óc trống rỗng, tất cả chỉ là một mảng mờ mịt, tôi hoảng hốt nhớ về thời thơ ấu. Mẹ dắt tôi đi trên đường, chỉ vào tấm biển của một cửa hiệu viết bằng tiếng Anh, muốn tôi đọc nó. Tôi rất căng thẳng, nhìn thấy những từ đơn kia rất quen, nhưng ngay cả một chữ tôi cũng không tài nào nhớ ra được. Mẹ tôi thở dài, trách tôi ngu dốt mà không chịu chăm chỉ học hành. Sau đó tôi có một áp lực rất lớn, thường nằm mơ thấy mình phải nhận biết các từ, mấy từ tiếng Anh đó cứ như được mọc cánh, bay qua bay lại trước mặt tôi mà toàn bộ tôi đều không biết, gấp rút đến mức toát hết cả mồ hôi hột.
Ngay giờ phút này tôi lại có cái cảm giác đó, cổ họng cứng đờ, không thể nhúc nhích, muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.
Thái Nhiên mạnh mẽ nắm lấy tay bà, thay tôi kiên quyết nói: “Chắc chắn là sẽ không xảy ra việc gì đâu. Bác sĩ lúc nào cũng thích nói quá lên”.
Mẹ tôi nhẹ nhàng thở ra. Tôi liếc nhìn Thái Nhiên với vẻ mặt biết ơn. Cậu ta dường như đang an ủi tôi nên cứ cười cười, đặt tay lên vai tôi.
Tôi thả lỏng tâm tình ra được một chút.
Đèn trong phòng phẫu thuật vụt tắt. Bác sĩ bước ra, nói: “Tạm thời đã qua cơn nguy hiểm rồi nhưng sức khỏe của bệnh nhân đã yếu đi rất nhiều. Gia đình nên chuẩn bị đi”.
Ông ta là đang nói, gia đình tôi nên lo hậu sự sao?
Bố đã từng nói với tôi rồi, quan tài bằng gỗ, ông thích nhất là gỗ Hương Sơn, nó rất tốt, nổi tiếng từ hồi xưa rồi. Hỏa táng ở trong đó rồi mang về quê, chôn ở phần mộ tổ tiên. Mọi chuyện cứ giản lược bớt đi.
Trên giường bệnh, bố tôi phải mang bình dưỡng khí, cả người cắm đầy ống, dụng cụ, một cái chấm nhỏ màu đỏ tượng trưng cho sinh mệnh của ông ấy ngay lúc này.
Tôi nói: “Không thể nào. Không thể nào. Bố nhất định là vẫn còn thời gian nói lời tạm biệt với chúng ta”.
Thái Nhiên dìu tôi, nói: “Có lẽ lúc bình thường, bác ấy đã nói với chúng ta rồi”.
Đúng rồi. Ngày thường lúc nào bố tôi cũng lải nhải nói về những đạo lí này nọ, rồi còn tụng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




