watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:21 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6357 Lượt

cho bằng phẳng, cùng tôi nằm xuống ngắm sao. Mấy loài hoa nở vào mùa hè cứ tỏa hương ngan ngát, chúng tôi nắm tay nhau. Trên xe đang phát ra một bài rất xưa, cứ lặp đi lặp lại đoạn điệp khúc: “Love will keep us alive”. Tôi cười, nếu tình yêu có thể làm cho con người ta tồn tại thì sao họ còn phải phát minh ra bánh mì?

Thái Nhiên nói: “Trương Mạn Quân dường như không còn lòng dạ nào để quay phim nữa rồi”.

“Anh đi dò xét ý tứ của cô ấy à?”.

“Ban ngày có cùng cô ấy hàn huyên mấy câu”.

“Bộ phim “Pháo hoa” thành công rực rỡ có thể là lời chào tạm biệt của cô ấy”.

“Cho nên bộ phim của bố anh chắc chỉ còn mình anh mới có khả năng quay”.

Tôi quay người sang đối diện cậu ta, ánh mắt của cậu ta trong bóng tối như lóe sáng lên, giống như một loài động vật, thành công nhiều như vậy cũng không làm yếu đi bộ móng vuốt vốn có của cậu ta, chàng trai giận dữ đứng dưới mưa ngày nào giờ đã trưởng thành và chững chạc lên rất nhiều, nhưng cái sự tàn nhẫn vẫn tồn tại như cũ trong tính cách của cậu ta.

“Anh có thể sao?”.

“Lăn lộn trong nghề nhiều năm như vậy cũng đã kết bạn với một nhóm lớn lo chuyện hậu trường”.

“Tất cả đều là những người chưa có nhiều năm kinh nghiệm lắm”.

“Nếu không làm thì sao có kinh nghiệm được? Uy, rốt cuộc em cũng phản đối anh?”.

Tôi cười, hôn cậu ta một cái: “Chúc anh thành công”.

“Nếu thật bại thì sao?”.

“Lập tức chia tay với anh”.

“Lần này mạo hiểm nhiều như vậy, chẳng biết anh có làm sai hay không nữa?”.

“Đàn ông sợ phạm phải sai lầm còn đàn bà lại sợ cưới phải một người đàn ông phạm sai lầm. Nếu anh đã sai thì tôi lại càng không thể sai lại càng sai”.

“Hư….”, cậu ta vội vàng cúi đầu xuống, chặn môi tôi lại không cho nói thêm gì nữa.

Tôi rất nhanh đã gặp được nhóm người trẻ tuổi kia. Cũng biết tôi sơ sơ rồi, cũng có vài người vừa tốt nghiệp ra trường xong, vẫn còn ánh mắt hy vọng với cái xã hội này, tràn đầy nhiệt huyết, hăm hở chờ đợi một thời cơ để thể hiện mình mà chẳng hề so đo chút gì về đãi ngộ. Chẳng trách những nhà tư bản vẫn hay lợi dụng những người mới, chỉ cần cho họ một chút cơ hội, nói vài lời ngon ngọt, là có thể lừa họ liều mạng vì mình ngay.

“Như thế nào?”, Thái Nhiên hỏi.

“Tôi quên hết rồi dù lúc ở trường tôi đã học về chuyên ngành này”, tôi có cảm giác như đã trải qua mấy đời rồi.

“Lúc em đi học có tác phẩm nào không?”.

Tôi buông tay: “Không có gì đáng nói, em không đủ siêng năng cũng chẳng có tài năng thiên phú gì gì đó”.

Nhìn thấy Thái Nhiên chăm chỉ cố gắng, cống hiến hết tuổi trẻ của mình cho sự nghiệp tôi chợt nhận ra bản thân đã bỏ qua ước mơ của mình nhiều năm rồi. Vẫn cặm cụi làm việc như một chú ong thợ, giấc mơ năm đó đã sớm bị vứt ở một xó xỉnh nào đó rồi.

Thái Nhiên, lúc trước là người không cam chịu số phận, luôn cố gắng phấn đấu đã làm tôi cảm động, dẫn đường cho tôi. Nói tôi tình nguyện đến giúp đỡ cậu ta, chẳng thà nói tôi bị cậu ta hấp dẫn thì đúng hơn. Tôi thích cái sức sống mạnh mẽ tiềm tàng trong cậu ta, cũng thích cái vẻ đẹp trai vốn có.

Tôi thì thào: “Lúc trước em hay lấy vải vụn của mẹ, chắp vá lại may thành những bộ quần áo mới cho búp bê”. Sau một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng Thái Nhiên đáp trả, quay đầu nhìn lại mới thấy cậu ta đã sớm đi sang chỗ khác trao đổi kịch bản với mọi người.

Chương 27

edit: Trà Vô Vị

beta: Hạo Nguyệt

Trang Phác Viên gọi điện thoại cho tôi, nói: “Nghe nói Thái Nhiên đang tự tay quay một bộ phim, tôi có thể giúp được gì không?”. Tôi thích con người của anh ta, không có điểm nào giống với thương nhân cả, đối xử với mọi người chung quanh rất thân thiết, dù chỉ là nợ người ta một viên ngói hay vài giọt nước cũng vẫn cố gắng tìm cách trả ơn, được mọi người coi trọng. Tôi nói: “Còn một vấn đề chưa giải quyết được”.

“Là vấn đề tài chính ư?”.

A, nhưng kì thực anh ta cũng có cái sự mẫn cảm về tiền bạc của một thương nhân.

Anh ta thẳng thắn nói: “Cô cứ chuẩn bị tài liệu cho thật tốt, tôi sẽ cho người đến đàm phán xem sao”.

“Cảm ơn”, tôi nói ra lời cảm ơn xuất phát từ tận đáy lòng.

“Nghe nói cô đã gặp vợ tôi”.

Tôi xấu hổ nói: “Đúng vậy”.

“Hình như là có chút hiểu lầm, cô ấy có gây khó dễ gì cho cô không?”.

Tôi phẫn nộ, nhịn không được hỏi: “Hai người yêu nhau chắc sâu đậm lắm nhỉ?”.

“Khi mới kết hôn, lúc tan tầm tôi đều nghĩ đến việc có một người vợ hiền đang chờ mình ở nhà, cũng hiểu được những nỗi khổ cực của cô ấy. Nhưng lại dần dần phát hiện ra chúng tôi hầu như không có điểm chung nào cả, cãi nhau rồi cũng chẳng giải quyết được gì nên tự học cách giữ im lặng. Đã bốn, năm năm rồi mà tôi và vợ nói chuyện với nhau chắc chỉ hơn mười câu”.

“Sao lúc trước cô ấy lại đồng ý gả cho anh?”.

“Chuyện làm ăn của bố cô ấy lúc đó đang đứng trước nguy cơ bị phá sản, nhờ tôi giúp đỡ mới vực dậy được nên ông ấy mới quyết định gả con gái coi như là cảm tạ”.

“Nói cho cùng thì cô ấy cũng chỉ là một món hàng”.

“Không phải là tôi không thương cô ấy”.

Vậy xem ra là có khả năng tái hợp lại.

Thái Nhiên không biết đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào, ganh tỵ nói: “Lại là Trang Phác Viên”.

“Anh ta tình nguyện đầu tư cho chúng ta rồi”, tôi cười tủm tỉm.

“Anh ta đối xử tốt với em quá nhỉ”.

Tôi vươn tay vuốt vuốt mặt cậu ta: “Vậy thì anh phải đối xử tốt với em gấp hai”.

Người trợ lý được Trang Phác Viên phái tới cũng xấp xỉ tuổi với tôi, họ Hứa. Cô ấy có mái tóc ngắn, rất nhiệt tình và cực kì xinh đẹp, hiển nhiên là vị Trang tiên sinh của chúng ta cũng rất coi trọng hình thức. Hơn nữa tôi cũng đoán ra được, cô ấy là người có cách suy nghĩ khá giống tôi.

A … Tôi hoài nghi người mà Trang Phác Viên đưa tới là một chuyên gia trong lĩnh vực đàm phán, lúc nói đến điều khoản hợp đồng, cô ấy cực kì nhạy bén, lại giống như một trinh thám, bất cứ một manh mối nào cũng chạy không thoát khỏi cặp mắt tinh tường của cô ấy. Tôi ngờ rằng Trang Phác Viên bảo cô ấy đến là để giúp đỡ hay làm khó đây?

“Tên của tác phẩm này không nổi bật lắm, sửa thành “Thiên tài ngốc nghếch” được không?”.

“Có lẽ có thể gọi là “Cậu bé benzen“, Thái Nhiên nói.

“Có thể thêm một bác sĩ không? Chúng tôi đề cử một người mới”, Hứa tiểu thư lấy ra một tấm ảnh.

Đó vẫn là một thiếu niên, mười bảy hay mười tám nhỉ? Cậu ta khác hoàn toàn với Thái Nhiên, đó là một thằng nhóc da trắng môi hồng cực kì xinh đẹp, tuổi nhỏ hơn chút nữa có lẽ sẽ rất giống con gái.

“Trẻ quá!”, tôi nói.

“Từ từ!”, Thái Nhiên nói: “Nam diễn viên chính cần một người em trai”.

Ánh mắt của Hứa tiểu thư sáng rực, vỗ tay khen ngợi: “Ý tưởng này rất hay”.

Ký hợp đồng xong, cô ta một thân khí thế quyết liệt, cười khanh khách với tôi: “Mộc tiểu thư đúng là một người tuyệt vời, hy vọng sau này sẽ còn nhiều cơ hội được hợp tác với cô”.

Cái gọi là hợp tác đương nhiên là Trang Phác Viên phải bỏ tiền túi ra, phải nhiệt liệt hoan nghênh mới đúng.

Mấy ngày sau, bạn của tôi gọi đến, mở miệng ra đã hỏi: “Đã xem tin tức chưa?”.

Bây giờ đối với những câu hỏi như vậy tôi cực kì mẫn cảm, cực kì lo lắng, không biết là có phải lại có tay nhà báo bất lương nào tung tin đồn bậy bạ không.

Bạn tôi nói: “Trang Phác Viên không li dị, xoay người một phát là trở thành một ông chồng tốt ngay, đang cùng vợ mình đi du lịch các nước”.

Cái gì ???

“Nghe nói anh ta là vì đứa con nên mới cố gắng cứu vãn hôn nhân thêm một lần nữa”.

“Vậy … Trương Mạn Quân thì sao?”.

Bạn tôi nói: “Hỏi rất hay … Ngay từ đầu cô ấy cứ luôn miệng phủ nhận rồi sau đó từ chối gặp phóng viên. Trước ba giờ còn có phóng viên chụp được ảnh hai vợ chồng Trang thị đang cùng làm thủ tục đăng kí”.

Có thể thấy được Trương Mạn Quân lại một lần nữa chọn sai đối tượng, cặp mắt nhìn đàn ông của cô ấy không bằng một góc lúc chọn diễn viên.

Thái Nhiên có chút lo lắng: “Di động của Trương Mạn Quân sao gọi mãi mà không được?”.

“Cái tên họ Trang này, không biết anh ta nên đa tình hay vô tình là tốt đây”.

“Ít bàn luận chuyện của người khác đi”, tôi nói.

“Em còn bênh vực anh ta à?”, Thái Nhiên giận dỗi đứng lên: “Sự

nghiệp thành công, lịch sự, tao nhã, mẫu người mà mọi cô gái luôn ước ao, chỉ cần anh ta giở chút thủ đoạn thôi là có thể mang em ra đùa giỡn xoay vòng vòng đó”.

“Nghe anh nói có vẻ mỉa mai quá nhỉ?”, tôi liếc cậu ta một cái: “Cho tới bây giờ em vẫn không có nhìn nhầm, anh ta thực sự là một người rất tốt”.

“Anh ta thì có được cái ý tốt gì chứ?”.

“Anh …”, tôi vừa tức giận vừa buồn cười: “Anh nói nhiều như vậy rốt cuộc là muốn nói cái gì?”.

“Anh biết, bà Trang có một dạo đã nghĩ vì em nên chồng bà ta mới quyết định ly hôn”.

Tôi xoay người lại: “Dương Diệc Mẫn nói với anh nhiều chuyện quá nhỉ”.

“Đó! Đã đến vấn đề của chúng ta rồi đó”.

Tôi chán nản: “Anh muốn trách em vì có cái nhìn thoáng hay là quá mức khắt khe trong chuyện này?”.

“Anh thấy anh ta không vừa mắt, một tên ngụy quân tử

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT