watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4278 Lượt

giờ lìa xa. Bác sĩ kiểm tra xong, nhìn hai người:

- Hai người tình cảm tốt thật. Cháu biết không? Bạn trai cháu ở bên cạnh cháu suốt ba ngày hai đêm rồi, chưa nghỉ ngơi lấy một phút.

Trái tim cô lại đập sai một nhịp.

Thì ra anh luôn ở bên cạnh cô, luôn không rời xa cô. Bác sĩ kiểm tra xong nói tất cả đều OK, sau đó y tá mang đồ ăn vào. Ân Tá bẻ bánh mì thành từng miếng nhỏ rồi đút cho cô ăn, sau đó anh lại thổi ly sữa nóng hổi và múc từng thìa cho cô uống.

- Nóng không?

Cô lắc đầu:

- Anh không phải tới công ty hả?

- Các đồng nghiệp và cấp dưới có thể lo được. – Ân Tá giúp cô đắp chăn cẩn thận. Hành động này của anh khiến cô nhớ tới hồi nhỏ mình ngủ hay đạp chăn ra ngoài, bố thường kéo chăn đáp cho cô. Bảo Lam đẩy anh ra:

- … Hay anh cứ về đi.

Anh im lặng hồi lâu không lên tiếng. Ngay cả hơi thở của anh cũng trở nên chậm chạp… Cuối cùng anh hỏi:

- Em vẫn đang giận anh hả? Vụ tai nạn năm đó, anh thực sự không biết làm thế nào mới có thể…

Tội ác mà anh phạm phải không bao giờ có thể bù đắp được, bởi vì người quan trọng nhất với cô đã không còn tồn tại nữa. Sự thực đó không thể nào thay đổi được. Ân Tá không thể trả bố lại cho Bảo Lam.

Cô đau đớn.

Lần đầu tiên cảm thấy cơn đau của dao cắt vào da thịt, cũng lần đầu tiên cảm thấy có một cơn đau dịu dàng như thế.

Rõ ràng là thích anh, rõ ràng là luôn ỷ lại vào anh, nhưng chỉ cần nụ cười, khuôn mặt của bố xuất hiện trong đầu là cảm giác xấu hổ lại dâng lên. Yêu người đã từng giết bố mình, đúng là một sự phản bội.

- Anh đi đi. – Cô co người lại, giấu khuôn mặt mình trong chăn, không muốn nhìn anh, nhưng hai tai lại dỏng lên lắng nghe mọi động tĩnh trong căn phòng. Anh vẫn bất động:

- Không đi, anh ở đây chờ.

-… Em bảo anh đi mà! – Giọng nói của cô khàn khàn, như một con rùa rúc mình vào trong chăn.

- Chờ em khỏe rồi anh sẽ đi…

- Nếu anh còn ở đây thì em không bao giờ khỏe được! Anh đi đi! Em không muốn nhìn thấy anh! – Tại sao khi nói ra những lời nói làm tổn thương tới anh, trái tim cô lại đau như thế?

Giọng anh trầm xuống, gần như lạc đi:

- Em thực sự không muốn nhìn thấy anh?

- Đúng! Anh đi đi thì em sẽ khỏi. – Cô nói dối anh.

Rất lâu, rất lâu sau, cô vẫn nằm trong chăn ho nhẹ một tiếng, không có động tĩnh gì. Cuối cùng thì anh cũng đã đi, đi thật rồi. Cô thất vọng nghĩ. Cô vừa nhớ anh, vừa tức giận, vừa thấy mâu thuẫn. Cô âm thầm rơi lệ rồi cuối cùng ngủ thiếp đi khi những giọt nước mắt vẫn còn vương trên má.

Dần dần cô đã nhìn thấy có một chút ánh sáng qua kẽ hở của dải băng. Cô biết mắt mình không bị mù nên yên tâm hơn nhiều, rất ngoan ngoãn nghe lời y tá uống thuốc, tiêm thuốc. Cô y tá ngày nào cũng mang tới một bó hoa khác nhau, có lúc là hoa hồng, có lúc là bách hợp, cũng có lúc là một loài hoa nào đó mà cô không biết tên.

- Em thích thật, ngày nào cũng có người tặng hoa. – Cô y tá trẻ nói với giọng ngưỡng mộ. – Chị lớn thế này rồi mà chưa bao giờ được ai tặng hoa hồng.

- Vậy thì tặng cho chị đấy. – Bảo Lam cười nói. Dù sao cô cũng không nhìn thấy gì, cần hoa làm gì. Chẳng cần nghĩ cũng biết là Ân Tá tặng cho cô, hôm đó bị cô đuổi về, anh không tới lần nào nữa. Mấy hôm nay đêm nào cô cũng gặp ác mộng, mơ thấy khuôn mặt bố toàn là máu. Cô khóc lớn trong cơn mơ, bố nói với cô rằng, đừng trách anh chàng đó, đừng trách Lâm Ân Tá. Bố càng bảo cô đừng trách anh thì cô lại càng khóc lớn. Anh đã bị cô đuổi đi rồi, sẽ không quay lại nữa đâu.

Lúc tỉnh lại, mí mắt cô đau nhói vì nước mắt, cô nghẹn ngào gọi tên một người.

Lần này cô không gọi “mẹ” mà gọi tên “Ân Tá”.

Đừng đi, đừng đi. Cuối cùng rồi cô cũng sụp đổ. Đừng đi.

Em không muốn anh đi.

Khi bác sĩ tới kiểm tra tình hình cho cô, dặn dò:

- Yên tâm mà dưỡng bệnh, đừng có sốt ruột, bạn trai cháu đã sốt ruột lắm rồi.

Ngải Linh Linh tới thăm cũng nói:

- Anh chàng Lâm Ân Tá đó đã thành một vị phật hóa thạch rồi, chắc chắn có một ngày sẽ được lên Niết bàn.

Ngay cả đồng nghiệp của Lâm Ân Tá, anh Trương tới thăm cũng nói:

- Yên tâm dưỡng bệnh đi cô bé. Em đừng giận Ân Tá nữa, cả đời này anh chưa bao giờ thấy cậu ấy lo lắng như thế.

Liệt Nùng tới thăm đúng lúc cô đã ngủ, trong giấc ngủ cô còn lẩm bẩm gọi tên Ân Tá. Liệt Nùng ngồi bên giường cô rất lâu, nhìn đồng hồ nhích từng phút, từng giờ, cuối cùng để lại quà rồi ra về.

Duy chỉ có Ân Tá là không tới.

- Lúc em ngủ, có ai tới thăm em không? – Bảo Lam hỏi y tá.

Cô y tá nghĩ một lát:

-… Có thì có.

- Con trai hay con gái? – Tim Bảo Lam đập mạnh, vội vàng hỏi.

- Con trai. – Cô y tá nói. – Trông giống như một bác sĩ.

- Bác sĩ? – Bảo Lam thất vọng thấy rõ, Ân Tá đâu có giống bác sĩ.

- Đúng rồi, chắc là bác sĩ, cả người nồng nặc mùi thuốc sát trùng, lúc ra ngoài còn dặn chị làm thế nào để chăm sóc cho em, còn oai hơn cả bác sĩ điều trị chính. – Cô y tá tức giận nói. Bảo Lam cười thầm, người này chắc chắn là Liệt Nùng.

Một buổi sáng sớm hai tuần sau, y tá giúp Bảo Lam tháo băng quanh mắt dưới sự hướng dẫn của bác sĩ. Lâu ngày không nhìn thấy ánh sáng, cô chớp chớp mắt, trong ánh sáng mờ mờ, hình như cô nhìn thấy Ân Tá đứng đằng sau bác sĩ, cô lập tức mở lớn mắt, đúng là anh!

- Anh… sao anh lại ở đây? – Cô lắp bắp hỏi. Ân Tá gầy đi rất nhiều, hai mắt thâm quầng. Bác sĩ và y tá đồng loạt nói:

- Anh ấy à? Sợ cô đuổi anh ấy đi nên không dám lên tiếng. Lúc nào anh ấy cũng ở đây, suốt nửa tháng rồi! Còn dặn chúng tôi không được nói cho cô biết!

Vậy nửa đêm cô gọi tên anh, hỏi y tá có ai tới thăm cô không… Những chuyện này Ân Tá đều biết? Bảo Lam đỏ mặt.

Cô y tá ôm mặt:

- Nếu tôi mà có một anh người yêu vừa chung tình vừa đẹp trai như thế…

Ân Tá nắm tay cô, dìu cô xuống giường, giúp cô mặc áo khoác ngay trước sự chứng kiến của mọi người. Anh mua một đôi tất và một đôi dép lê mới, quỳ xuống xỏ vào cho cô. Khi bàn tay ấm áp của anh chạm vào đôi chân lạnh giá của cô, mấy cô y tá bên cạnh đều thì thầm với nhau:

- Nếu có người đối xử với mình tốt như vậy…

Đúng vậy, Bảo Lam, có người đối xử tốt với mày như thế, mày còn đòi hỏi cái gì? Giây phút đó, hình như cô đã nghĩ thông suốt, nắm chặt tay anh:

- Sau này… cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng không được lừa em.

Ân Tá sững sờ rồi vội vàng đáp:

- Sau này chúng ta không có bí mật gì giấu nhau nữa, sẽ không bao giờ xa nhau.

Hai người nắm chặt tay nhau, cô không khóc, nhưng nhìn thấy ánh sáng của một

giọt lệ ấm áp trong đáy mắt anh.

Không rời xa. Không bao giờ rời xa.

Vết thương coi như đã khỏi, Bảo Lam thông báo tin này cho người mẹ vẫn đang ở dưới quê. Bà Âu Dương Tú vội vàng quay lại, đón con gái ra viện.

- Mẹ, đây là… – Bảo Lam đỏ mặt. – Bạn trai của con, Lâm Ân Tá.

Lâm Ân Tá?

Âu Dương Tú kinh ngạc, mấy túi đồ trên tay rơi xuống đất. Ân Tá nhiệt tình đón một cái túi lớn trong tay bà, nhưng Âu Dương Tú không chịu buông tay.

- Bác gái, để cháu giúp bác.

- Không, không… – Âu Dương Tú hoảng sợ nhìn Ân Tá. 10 phút trước, bà nghĩ tới cô con gái đang bị thương, vô cùng lo lắng, nhưng 10 phút sau, trong trái tim bà không chỉ có sự lo lắng mà còn là những suy đoán, căm hận và hoảng sợ, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Về tới nhà, Âu Dương Tú đi nấu một nồi canh tẩm bổ. Ân Tá cẩn thận bế Bảo Lam ra ghế, đặt một bát canh trước mặt cô rồi múc từng thìa cho cô uống.

- Nóng không? – Anh hỏi.

Cô ngơ ngẩn cười, nụ cười rất ngọt ngào:

- Không nóng. – Hạnh phúc tràn đầy trên khuôn mặt cô. Người mẹ ngồi trên chiếc ghế khác uống canh, chiếc thìa sứ khuấy đều trong bát, vang lên những tiếng lạch cạch.

- Anh Lâm. – Bà lên tiếng gọi anh.

- Bác cứ gọi cháu là Ân Tá được rồi.

- Ồ, Ân Tá. – Bà đặt chiếc thìa xuống, đứng lên. – Cậu qua đây với tôi, ngoài ban công có một cái móc bị hỏng…

- Mẹ, mẹ coi anh ấy là thợ sửa cho nhà mình hả? – Bảo Lam trách mẹ. Bà lườm cô rồi cười nói. – Còn chưa gả cho người ta mà đã quên mẹ rồi.

- Mẹ! – Bảo Lam đỏ mặt, không biết nói gì. Ân Tá đặt chiếc thìa vào tay cô. – Em tự uống đi, ngoan nhé! – Anh xoa đầu cô rồi theo Âu Dương Tú ra ban công.

- Bác gái, cái móc nào bị hỏng? – Ân Tá ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ nghe thấy tiếng thở dài lạnh lùng của người mẹ:

- Cậu Lâm, coi như tôi cầu xin cậu, tránh xa Bảo Lam nhà tôi ra được không?

- Cái gì ạ? – Trái tim anh nặng trĩu. – Bác… thấy phiền vì vụ tai nạn năm đó?

- Nếu là cậu, cậu quên được không? – Bà nói, anh mắt tràn đầy sự oán hận. – Bảo Lam lúc nào cũng nghiêm túc trong tình yêu, bây giờ nó đang yêu nên nói gì nó cũng không nghe đâu. Có ngày nào đó cảm giác này qua đi, chắc nó cũng thấy phiền lòng! Bố nó qua đời có liên quan tới cậu, cậu có chối được không?

Anh im lặng. Những việc này không phải là anh không nghĩ tới, anh còn sợ mất đi Bảo Lam hơn bất cứ người nào khác. Cho dù chỉ là giả thiết, anh cũng đã thấy trái tim mình đau nhói. Ân Tá ngập ngừng:

- Bác gái… Những việc này cháu đã bàn với Bảo Lam, chúng cháu đều tin rằng…

- Tin cũng vô dụng!

Lần đầu tiên Ân Tá thấy bà tỏ ra kích động như vậy, sắc mặt bà nặng nề, rõ ràng là đang lo lắng, nhưng

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT