|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
cũng đang do dự, không biết nên nói thế nào.
- Cứ cho là lúc trước tôi có lỗi với mẹ con cậu, sau đó chồng tôi qua đời, coi như đã trả món nợ này, tôi cầu xin cậu, cậu đừng trả thù con gái tôi…
- Bác gái! – Anh hạ thấp giọng khẩn cầu. – Bác phải tin cháu… – Xoảng! Trong phòng khách vang lên tiếng vỡ của đồ sứ, Ân Tá biết có chuyện chẳng lành, vội chạy nhanh tới, thấy Bảo Lam đã ngã xuống khỏi ghế, khuôn mặt đỏ bừng. Bát thìa bằng sứ vỡ khắp nền nhà.
- Tội nghiệt mà! – Người mẹ kêu lên đau đớn.
- Em chóng mặt quá, thế là… – Cơ thể Bảo Lam vẫn còn rất yếu. Ân Tá dìu cô đứng lên, trong đầu lại vang lên câu nói của bà Âu Dương Tú lúc nãy…
“Cứ cho là lúc trước tôi có lỗi với mẹ con cậu, sau đó chồng tôi qua đời, coi như đã trả món nợ này, tôi cầu xin cậu, cậu đừng trả thù con gái tôi…”.
Ánh mắt khẩn cầu của Âu Dương Tú khiến anh không biết phải làm thế nào.
Tiếng điện thoại vang lên gấp gáp, Ân Tá liếc vào màn hình, là mẹ anh gọi tới. Mẹ anh rất ít khi gọi điện tới cho anh.
- Con trai, về nhà ăn tối, Quý Vãn tới đây chơi. – Nghe giọng nói có thể biết hôm nay tâm trạng của mẹ anh rất tốt. Ân Tá vừa nghe đã thấy có gì không ổn, bèn hạ thập giọng, từ chối:
- Mẹ, tối nay con không về ăn cơm đâu, có việc.
- Con có việc lớn bằng trời cũng phải về đây cho mẹ. Trừ phi con không nhận người mẹ này nữa. – Mẹ anh lên tiếng rồi cúp mạnh điện thoại. Bảo Lam cố đứng vững, hỏi:
- Mẹ anh gọi tới hả?
- Ừm, cũng không có việc gì.
- Chắc chắn là có việc rồi, nhìn sắc mặt anh khó coi quá. Anh chăm sóc em lâu thế rồi, mau về nhà xem thế nào đi. – Cô nói. – Nếu không mẹ anh lại trách em cướp mất con trai bà.
- Vợ anh bắt đầu từ lúc nào lại hiểu chuyện như thế? – Ân Tá véo nhẹ má Bảo Lam, nụ cười ngoan ngoãn của cô như một đóa hóa cúc vàng rực trong ánh nắng mặt trời, ấm áp và ngọt ngào.
Nhà Ân Tá nằm ở “khu nhà giàu” rất có tiếng trong thành phố, những người sống ở đây đa số đều là những người giàu có và quyền lực tới mức sợ mình bị người khác ám sát hoặc bắt cóc. Xung quanh khu này được canh gác rất nghiêm ngặt, nhà nào cũng có thang máy ra vào, trên đường thi thoảng sẽ có những chiếc xe sang trọng đi qua, rất ít khi nhìn thấy người nào khác ngoài bảo vệ. Xe của Ân Tá vừa lái qua cánh cổng lớn của tòa nhà, bà mẹ trong phòng khách đã nhìn thấy con trai về nhà qua camera, vui vẻ sai người làm đi mở cửa.
- Ôi… đúng là Ân Tá nhà chị về rồi. – Dì Tiêu cố gắng kéo dài chữ “ô”, cô gái Quý Vãn bên cạnh đứng lên, ngọt ngào gọi “anh yêu”.
- Chị xem Vãn Vãn nhà chúng tôi, bao nhiêu năm không gặp Ân Tá rồi mà mở miệng ra vẫn còn gọi “anh yêu”. – Dì Tiêu nhìn mẹ Ân Tá cười, hai bà già trao đổi ánh mắt cho nhau như đã hoàn thành một thỏa thuận nào đó. Ân Tá thầm kêu khổ trong lòng, lại nhìn thấy ánh mắt đưa tình của Quý Vãn, lập tức hiểu ra mục đích mẹ mình cứ nằng nặc gọi anh về ăn cơm bằng được.
Nếu xét về ngoại hình, Quý Vãn đúng là một cô gái được lòng các chàng trai. Cao 1m67, thân hình và khuôn mặt đều đẹp, là người tình trong mơ của rất nhiều người, những lời mời đóng phim không bao giờ dứt. Chỉ tiếc là Ân Tá cảm thấy cô “đẹp thì có đẹp, nhưng không có hồn”. Cô nói chuyện nhõng nhẽo, luôn học theo cách Sử Tương Vân gọi Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng, rõ ràng phải gọi anh là “anh hai” thì từ nhỏ đã cố tình gọi chệch đi là “anh yêu”, khiến mọi người đều gán ghép anh cho cô.
Anh yêu, mọi người đều đang chờ anh về ăn cơm đấy. – Từ lúc bước chân vào cửa, sóng mắt của Quý Vãn chưa lúc nào rời khỏi khuôn mặt Ân Tá. Mẹ anh nhìn thấy hết, thầm vui trong lòng, vội nói thêm vào:
- Ân Tá này, con thấy Vãn Vãn chu đáo không, lúc đầu mẹ bảo là cứ ăn cơm trước đi, không chờ con nữa, nhưng nó sợ con về ăn cơm không còn nóng, thế là cứ bắt cả nhà phải chờ…
- Như thế gọi là gì nhỉ… – Dì Tiêu góp chuyện, khen con gái mình. – Sức mạnh của tình yêu?
Quý Vãn xấu hổ đỏ mặt, kéo dài giọng nói:
- Mẹ…
- Được rồi, được rồi, ăn cơm thôi. – Mấy “bà già” thấy trêu thế đủ rồi, vui vẻ kéo nhau đi ăn cơm, còn cố ý để Ân Tá ngồi cạnh Quý Vãn. Trong bữa cơm, Quý Vãn tự nhiên như là chủ nhân của bữa cơm hôm nay, liên tục gắp thức ăn cho Ân Tá.
- Ân Tá này, nếu mà con có cô bạn gái hiểu chuyện như Vãn Vãn thì mẹ yên tâm rồi. – Mẹ anh cố ý nói vậy là để giúp đỡ cho Quý Vãn.
Ân Tá nuốt vội miếng cơm, thản nhiên nói:
- Vâng, con có rồi.
- Cái gì? – Mẹ anh há hốc miệng.
Ân Tá ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua mọi người trên bàn ăn:
- Con có bạn gái rồi.
Câu nói của anh dấy lên một cơn sóng. Sắc mặt dì Tiêu lập tức thay đổi, nụ cười vừa nãy trở nên ngượng nghịu, trông vô cùng hoạt kê. Ánh mắt Quý Vãn thoáng tia thất vọng, ngay sau đó một nụ cười miễn cưỡng nở ra trên mặt cô.
- Anh yêu, bạn gái anh là ai thế? – Cô cười. – Muốn gặp cô ấy quá, không biết cô gái nào mà chinh phục được anh yêu nhà chúng ta.
- Nhóc con, đừng có lừa mẹ! – Mẹ anh suýt chút nữa thì đã dùng đũa gõ vào đầu con trai. – Con có bạn gái ở đâu? Đừng có bốc phét.
- Có thật mà.
- Vậy con đưa về nhà xem thế nào! – Mẹ anh ép.
- Được thôi… – Ân Tá suy nghĩ nhanh, trước tiên phải bàn bạc thời gian với Bảo Lam, xem ý cô thế nào rồi tính sau. – Mấy ngày nữa con đưa về.
- Mấy ngày nữa để làm gì? Mai gọi nó tới nhà ăn cơm. – Mẹ anh kiên quyết phải xem cô gái đó thế nào.
Ân Tá lười biếng đáp:
- Mai con phải họp, không có thời gian.
- Thế thì ngày kia!
- Ngày kia con đi công tác Bắc Kinh. – Ân Tá lại đáp.
Quý Vãn vội vàng nói:
- Chắc là tình cảm của anh yêu với bạn gái còn chưa ổn định, dì cứ để từ từ cho họ nuôi dưỡng tình cảm đã!
- Dì chỉ sợ tình cảm của chúng nó sâu đậm quá! – Câu nói này chọc đúng vào nỗi đau của bà. – Bọn con gái chẳng học hành gì chỉ dựa vào tuổi trẻ muốn gả vào nhà chúng ta sống sung sướng, muốn không mất công mà vẫn được làm mợ chủ! Bọn chúng đều như thế cả! Ân Tá, con vẫn còn trẻ, cuộc đời hiểm ác lắm!
Lại nữa rồi, lại bài ca này. Ân Tá bỏ đũa xuống:
- Mẹ, bạn gái con không phải người như vậy.
- Con hiểu cô ta sao? Hai đứa quen nhau được mấy ngày?
- Quen nhau cả đời rồi. – Anh đứng lên lịch sự nói. – Con ăn xong rồi, mọi người cứ ăn tự nhiên đi. – Sau đó anh đi nhanh lên lầu. Quý Vãn đuổi theo gọi anh:
- Anh yêu! Tuần sau một bộ phim của em ra rạp, đây là vé mời, anh nhớ tới ủng hộ nhé!
- Anh không có thời gian. Chúc phim mới của em thành công. – Đi được mấy bậc cầu thang, anh nhớ ra cái gì đó. – Vãn Vãn, sau này em cứ gọi thẳng tên anh sẽ tiện hơn, không gọi là anh Lâm cũng được. Nhiều lúc xưng hô thân mật quá, anh sợ bạn gái anh hiểu lầm.
Anh Lâm?
Cách xưng hô này còn xa lạ hơn cả với người ngoài.
Bàn tay cầm vé xem phim của Quý Vãn cứng lại. Duy chỉ có anh, duy chỉ có anh là lạnh nhạt với sự nhiệt tình của cô, là người đàn ông không bao giờ chịu liếc nhìn cô. Cô nhếch môi lên, nụ cười được bao bọc trong một làn sương lạnh giá.
- Được rồi, đưa cả bạn anh tới xem buổi công chiếu nhé. Em rất muốn xem cô gái chiếm được trái tim của anh trông như thế nào. – Cô nói, bàn tay vò chặt hai tấm vé.
Từ sau hôm thông báo là đã “có bạn gái rồi”, mẹ anh không buông tha cho anh, cả ngày đòi anh phải đưa bạn gái về nhà ăn cơm, nhất định phải xem cô như thế nào.
- Chỉ có anh, mẹ anh và em ba người thôi, đi ăn bữa cơm gia đình. – Ân Tá nói trong điện thoại. – Nếu cứ từ chối mẹ anh sẽ nghi ngờ mất. Với lại con dâu cũng phải có ngày tới gặp mẹ chồng chứ, phải không? Hahaha…
- Này, Lâm Ân Tá, anh còn cười em giết anh đấy! – Bảo Lam miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng thấy rất ngọt ngào. Gặp người lớn là con đường tất yếu mà những người yêu nhau phải đi để có thể đi tiếp tới bước sau, Ân Tá đồng ý đưa cô đi gặp người thân chứng tỏ tình cảm của anh rất nghiêm túc.
Mọi việc phát triển rất thuận lợi.
Bảo Lam bắt đầu lựa chọn món quà nào mang tới cho mẹ anh, sau khi tan học, cô cùng Ngải Linh Linh đi hết hai con phố, chọn được một chiếc váy liền dài tới đầu gối màu tím nhạt. Ân Tá đã đặt chỗ ở quán ăn mà mẹ anh thích nhất. Trưa hôm đó, Ân Tá và mẹ ngồi chờ mãi không thấy Bảo Lam tới.
- Đi đường bị tắc hả?
Bà mẹ hỏi con trai, sắc mặt không vui. Lại chờ thêm khoảng nửa tiếng nữa, Bảo Lam gọi điện tới, bảo cô không tới được, nhờ Ân Tá xin lỗi mẹ anh giúp.
- Thôi bỏ đi, nó còn trẻ, không thích ăn cơm với người già như tôi. – Mẹ anh nói mát mẻ. Ân Tá gọi thức ăn lên rồi ngồi ăn cùng mẹ. Hai mẹ con ăn xong, vừa đi ra khỏi quán ăn thì gặp Quý Vãn cũng tới đây tiếp khách. Người ra người vào nhưng cô không quan tâm tới thân phận là ngôi sao của mình, gỡ cặp kính râm ra rồi vội vàng chạy tới níu tay mẹ Ân Tá, luôn miệng gọi “dì” rất ngọt, chỉ còn thiếu một tiếng “mẹ” nữa mà thôi.
Mẹ anh vui lắm:
- Vẫn là Vãn Vãn nhà ta ngoan nhất, vừa xinh xắn, vừa hiểu chuyện.
Lúc trước mất công chuẩn bị rất lâu, vậy mà tới lúc này lại nói là không tới được? Ân Tá chạy vội tới nhà Bảo Lam, Bảo Lam không chịu ra gặp anh. Bà Âu Dương Tú mở hé cánh cửa:
- Nó nói không muốn gặp cậu.
- Có việc gì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




