|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
gái, bất cứ người con gái nào mà anh không quan tâm đều từng nếm trải điều này. Cô cắn môi, hừ một tiếng, giúp An Ninh phủi mấy hạt bụi bám trên vai áo, ghé sát vào tai “cậu” nói:
- Về nói với chị của em, chị sẽ cướp bạn trai của chị ấy đấy.
An Ninh thấy lành lạnh sống lưng. Quý Vãn đeo kính râm lên, thu hút ánh mắt của vô số người qua đường. Cô gái này thực sự rất xinh đẹp. An Ninh nhớ lại vẻ mặt kiên quyết của Jason khi thay lòng đổi dạ, bất giác thấy trái tim run rẩy.
Mình có thể là đối thủ của Quý Vãn không?
- Em còn huyên thuyên cái gì đó? – Ân Tá đẩy Quý Vãn. – Còn không đi chụp ảnh hả?
- Được rồi, được rồi. – Quý Vãn làm nũng. – Anh yêu, em đi trước đây.
- Đã nói là đừng gọi anh như thế rồi còn gì, bạn bè bình thường đừng có gọi thân mật như vậy. – Anh nói. – Mau đi đi.
Quý Vãn thoáng khựng lại, từ trước tới giờ chưa có người đàn ông nào dám đối xử lạnh nhạt với cô như vậy. Ân Tá cũng cảm thấy nếu mình cứ nhấ
nhấn mạnh quá vào việc này thì hơi quá đáng.
- Xin lỗi, không phải anh cố ý làm em khó chịu, chỉ là là con trai, anh phải quan tâm nhiều hơn tới cảm nhận của người yêu mình.
- Ừ. – Quý Vãn cười. – Biết rồi, anh Lâm của em. – Cô quay người đi sang bên kia đường. Thấy “tình địch” của mình đã khuất sau cánh cửa quán ăn đối diện, An Ninh mới thở phào nhẹ nhõm.
Ân Tá hỏi:
- Sao thế? Sao lại thở dài?
An Ninh suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn nói:
- Anh còn nhớ Jason không? Khi anh ấy chia tay với em, trên tạp chí có xuất hiện một bức ảnh rất lớn chụp cảnh anh ấy thân mật với một người con gái khác, nói rằng bọn họ “thân mật nắm chặt tay nhau ra khỏi một nhà hàng sang trọng”… – Nói tới đây, “cậu” im bặt. – Xin lỗi, em không nên nói với anh những điều này.
Sau đó “cậu” tự cười nhạo mình:
- Anh thấy đấy, mẹ em không tìm được bác sĩ tốt, em lại bắt đầu nói linh tinh rồi.
Nhưng ngay sau đó lại là một cái ôm rất ấm áp của Ân Tá.
Ân Tá ôm “cậu” thật chặt, mặc kệ ánh mắt hiếu kỳ của người đi đường đang nhìn chằm chằm vào hai người đàn ông ôm nhau. Vì “cậu”, anh không quan tâm tới gì khác, giống như bảo vệ đứa con của mình, dịu dàng vuốt mái tóc mềm mại của “cậu”, trong ánh mắt là sự yêu thương vô bờ. Anh đau lòng hỏi:
- Lúc đó chắc là buồn lắm phải không?
An Ninh nghẹn ngào gật đầu.
Đương nhiên là buồn rồi, bị người mà mình tin tưởng nhất bỏ rơi.
Ân Tá lại càng ôm chặt hơn:
- Đừng sợ, từ hôm nay có anh rồi. – Nghe thấy câu nói này, An Ninh cảm thấy cuộc đời mình như vậy là đã đủ. Cho dù không thể cùng nắm tay nhau tới khi đầu bạc, nhưng có câu này của anh, cũng đủ rồi.
Bất giác, nước mắt rơi giàn giụa.
- Anh tin em hả? Người anh đang ôm rốt cuộc là “Bảo Lam” hay “An Ninh”?
Ân Tá sờ lên nốt ruồi nhỏ mọc dưới tai An Ninh khoảng 15cm.
- Anh chỉ nhớ người anh yêu nhất có một nốt ruồi nhỏ ở đây.
Họ ôm nhau thật chặt, đằng sau tấm rèm cửa sổ ở tầng bốn quán ăn đối diện là khuôn mặt kinh ngạc của Quý Vãn.
Cô không nhìn lầm chứ?
Quý Vãn day day hai mắt. Không sai, Ân Tá đang ôm chàng thiếu niên đó. Người anh yêu không phải là Bảo Lam sao? Lẽ nào – suy đoán như một dòng điện chạy qua não cô. Người “bạn gái” mà anh nói chính là…
- Chị nhiều chuyện quá, Quý Vãn. – Bích Kỳ, em gái Ân Tá dùng chiếc muỗng nhỏ xúc một thìa cà phê sữa, thong thả cho vào miệng. – Anh trai em sao có thể là loại người đó.
Quý Vãn gật mạnh:
- Là thật đấy! Chị thấy anh ấy ôm một chàng trai, ngay giữa phố luôn.
Bích Kỳ không tin. Tối hôm đó sau khi về nhà, Ân Tá ngồi trên salon phòng khách đọc tạp chí Tài Kinh, cô ôm chặt cổ anh từ phía sau, luôn miệng gọi “anh yêu” khiến Ân Tá bực mình:
- Sao em cũng học theo Quý Vãn vậy?
- Học theo cô ấy để sau này câu được chàng rể giàu! – Bích Kỳ mỉm cười ngồi xuống salon, tiện tay cầm một quả táo để trên bàn cho vào miệng gặm, không hề nữ tính chút nào. – Anh, nghe nói anh có bạn gái rồi hả? – Lời còn chưa nói dứt đã vang lên tiếng vỡ trong phòng bếp, một chàng trai khuôn mặt thanh tú vội vàng chạy ra:
- Xin lỗi, xin lỗi, em rửa tay không cẩn thận đụng vào cái bát bên cạnh, chổi để ở đâu ạ?
Chị Huệ giúp việc vội nói:
- Không cần đâu, cậu An, cậu là khách, tôi quét là được rồi, cậu cứ nghỉ ngơi đi.
- Thế sao được. – Bảo Lam lắc đầu tỏ ý xin lỗi. – Làm vỡ bát chắc sẽ trừ tiền lương của chị phải không? Bây giờ em đi mua một cái bát khác để đền.
- Được rồi. – Ân Tá đặt tờ báo lên bàn, vẫy tay gọi An Ninh. – Không cần phải phiền phức nữa, em lại đây, anh giới thiệu em gái anh cho hai người quen biết. – Anh kéo Bích Kỳ ra. – Đây là em gái anh, Lâm Bích Kỳ.
Vốn dĩ lúc đi dạo phố hứng chí lên mới theo Ân Tá về nhà, không ngờ vừa mới tới đã làm vỡ bát, lại còn gặp em gái anh. An Ninh đành đi tới chào hỏi:
- Chào bạn, mình là An Bảo… An Ninh.
Bích Kỳ cười:
- Làm gì có ai giới thiệu tên mình và cũng sai như thế. – Cô cười trông rất đáng yêu, khuôn mặt đẹp như một bông hoa đào, làn da trắng hồng mịn màng. Bích Kỳ nhìn chàng trai tên là “An Ninh” trước mặt, “cậu” khoảng 17, 18 tuổi, cũng tương tự như độ tuổi của mình, khuôn mặt thanh tú, nụ cười trong sáng, trông thư sinh hơn nhiều so với những người bạn cùng độ tuổi nhưng lại không có vẻ gì chơi bời, nghịch ngợm. Ai nói không có tình yêu sét đánh? Bích Kỳ nhìn chàng trai trước mặt, lập tức thích luôn, chỉ có mấy phút mà trái tim cô đã hướng về “cậu”.
Tối hôm đó mẹ Ân Tá giữ An Ninh ở lại ăn cơm, Bích Kỳ cứ dính lấy An Ninh, từ đầu đến cuối cứ đòi ngồi cạnh “cậu”, luyên thuyên đủ thứ chuyện.
- Anh Ninh, ăn bít tết đi, bít tết chị Huệ làm là ngon nhất đấy.
- Anh Ninh, anh có uống canh không?
- Anh Ninh, anh học ở trường nào thế? Ngày trước sao không nghe thấy anh trai em nhắc tới anh? – Cô hỏi. An Ninh đáp bừa:
- Anh vừa mới thi đại học, tháng sau vào học trường Khánh Đại.
- Anh cũng là sinh viên mới trường Khánh Đại hả? – Bích Kỳ vui mừng, ôm chặt lấy cánh tay “cậu” ra sức hỏi. – Em học ở khoa Tài chính, anh Ninh học ở khoa gì? Chuyên ngành gì?
Chết rồi, không bịa được nữa rồi.
Thấy cứ đà này thì chắc chắn Bích Kỳ sẽ tới trường tìm “cậu” mất, An Ninh ấp úng nói:
- Anh vốn dĩ đăng ký khoa kiến trúc, nhưng sau đó cảm thấy không phù hợp với mình lắm nên sau khi khai giảng có thể sẽ tìm trường nào khác để chuyển ngành…
- Chuyển ngành? Vậy thì tốt quá! Anh An Ninh, anh chuyển tớp lớp 2 khoa Tài chính đi! – Cô mỉm cười ngọt ngào. – Chúng ta học cùng lớp được không?
- Tốt cái đầu em ấy. – Ân Tá dùng đũa gõ nhẹ lên đầu cô. – Cứ nhìn thấy con trai là mắt sáng lên, hồi học lớp 12 có thấy em chăm chỉ thế đâu. – Cô em gái từ trước tới nay luôn là hòn ngọc trong lòng mẹ, bình thường con trai lớn dạy dỗ con gái, mẹ anh chỉ cười xòa cho qua, lần này đề cập tới “vấn đề nhạy cảm”, bà tỏ ra không vui, bỏ bát đũa xuống, trách:
- Ân Tá này, em gái con sắp thành sinh viên đại học rồi, thích con trai cũng là bình thường mà! Mẹ chỉ tiếc là không tìm được ai nhân cách tốt, gia đình trong sạch trong thời gian em con học đại học để sau này ra trường cưới luôn, từ nhà bố mẹ tới thẳng nhà bố mẹ chồng, thế là mẹ yên tâm rồi. Trong vấn đề này, con lạc hậu hơn em gái con nhiều lắm, con xem, học 4 năm đại học cũng chẳng thấy con đưa cô bạn nào về nhà ăn cơm, lần trước dì Tiêu có ý gả con gái cho con, Quý Vãn cũng chủ động như thế rồi, con lại dội nước lạnh vào mặt người ta, đúng thật là… Đúng rồi, Tiểu Ninh này, bác hỏi cháu một chuyện nhé? – Bà quyết tâm tìm hiểu “nội tình” từ người bạn của Ân Tá. – Ân Tá nhà bác nói nó có bạn gái rồi, cháu thân với nó như thế, đã gặp bao giờ chưa?
- Dạ, chuyện này… – An Ninh ấp úng.
- Đương nhiên là gặp rồi! – Ân Tá nhanh nhẹn ngắt lời mẹ. – Đúng không?
- Dạ, vâng ạ. – An Ninh gật đầu liên tục.
Mẹ anh bắt đầu có hứng thú hơn:
- Tiểu Ninh, cháu nói thật cho bác biết, nhân phẩm, ngoại hình của cô gái đó thế nào?
- Đương nhiên là ngoại hình đẹp, tính cách lại tốt rồi! – Ân Tá cướp lời. – Mẹ, mẹ phải tin vào thẩm mĩ của con chứ. – An Ninh nghe anh nói vậy, thoáng đỏ mặt.
- Thế sao lần trước nó không tới ăn cơm? Bất lịch sự. – Mẹ anh lườm anh rồi quay sang An Ninh hỏi tiếp. – Tiểu Ninh này, cô gái đó con nhà đàng hoàng phải không? Học vấn và tính cách thế nào?
An Ninh thật thà đáp:
- Chị ấy vào năm học mới sẽ học năm thứ hai trường Khánh Đại, chuyên ngành báo chí, từ nhỏ tới lớn sống rất bình yên, mặc dù chưa làm việc gì khiến người khác ngưỡng mộ nhưng cũng không chơi với những người hư hỏng, nói chung là một cô gái bình thường.
- Vậy nhà cô ta thế nào? Bố mẹ làm gì? – Mẹ anh vẫn không chịu buông tha. Ân Tá gắp một cái cánh gà đưa vào tận miệng bà:
- Mẹ, mẹ hỏi cũng bằng thừa, dù sao con không lấy cô ấy thì chẳng lấy ai cả.
- Con! – Mẹ anh giận lắm, nhưng suy nghĩ một lát rồi lại bình tĩnh lại. Đúng vậy, con trai lớn rồi, mẹ không quản được nữa. Chỉ cần anh thích, cô gái đó lại thật thà, thế là được rồi. Nhà mình cũng có tiền có của, đâu cần phải tìm nhà thông gia giàu có… Nghĩ vậy, trong lòng mẹ anh thấy vui vẻ hơn. – Được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




