watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4260 Lượt

một người, người mà từng rất thân thiết với anh.

- An Ninh? – Anh hít một hơi, chậm rãi nhắc lại cái tên đó. Nụ cười dịu dàng của cô đã chôn sâu trong biển ký ức giờ lại hiện lên. Quý Vãn vốn rất thông minh, bật hỏi:

- Anh quen cậu ta hả?

- Không, không, chỉ cảm thấy rất giống một người quen cũ. – Jason và cô có quan hệ công việc, thi thoảng cũng liếc mắt đưa tình với nhau, nhưng anh biết mình không với tới một nữ minh tinh như Quý Vãn, thế là anh cũng không giấu cô. – Giống bạn gái cũ của anh, An Bảo Lam.

- An Bảo Lam? – Quý Vãn cảm thấy cái tên này thật quen thuộc, nhớ ra chàng trai đó tên là “An Ninh”, hai người cùng họ An, thật là trùng hợp. Cô khoác áo khoác lên, xách túi chuẩn bị đi ra.

- Đi, chúng ta qua đó xem thế nào. – Cô vừa nói vừa kéo Jason đi thẳng sang bên kia đường, giả vờ như “tình cờ” gặp Ân Tá.

- Trời ơi, anh yêu, sao tình cờ vậy? – Quý Vãn “vui mừng” lao tới, đẩy An Ninh sang một bên, chàng trai bị đẩy ra rụt rè nép sang một bên, nhưng không tránh khỏi ánh mắt của Jason. Anh ta nhìn chàng trai xinh xắn trước mặt một lúc, rõ ràng là mới gặp nhau lần đầu nhưng không biết vì sao ở cậu bé này lại có một cảm giác quen thuộc, thu hút sự chú ý của anh.

Chắc chắn là đã từng gặp, chắc chắn là đã từng gặp ở đâu đó.

Anh tin vào trực giác của mình, bèn nhắc nhở Quý Vãn đang dính lấy Ân Tá:

- Cô Quý Vãn, không giới thiệu sao?

- Ồ, xem tôi, quên hết cả rồi. – Quý Vãn mỉm cười. – Đây là anh yêu của tôi, Lâm Ân Tá; còn đây là Jason, em có quan hệ hợp tác với công ty của anh ấy. Đúng rồi, còn cậu bé này. – Quý Vãn véo má An Ninh. – Còn nhớ chị không?

An Ninh thẹn thùng gật đầu, lùi về sau lưng Ân Tá, chiếc khăn trên cổ rơi xuống, để lộ một nốt ruồi nhỏ ở cách dái tai phải 15cm. Nốt ruồi đó đập vào mắt Jason, anh buột miệng hỏi An Ninh:

- Em quen An Bảo Lam không?

Câu hỏi đột ngột phá vỡ đi cảm giác xa lạ mà An Ninh cố tình tạo ra từ nãy tới giờ.

An Ninh cười thầm trong bụng: Thế giới này thật là nhỏ, Ân Tá thích Bảo Lam, Bảo Lam từng yêu Jason, Jason lại có quan hệ không bình thường với Quý Vãn, Quý Vãn thì chỉ muốn cướp lấy Ân Tá. Thế giới nhỏ tới mức đáng thương và đáng sợ. Cuộc đời bình lặng của An Bảo Lam hết lần này tới lần khác trở nên náo nhiệt nhờ những con người này.

- Quen ạ. – An Ninh nghe tiếng mình nhẹ nhàng đáp, giọng nói rất dịu dàng nhưng vẫn mang âm sắc của con trai.

“Cậu” nhìn Jason, – Chị ấy là chị của em, anh quen chị ấy hả?

Tới lượng Jason ngượng ngập:

- Ừm, quen, nhưng cũng không thân lắm.

Yêu nhau 3 năm mà vẫn không thân lắm, An Ninh nghĩ, tình yêu giữa họ có lẽ chỉ là sự hoang tưởng của một mình “cậu”. Jason không thể nhớ ra Bảo Lam có người em trai này hay không, bèn hỏi dò:

- Em là em ruột hay em họ của Bảo Lam?

- Em…

- Anh! – Bích Kỳ từ trên taxi bước xuống đã nhìn thấy Ân Tá, cũng chẳng có gì là lạ, thân hình cao lớn của anh ở bất cứ chỗ nào cũng rất thu hút. Chưa đầy một giây sau cô nhìn thấy An Ninh đứng cạnh Ân Tá, trái tim non nớt của cô gái nhỏ như nở hoa. Cô đỏ mặt chạy tới trước mặt An Ninh, ngốc nghếch ôm gói quà trong tay rồi trịnh trọng đưa cho An Ninh.

- Anh Ninh, đây là quà em tặng anh.

- Tặng anh? – An Ninh định nhận nhưng bàn tay vừa đưa ra lại dừng lại, nghiến răng từ chối. – Cảm ơn, anh không có quà gì tặng lại em, thôi đi…

Bích Kỳ không hiểu rằng câu nói này là vì An Ninh muốn từ chối tình cảm của cô, ngây thơ nói:

- Ôi trời, anh Ninh, em đâu có keo kiệt và thực dụng tới mức bắt anh tặng lại quà cho em. – Cô suy nghĩ một lát rồi nói. – Chưa chuẩn bị quà gì càng tốt, anh coi anh là món quà tặng cho em, có được không? – Nói xong, cô quay sang làm mặt hề với anh trai.

Hừ, ai bảo anh không giúp em chuyển quà cho anh ấy? Em tự tặng cũng được. Trước mặt tình yêu thì mọi thứ khác đều không quan trọng, Lâm Bích Kỳ phải cố gắng cho tình yêu của mình.

Nhưng không ngờ Ân Tá lại giành nói trước An Ninh:

- Không được!

- Tại sao lại không được? – Bích Kỳ suốt ruột. – Em đi học đại học rồi, có bạn trai cũng không cần anh phải đồng ý.

ý.

Ân Tá vẫn cười cười:

- Học đại học nhưng chưa tròn 18 tuổi, đương nhiên anh vẫn phải lo rồi.

Bích Kỳ không chịu nghe lời anh, đáp trả:

- Vậy sao? Anh, có phải anh cũng thích An Ninh không, thế nên mới không đồng ý cho em theo đuổi anh ấy?

Tất cả mọi nười đều sửng sốt. Trẻ con đúng là trẻ con, nghĩ gì nói nấy, cũng chẳng buồn để ý xem đây là chỗ nào và phải giữ thể diện cho anh trai. Đó cũng là mục đích mà Quý Vãn gọi Bích Kỳ tới đây, cô muốn xem Lâm Ân Tá sẽ làm thế nào.

Chắc chắn anh cũng chẳng có mặt mũi nào mà đứng trước mặt em gái mình và người khác thừa nhận rằng mình có quan hệ đặc biệt với An Ninh? Nếu không thừa nhận thì chắc chắn chàng trai bên cạnh anh sẽ cảm thấy khó chịu, tới lúc đó tình cảm của hai người sẽ bị sứt mẻ. Cô vui vẻ nghĩ thầm.

Không ngờ Ân Tá thản nhiên nói:

- Đúng thế, anh thích cậu ấy. Thì sao? – Lời nói còn chưa dứt, tất cả mọi người đã giật mình nhìn anh.

- Anh! Anh… – Bích Kỳ nhướng lông mày lên, như một chú chó bị người ta giẫm phải đuôi, hét lớn. – Anh bắt nạt em! Anh cướp bạn trai của em! – Thấy nước mắt cô đua nhau rơi xuống, An Ninh không nhẫn tâm, vội chạy ra cầm tay cô.

- Nào, em ra đây với anh. – “Cậu” kéo cô nhóc sang một bên, dịu dàng giúp cô lau nước mắt, nhẹ nhàng nói. – Anh trai em lừa em đấy. Đừng về nói với mẹ nhé, không có mẹ em lại lo.

- Thật hả? – Bích Kỳ lập tức nhoẻn miệng cười. – Dạ vâng, em không nói đâu. Anh Ninh, anh làm bạn trai của em được không?

- Chỉ sợ là không được.

- Tại sao?

- Bởi vì… anh đã có người yêu rồi. – “Cậu” khó nhọc nói. – Đương nhiên, Bích Kỳ là một cô gái tốt, chỉ có điều người đó tới trước em.

Sau một hồi vừa khóc vừa cười, vừa mừng vừa lo là một sự thất vọng kéo dài. Đôi mắt Bích Kỳ sáng lấp lánh, không cam tâm, hỏi:

- Hai người yêu nhau rồi hả?

- Ừm.

- Thì ra là thế. – Vốn tưởng rằng cô sẽ khóc lóc, quậy phá, nhưng không ngờ cô gái đáng yêu này chỉ cố nén mấy giọt nước mắt đang trực trào ra, tỏ vẻ vô cùng thoải mái, cười. – Vậy thì… anh Ninh, anh nhất định phải thật vui vẻ với người đó nhé. Phải hạnh phúc, anh biết chưa? Nếu có ngày nào đó anh cảm thấy không hạnh phúc, Bích Kỳ vẫn ở đây chờ anh, anh phải nhớ đấy. – Nói xong, cô buông tay “cậu” ra, quay người chạy mất. Quý Vãn mặc kệ đôi giày cao gót mười mấy phân dưới chân mình, cũng vội vã đuổi theo cô bé.

Lúc Bích Kỳ quay người bỏ chạy, An Ninh nhìn thấy cô bé đưa tay lên lau nước mắt. Một cảm giác tội lỗi dâng lên, bao vây lấy “cậu”. Tình yêu là một thứ thật nhạy cảm và kỳ diệu, biết rõ rằng mình từ chối cô là đúng, nhưng vẫn cảm thấy như mình làm sai việc gì đó, bởi vì làm tổn thương tới người khác mà cảm thấy hối hận vô cùng.

An Ninh thẫn thờ nhìn bóng hai người biến mất ở đằng xa. Jason nhìn An Ninh bằng ánh mắt nghi ngờ rồi cũng đi tiễn Quý Vãn và Bích Kỳ về nhà. Sau khi lên xe, anh nghĩ ngợi một hồi, cảm thấy “An Ninh” lai lịch bất minh, thế là nhắn tin hỏi Liệt Nùng: Tôi vừa đi trên đường gặp một cậu bé tự xưng là em trai của An Bảo Lam, họ hàng nhà Bảo Lam tôi biết gần hết nhưng chưa bao giờ nghe nói tới người này. Cậu đã gặp bao giờ chưa? Còn nữa, lâu lắm không gặp, Giáng sinh vui vẻ. (Jason).

Đối với một “bác sĩ điên” suốt ngày vùi đầu vào nghiên cứu thì trong lịch của Ngải Liệt Nùng không hề có ngày nghỉ. Linh Linh đi chơi với bạn trai mới về, mua một túi bánh sừng bò tới phòng khám thăm anh trai. Quả nhiên, anh vẫn đang ngồi trong phòng thí nghiệm, cắm cúi nhìn gì đó qua kính hiển vi, cả người bất động.

Linh Linh thở dài. Tính cách khô khan, không lãng mạn lại không biết nói những lời ngọt ngào, làm sao mà giành được trái tim con gái người ta? Thực ra Liệt Nùng rất đẹp trai, từ nhỏ đã là đối tượng thầm yêu của rất nhiều cô gái, chỉ tiếc là anh một lòng một dạ yêu Bảo Lam, nhưng lại không biết làm thế nào để theo đuổi cô, nên tới giờ vẫn còn độc thân.

- Anh, chưa ăn gì phải không? Em mua bánh sừng bò cho anh này. – Linh Linh nhìn thấy chiếc điện thoại di động của anh trai đặt trên bàn nhấp nháy đèn, báo có tin nhắn mới. – Anh có tin nhắn mới này.

- Đọc đi. – Anh chàng độc thân chỉ nói gọn lỏn hai tiếng. Linh Linh cảm thấy sớm muộn gì có một ngày tỉnh dậy, anh cũng biến thành một “quái nhân khoa học”.

- Là Jason gửi tới, anh ta nói… Trời ơi! – Linh Linh trợn tròn hai mắt. – Anh ta gặp An Ninh ở trên đường! Anh ta nói chưa bao giờ nghe nói Bảo Lam có người em trai như thế này, hỏi anh có phải là giả mạo không! Thế giới này đúng là nhỏ thật, Bảo Lam muốn tránh cũng khó tránh rồi! – Nghe tới hai tiếng “An Ninh”, “quái nhân khoa học” như bừng tỉnh khỏi chiếc kính hiển vi, giằng lấy điện thoại đọc thật kỹ tin nhắn rồi nhanh chóng nhắn lại: Ừm, tôi gặp cậu bé đó rồi, đúng là em trai của Bảo Lam. Mấy năm nay cậu ấy học ở nước ngoài không về nên cậu chưa bao giờ gặp. Giáng sinh vui vẻ.

- Thằng cha này đểu thật, không hỏi ngay tại đó mà lại còn nhắn tin hỏi anh. – Linh Linh thấy bất bình thay cho Bảo Lam. – Năm xưa bỏ người ta liền trở mặt ngay, nhớ lại em đã thấy buồn nôn, bây giờ anh ta lại quan tâm tới chuyện này làm quái gì? –

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT