|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Liệt Nùng không trả lời, chỉ cúi đầu nhắn tin cho Bảo Lam, dặn cô nhớ đề phòng người này.
Ngải Linh Linh nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh trai khi nhắn tin, thở dài.
Tình yêu đơn phương dài dằng dặc như thế này cần phải có bao nhiêu dũng khí mới có thể kiên trì tới cùng? Cô không hiểu, sự chờ đợi của anh trai cô là vì anh tin rằng chắc chắn có một ngày Bảo Lam sẽ quay lại bên anh, hay vì anh vô tư cho đi mà không cần phải đền đáp lại.
Cô sẽ không hỏi, và anh cũng sẽ không trả lời.
Khắp phòng thí nghiệm là những mảnh giấy nhớ nhắc nhở công việc cần nghiên cứu trong ngày, tờ giấy nào cũng xoay quanh vấn đề “cứu Bảo Lam”. Vì không muốn để cho người mình yêu phải thất vọng, anh làm việc ngày đêm để tìm cách hóa giải tác dụng phụ của thuốc.
- Anh! – Linh Linh hỏi. – Tác dụng phụ của thuốc trên người Bảo Lam có thể giải quyết được không?
- Tạm thời… vẫn chưa có cách nào. – Những ngày này, anh đã thử rất nhiều cách nhưng vẫn thất bại.
- Liệu cậu ấy có thay đổi giữa nam và nữ suốt đời không? – Linh Linh đau đầu. – Thân phận giả sớm muộn gì cũng bị phát giác, lại còn Jason cũng không phải tay vừa, không biết tới lúc nào sẽ bị lộ.
- Không đâu, cô ấy sẽ không thay đổi giữa nam và nữ suốt đâu.
- Vậy sao? Có hy vọng rồi hả? – Linh Linh vui mừng, nhưng đáp lại cô chỉ là khuôn mặt lạnh lùng của anh trai. Anh lắc đầu:
- Không phải, bởi vì thân phận con trai ổn định hơn nên theo tình hình phát triển hiện tại thì khả năng lớn nhất là: có một ngày sau khi Bảo Lam biến thành con trai sẽ không thể nào biến trở lại được nữa.
Linh Linh sững sờ.
- Vậy… – Cô thở dài, – Vậy thì Ân Tá và Bảo Lam… có phải… – Kết cục tàn nhẫn mà cô không dám nói ra là “liệu Ân Tá và Bảo Lam không thể nào ở bên nhau được không?”.
Liệt Nùng không lên tiếng. Dưới ánh đèn, một nửa khuôn mặt anh vẫn rất lạnh lùng. Linh Linh hiểu ra đáp án, bèn thở dài.
- Thật đáng thương. Họ có biết là sớm muộn gì cũng phải chia tay không?
- Quan trọng không phải là điều này. – Liệt Nùng lôi ra một tập bệnh án, ném cho Ngải Linh Linh. – Quan trọng là cái này, anh ta là bệnh nhân đầu tiên mà anh nhận từ khi chuyển về bệnh viện.
Linh Linh giở tập bệnh án, thấy trên đầu có ghi tên “Lâm Ân Tá” rất rõ ràng, tuổi 24… Sau một loạt các xét nghiệm kiểm tra sức khỏe là dòng chữ CA rất lớn.
Cô thấy người lành lạnh, bàn tay bất giác run rẩy.
- Lâm Ân Tá, anh ấy… bị ung thư dạ dày? – Mấy chữ cuối cùng như một con thuyền bị chìm dưới đáy biển băng hàng ngàn năm, lạnh buốt. Điều khiến Linh Linh cảm thấy lạnh hơn là câu trả lời của anh trai mình. Anh nhìn hai chữ CA trong tập bệnh án rồi thản nhiên nói:
- Như thế cũng tốt, anh ta sẽ không thể ở cùng Bảo Lam của anh được nữa, chẳng phải vậy sao? – Giọng nói lạnh lùng như thể anh đang nói tới sự sống chết của một con kiến chứ không phải của một con người.
Vừa nãy Jason nhắn tin hỏi anh có người nào tên là An Ninh không. Anh nghĩ chắc cậu ta đã nghi ngờ em rồi. Em phải đề phòng người này, đừng tiếp xúc với cậu ta (Liệt Nùng). Đọc tin nhắn xong, An Ninh giật mình, “cậu” không thể ngờ được rằng Jason lại nhắn tin hỏi Liệt Nùng.
- Làm thế nào giờ, em hơi sợ. – An Ninh hỏi Ân Tá, ánh mắt cô sợ hãi như ánh mắt của một chú nai nhỏ bé. Nhưng đáp lại cô lại một nụ hôn ấm áp của Ân Tá, như muốn nuốt trọn cô trong ngọn lửa tình yêu của anh.
Giây phút đó, An Ninh dường như lại quay về với thân phận con gái.
Những bông hoa tuyết như những chiếc lông ngỗng trắng cố gắng nuốt gọn người trên đường. 12 giờ đêm, nhà thờ Thiên chúa giáo ở góc đường vang lên tiếng chuông. Tất cả những người yêu nhau đều dành cho nhau những nụ hôn trong gió tuyết. “Cậu” ngửi thấy mùi tình yêu trên người anh, nhẹ nhàng và ngọt ngào. Bầu trời sau lưng họ có màu trắng xám, chú chim bồ câu nấp trên mái nhà thờ gật gà buồn ngủ, đám người trên quảng trường vui mừng nhảy múa.
Họ hôn nhau rất lâu, như muốn tan vào nhau.
Những bông hoa tuyết rơi trên tóc và lông mày Ân Tá tan dần ra, sáng lấp lánh. Một đám trẻ con đội chiếc mũ giáng sinh từ bên đường chạy lại, tách những người đang hôn nhau ra. Họ cùng chung niềm vui với đám trẻ, cười lớn rồi đ theo chúng. An Ninh tỉnh dậy khỏi vòng tay của Ân Tá, nghe anh nói:
- Không có gì phải sợ, có anh ở đây.
Không có gì phải sợ, có anh ở đây.
Đó là lời hứa dịu dàng và trang trọng nhất mà anh dành cho người mình yêu.
Hai người về tới nhà An Ninh, trong nhà không có ai, mẹ dán một tờ giấy chỗ tủ lạnh, trên đó viết:
- Tối nay mẹ có việc không về nhà, con ở nhà tự chăm sóc bản thân nhé. – Chắc chắn là lại đi cùng người đó rồi. An Ninh nhớ lại tình cảnh ngượng ngập khi bắt gặp người đàn ông của mẹ trong nhà tối hôm đó. “Cậu” treo túi lên rồi mời Ân Tá vào nhà chơi.
- Lần trước sau khi anh giúp em sửa khóa, em ngủ ngon hơn rất nhiều. An Ninh tìm một chai rượu vang mà bố vẫn cất kỹ trong tủ. – Uống một chút không? Đây là rượu ngày xưa bố em cất đấy. Bố em có một hầm rượu riêng, nhưng sau đó… – “Cậu” nhún vai. – Hoàn cảnh gia đình ngày càng sa sút, tiền dùng không đủ nên cứ phải bán dần đi. Chai rượu còn lại là chai mà bố quý nhất nên ông không nỡ bán.
- Ồ? Thế thì phải uống thử xem.
Chiếc ly thủy tinh đế cao trong suốt, chất nước màu đỏ sóng sánh được rót chầm chậm vào chai, quanh ly rượu thoang thoảng mùi nho dễ chịu. Ân Tá nếm một ngụm rượu, còn đang phân tích mùi vị thì nghe thấy một tiếng “hắt xì hơi” rất lớn, An Ninh ngượng ngùng nhìn anh cười.
- Hì, chắc vừa nãy đi đường bị cảm lạnh.
- Có cần sưởi ấm không? – Ân Tá mở rộng vòng tay.
An Ninh cười:
- Anh đúng là con cáo, muốn ôm em phải không?
- Đúng thế. – Anh lại gần rồi ôm “cậu” vào lòng, chiếc ly trong tay “cậu” lắc mạnh, rượu vang đổ đầy vào cổ và ngực. Khoảng cách chưa tới 10cm, hương thơm của rượu khiến người ta ngây ngất, phòng khách chỉ bật một chiếc đèn nhỏ màu vàng yếu ớt, ánh đèn neon ngoài cửa sổ sáng rực rỡ, bức tường cách âm khiến căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường và tiếng thở của hai người. Giống như lần đầu tiên hai người gặp nhau trong tiệm tạp hóa, họ lại ở cách nhau rất gần vì một sự cố ngoài ý muốn. Hơi thở họ như hòa lẫn vào nhau, từng cơn sóng dâng lên trong mắt họ. Mỗi một hơi thở đều khiến An Ninh tạm quên mất rằng mình vẫn còn là con trai, phảng phất như lại trở về thành Bảo Lam như cũ.
Anh lại gần hôn “cậu”.
Giống như nụ hôn bị đám trẻ con trên phố phá hỏng lúc nãy, anh nhẹ nhàng hôn lên giọt rượu còn đọng lại bên môi “cậu”. Trong hương rượu dịu dàng, trái tim hai người như nở hoa. “Cậu” mơ màng, chỉ cảm thấy bờ môi của anh trượt dần xuống dưới, từ môi xuống cằm, rồi xuống cổ…
- Chờ chút đã! – “Cậu” thoát ra khỏi vòng tay anh, bối rối xỏ chân vào đôi dép lê, nhặt tờ khăn giấy trên bàn lên lau vệt rượu trên cổ, nhưng vẫn còn mấy giọt nữa rơi vào trong áo. Hai gò má nóng như lửa đốt, “cậu” càng muốn dập tắt nó thì ngọn lửa lại càng lớn. Ân Tá ngồi thẳng người lên, An Ninh đỏ mặt ấp úng nói . – Em đi tắm đã. – Rồi vội vàng chạy vào nhà tắm.
Tắm? Anh nghiêng đầu nghĩ ngợi, hai gò má cũng đỏ bừng. Lúc “cậu” tỏ ra bối rối, ánh mắt rất trong sáng, như một chú nai đi lạc trong rừng, khiến người ta không thể không yên mến. Ân Tá mở cửa sổ phòng khách, một cơn gió lạnh mang theo những bông hoa tuyết thổi lên má anh, làn da nóng bừng được cơn gió lạnh ve vuốt, dần dần tỉnh táo lại…
An Ninh xấu hổ trốn trong nhà vệ sinh, khóa cửa cẩn thận, dựa lưng vào tường yên lặng một hồi lâu mà trái tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực.
Vừa nãy suýt chút nữa thì… “Cậu” đỏ mặt, chạy nhanh tới bồn rửa mặt bằng nước lạnh.
Khuôn mặt nóng bừng sau khi tiếp xúc với làn nước lạnh buốt, cuối cùng cũng khôi phục lại nhiệt độ ban đầu.
Những giọt rượu vang rớt xuống cổ rồi chảy vào ngực khiến quần áo dính chặt vào da, thật là khó chịu, “cậu” bèn cởi áo len ra, đứng dưới vòi hoa sen, tiếng nước chảy rào rào, tấm gương trong phòng tắm bị hơi nước phủ mờ.
An Ninh dùng ngón tay trỏ viết lên trên đó hai chữ “Ân Tá”.
Chỉ viết tên anh ra thôi mà “cậu” đã nghe trái tim mình thật ngọt ngào. “Cậu” nhìn tên anh mỉm cười ngốc ngếch, quấn khăn tắm vào đứng trước gương chải đầu.
Bỗng dưng ánh mắt của “cậu” khựng lại.
Người trong gương có mái tóc đen dài như mây, bờ vai gầy gò, hàng lông mi thanh tú, hai mắt tròn sáng lấp lánh… “Cậu”, “cậu” đã biến lại thành con gái rồi!!
- A! – Bảo Lam thốt lên vui vẻ. Ân Tá đang ngồi trong phòng khách, tưởng có việc gì xảy ra, lo lắng chạy tới gần, đứng ngoài gõ cửa, sốt ruột hỏi:
- Có chuyện gì vậy? Em không sao chứ?
- Không sao? – Bảo Lam mở cửa. – Anh xem, em lại biến trở lại rồi! – Cô gái nhỏ quấn mình trong chiếc khăn tắm màu trắng đứng trước mặt anh, làn da còn đọng lại mấy giọt nước mịn màng, lấp lánh, cả người cô thoang thoảng mùi sữa tắm dễ chịu. Anh không nói gì cả, ôm chặt lấy cô rồi hôn. Cánh tay anh mạnh mẽ, cô gái nhỏ nhắn được anh ôm gọn trong lòng.
Đôi môi và đầu lưỡi anh như một ngọn đuốc nóng rực, trong phút chốc bao vây lấy cô, khiến cô chìm sâu vào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




