|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nhạy cảm của nàng, trong phòng lại vang lên tiếng va chạm mập mờ. Chiếc giường đáng thương cũng không chịu nổi, phát ra tiếng bì bõm.
Cuối cùng, hắn đâm thật sâu, đem tinh hoa rót vào trong u huyệt nàng, cả người mồ hôi nhễ nhại liền ngã vào trên người của nàng.
Nhất thời, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc của hai người.
Hoa Điệp lẳng lặng ôm lấy thân thể cường tráng của hắn, mặc cho âm hưởng vui sướng lần lượt ăn mòn bản thân, cho đến khi ý thức dần chìm vào bóng tối.
Thẩm Tướng Khuyết ổn định lại hô hấp rối loạn của mình, chậm rãi rút ra phân thân từ hoa huyệt của hoa điệp, trong hoa huyệt tràn ra rất nhiều chất lỏng.
Hắn thay nàng lau đi dấu vết trên đùi, nhìn khuôn mặt ngủ say của nàng, trong lòng hắn ngũ vị tạp trần.
Hắn không nên chạm vào nàng mới đúng, nghĩ đến vấn đề hai người sắp phải đối mặt, hắn liền cảm thấy phiền não.
Hắn không muốn làm theo kỳ vọng của người nhà, nhưng nghĩ đến hai người đã phát triển đến quan hệ như bây giờ. . . . . .
Thẩm Tướng Khuyết thu
lại suy nghĩ, dường như trong lòng đã quyết định.
Đau!
Vì sao sau khi tỉnh dậy, toàn thân đều đau nhức?
Hoa Điệp mù mịt mở mắt ra, nhưng lại thấy xung quanh hoàn toàn xa lạ.
“Đây là đâu?”
Trong nháy mắt, đầu nàng trống rỗng, đột nhiên, ý thức được mình trần trụi, nàng hoảng sợ, cả người trở nên mất bình tĩnh.
Một lúc sau, Hoa Điệp từ từ tỉnh táo lại, nhớ lại từng chuyện hôm qua, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trở nên đỏ bừng.
Nhìn bên giường đã không thấy bóng dáng của hắn, chỉ còn lại lưu lại độ ấm cho thấy hắn vừa mới tỉnh lại không lâu, Hoa Điệp muốn xuống giường, không nghĩ tới vừa động, toàn thân liền đau xót không dứt.
“Ưm. . . . . .” Nàng rên rỉ một tiếng, suýt nữa lại xụi lơ, “Thật là đau!”
Nàng chỉ cần động một cái, cả người liền đau nhói không chịu nổi.
Đột nhiên, trước mắt của nàng xuất hiện một cánh tay, bế cả người nàng lên.
Hoa Điệp kêu lên một tiếng, tay chân luống cuống ôm lấy người vừa tới, thấy trước mặt là khuôn mặt tuấn tú đang tức giận, mặt của nàng lập tức đỏ lên, ngay cả bên tai cũng hồng.
“Tướng Khuyết ca. . . . . .” Nàng nhếch khoé môi, nhìn Thẩm Tướng Khuyết tỉ mỉ dùng vải ướt lau thân thể giúp nàng, ngực của nàng không khỏi trướng mãn tình ý.
Vẻ mặt Thẩm Tướng Khuyết mờ mịt, đôi môi mân thành đường thẳng, nàng nhìn không hiểu hắn đang nghĩ gì, trong lòng không khỏi có cảm giác bất an.
Trong phòng nhất thời trở nên yên tĩnh dị thường, chỉ còn lại tiếng hô hấp của hai người.
Hắn trầm mặc giúp nàng lau thân thể, đem từng cái quần áo mặc vào thân thể nàng.
Hoa Điệp ngẩng đầu lên, chờ hắn mở miệng.
“Sau khi trở về, hi vọng muội đừng nói với bất kì ai về quan hệ giữa chúng ta.”
Thẩm Tướng Khuyết lên tiếng, nhưng hắn vừa mở miệng thì lại ném xuống những lời lạnh lùng này, vẻ mặt bình tĩnh thờ ơ.
Trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch, nàng trừng to hai mắt, không dám tin nhìn nam nhân trước mặt, không thể tin được hắn lại nói ra những lời như vậy!
“Tại. . . . . . Tại sao?” Nàng cắn môi, mắt tràn đầy nước mắt, ngực truyền đến từng trận đau đớn rợn người, phảng phất lòng của nàng đã vỡ thành trăm mảnh.
Nàng thật không nghĩ tới Tướng Khuyết ca sẽ vội vả vứt đi quan hệ với mình, sợ phải chịu trách nhiệm với nàng sao?
Trên mặt Hoa Điệp hiện lên nụ cười khổ sở, tim đau nhói không dứt, nước mắt từ trên gương mặt trắng nõn rơi xuống, trước mắt nàng giờ là một bức tranh mờ nhạt.
Thẩm Tướng Khuyết nhìn nàng đau khổ, trong con ngươi thâm thuý hiện lên một chút buồn bã, nắm chặt hai quả đấm.
Làm sao nàng có thể biêu hiện vô tội như thế?
——————————————————–
Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!
——————————————————–
Rõ ràng là nàng cùng người nhà giở trò nhưng mà vừa nhìn thấy nàng khổ sở, thì ý nghĩ trong lòng lại dao động.
Cuối cùng, hắn hạ quyết tâm, nói thẳng: “Muội cũng không hi vọng huynh bị bắt buộc phải cưới muội làm vợ?”
“Bị bắt buộc?” Vừa nghe đến ba chữ này, trong lòng của nàng càng thêm tuyệt vọng.
Thì ra ở trong lòng Tướng Khuyết ca, nàng chỉ đại biểu cho hai chữ phiền toái thôi sao? Là bởi vì nàng ngày hôm qua trúng độc, cho nên hắn mới không thể không. . . . . .
Nụ cười của Hoa Điệp ngày càng khổ sở, ánh mắt trong suốt bị nước mắt che dấu.
“Muội biết, Tướng Khuyết ca, muội sẽ không nói . . . . . . Ngày hôm qua, là muội tự mình cam tâm tình nguyện, huynh không sai. . . . . .” Nàng cố gắng không để cho nước mắt rơi xuống, nhưng làm thế nào cũng không đè nén được chua xót trong lòng, vì vậy nước mắt không nghe lời liền rơi xuống, Nụ cười trên khoé miệng liền biến mất.
Thấy nàng đau lòng, Thẩm Tướng Khuyết cảm giác được nồng hậu đắc tội ác cảm, thậm chí ngực có chút đau, hắn không hiểu đây là vì sao?
“Nếu là cam tâm tình nguyện, tại sao lại khóc?” Thanh âm của hắn khàn khan. Từng giọt nước mắt của nàng giống như là lên án tội của hắn.
“Muội . . . . . Chỉ là mắt muội. . . . . . Khó chịu. . . . .” Hoa Điệp mín môi, dám cai đầu dài sau khi từ biệt, mở mắt nói mò.
Mắt khó chịu? Dĩ nhiên Thẩm Tướng Khuyết sẽ không tin chuyện hoang đường này, nhưng nhìn hai mắt nàng đẫm lệ, lòng hắn cũng ngày càng không thoải mái.
Hốc mắt nàng đỏ, lỗ mũi hồng hồng, gương mặt cũng bởi vì khóc thút thít mà ửng đỏ, dáng vẻ điềm đạm cực kì đáng yêu.
Vẻ mặt Thẩm Tướng Khuyết tràn đầy lo lắng, đột nhiên, hắn cúi đầu bắt lấy cài miệng nhỏ nhắn của Hoa Điệp.
Hoa Điệp ứng phó không kịp, sững sờ nhìn hắn dùng đầu lưỡi mở hàm răng nàng ra, cùng cái
lưỡi thơm tho của nàng dây dưa ở một chỗ, hôn cho đến khi tay chân nàng mềm nhũn mới chịu buông ra.
Ánh mắt Hoa Điệp hoang mang, “Tướng Khuyết ca, vì sao lại hôn muội?”
Trong lòng nàng theo mong đợi rằng: hắn đối với nàng vẫn có tình cảm? Dù cho chỉ là một chút xíu.
“Cuối cùng muội cũng dừng khóc!” Thẩm Tướng Khuyết vô tình nói, tròng mắt ngăm đen làm cho người ta nhìn không ra tâm tư của hắn.
Hoa Điệp liền cảm thấy không thể chịu đựng được. Thì ra hắn chỉ là không muốn để nàng lại khóc mà thôi.
Nàng giận đến nâng tay lên, lại để ở giữa không trung, không dám đánh xuống, nước mắt lại tràn ra
“Huynh đi đi!” Nàng hô lên, nước mắt tràn mi, hàm răng cắn chặt lấy môi, trong miệng không ngừng nếm được mùi vị cay đắng, kèm theo mùi máu tươi.
“Muội thật muốn huynh đi?” Vẻ mặt của hắn trở nên âm tình bất định.
Chẳng biết tại sao, vừa nghe đến nàng đuổi hắn đi, hắn liền cảm thấy tức giận. Hắn mím môi, ánh mắt trở nên rất đen tối.
“Đi! Huynh đi đi!” Nàng đẩy Thẩm Tướng Khuyết ra cửa.
Nàng không muốn hắn thấy nàng thương tâm khổ sở, ít nhất để lại cho nàng một chút tự tôn.
**
“Con trai à! Con cùng Tiểu Điệp xảy ra chuyện gì?” Thẩm gia lão gia cẩn thận hỏi con trai, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, ngay cả ông nhìn cũng thấy sợ.
“Không có gì .” Thẩm Tướng Khuyết lạnh lùng nói.
Không có gì mới là lạ! Thẩm gia lão gia trực tiếp lầm bầm trong lòng, Nghĩ rằng hắn không có mắt sao? Coi như là người mù, cũng có thể cảm giác được không khí kì quái giữa bọn họ.
Thẩm gia lão gia ho nhẹ một tiếng, cố ý nhắc nhở con trai, “Tướng Khuyết, ngươi cũng đừng khi dễ Tiểu Điệp.”
Thẩm Tướng Khuyết liếc phụ thân một cái, châm chọc nói, “Nàng có các người làm chỗ dựa, con sao dám khi dễ nàng?”
Hắn tức giận, nếu không phải vì bọn họ, nói không chừng. . . . . .
Thẩm Tướng Khuyết bị ý nghĩ của mình hù doạ.
Nói không chừng cái gì? Nói không chừng hắn đã sớm cùng Hoa Điệp ở chung một chỗ, phải không?
Hắn càng nghĩ, tâm tình càng chìm xuống, sắc mặt cũng ngày càng khó coi.
“Con không thích Tiểu Điệp sao?”
“Không phải là không thích, mà là con biết các người đang có âm mưu gì.” Thẩm Tướng Khuyết tức giận.
Chính là như vậy, hắn mới không muốn rơi vào cạm bẫy của bọn họ.
“Chủ ý? Bọn ta? Con đang nói ai?” Thẩm gia lão gia bối rối.
“Đừng giả bộ, cha cho rằng con không biết các người nghĩ gì sao?”
“Cha thật không hiểu con nói chúng ta là người nào?” Thẩm gia lão gia thay mình kêu oan.
“Không phải là nói cha và hai vị tỷ tỷ thân ái nhà ta sao.” Thẩm Tướng Khuyết ngoài cười nhưng trong không cười nói.
Vẻ mặt Thẩm gia lão gia lộ ra vẻ mờ mịt, “Cha lúc nào thì cùng các nàng thông đồng với nhau ?”
“Các người không phải là muốn con cưới Hoa Điệp làm vợ sao?” Thanh âm của hắn trở nên lạnh.
Vừa nghĩ tới cha cùng tỷ tỷ đánh chủ ý, tâm tình của hắn liền cực kỳ khó chịu.
“Cha có nói sao?”
“Nếu không phải, tại sao lại vội vả thúc giục con lấy vợ?”
“Con trưởng thành mạnh khoẻ, không lập gia đình cưới vợ sinh con, chẳng lẽ phải chờ ta duỗi hai chân ra mới chịu cưới sao?” Thẩm gia lão gia thở phì phò nói.
“Trùng hợp như vậy? Cha thúc giục con lấy vợ, qua
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




