|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
lẽ muội không biết huynh làm như vậy là thương muội sao?” Thẩm Tướng Khuyết nhướng mày, mặt vô cảm nói.
“Nếu như Tướng Khuyết ca thuơng Hoa Điệp, cũng sẽ không làm cho. . . . . . Hoa Điệp thấy khó chịu. . . . . . Tướng Khuyết ca, muội nóng quá. . . . . . Sắp không chịu nổi. . . . . .”
“Không nghĩ muội còn có thể nói ra đạo lý rõ ràng như vậy.” Khoé miệng hắn cong lên, vô cùng tà mị.
Hoa Điệp nín thở, không biết bước tiếp theo hắn sẽ làm gì, tâm tình có chút khẩn trương, “Huynh. . . . . .Huynh lại muốn làm cái gì?”
Đọt nhiên hắn rút ra ngón tay từ trong hoa huyệt chặt chẽ của nàng, ngón tay ướt nhẹp, phía trên còn lưu lại hoa dịch của nàng.
“Vì sao lại sợ như vậy? Chẳng lẽ muội sợ huynh sẽ hại muội sao?” Hắn hỏi ngược lại nàng, vẻ mặt tà nịnh vô cùng.
“Tất nhiên muội biết Tướng Khuyết ca sẽ không hại muội, chỉ là. . . . . .”
“Chỉ là cái gì?” Mặt của hắn tiến tới gần nàng.
“Là lần đầu tiên của muội. . . . . . tất nhiên sẽ sợ. . . . . .”
“Bởi vì lần đầu tiên sao?” Hắn chậm rãi nói, bàn tay bao trùm lên hai viên tròn trước ngực nàng, bắt đầu vuốt ve.
Theo tốc độ ma sát của hắn, nàng cắn lấy môi đỏ mọng, vẻ mặt vui sướng.
“Lần đầu tiên mà có thể thư thái như vậy, có thể thấy được thân thể của muội rất nhạy cảm.”
Bên tai truyền đến thanh âm nhạo báng của hắn , để cho Hoa Điệp cảm thấy xấu hổ, mất thể diện.
“Tướng Khuyết ca, đừng nói nữa.” Nếu hắn nói thêm nữa, nàng sẽ vùi đầu vào trong động mất, đáng tiếc chung quanh đây không có cái động nào, bằng không nàng sẽ lập tức chui vào.
“Huynh không nói, huynh làm là được.” Thẩm Tướng Khuyết thản nhiên nói, sau đó chậm rãi cởi ra áo ra, lộ ra bộ ngực bền chắc có lực.
Hoa Điệp trợn mắt hốc mồm.
Nhìn thân thể tráng kiện của hắn, nàng cảm thấy không thể tin được, thoạt nhìn hắn ốm yếu như thế vậy mà dưới lớp quần áo vóc người của hắn lại hoàn mỹ đến vậy.
Bụng bằng phẳng không có một vết sẹo lồi, lồng ngực vững chắc, cánh tay nổi lên cơ bắp, cho thấy hắn cũng không phải là một người đàn ông bình thường.
“Muội thích chỗ vừa thấy sao?”
Mặt Hoa Điệp đỏ lên, biết là không nên nhìn chằm chằm vào hắn, nhưng mà ánh mắt của nàng lại không nghe lời, hoàn toàn bị thân thể hoàn mỹ của hắn hấp dẫn.
Thẩm Tướng Khuyết tươi cười lộ ra lúm đồng tiền, thấy nàng bị hắn mê hoặc, trong lòng hắn dâng lên cảm giác thỏa mãn.
Hắn ngoắc ngoắc ngón tay với nàng, “Muội muốn sờ một chút không?”
“Có thể sao?” Hoa Điệp có chút sợ.
“Có gì mà không thể?” Hắn khiêu mi hỏi ngược lại.
Nàng rụt rè đi lên trước, đặt tay lên ngực hắn, cảm nhận được da thịt hắn co dãn bóng loáng, bắp thịt cứng rắn bền chắc.
Hoa Điệp tò mò lấy ngón tay đâm, phát hiện bắp thịt của hắn không chỉ tráng kiện, còn hết sức căng. Nàng lấy tay vuốt ve, da của hắn hết sức mền mại, làm nàng yêu thích không buông tay.
“Thế nào? Sờ đến nghiện rồi sao?”
Gò má nàng đỏ lên, “Mới không có!”
“Muội muốn sờ vào nơi làm muội tò mò hơn không?” Ở bên tai nàng hắn nói lời cám dỗ.
“Nơi nào?”
Khi hắn đem tay nàng chạm vào nơi nóng rực trên người hắn, nàng trừng to mắt, thở dốc vì kinh ngạc.
“Trên người huynh sao lại giấu một cây gậy?”
“Cây gậy?” Thẩm Tướng Khuyết cười rộ lên.
“Không đúng sao?” Vẻ mặt Hoa Điệp mờ mịt hỏi.
“Không sai,chỉ là bây giờ huynh mới biết được thì ra khả năng tưởng tượng của muội lại đáng yêu đến như vậy.” Nàng vậy mà lại đem tượng trưng cho phái nam của hắn thành cây gậy.
Nghe hắn khen, mặt Hoa Điệp đỏ lên, “Đây là lần đầu tiên muội nghe huynh nói muội khả ái.”
Nàng rất vui vẻ.
“Muội cảm thấy nó là cây gậy sao?” Hắn ở bên tai của nàng thấp giọng hỏi.
“Nếu không phải cây gậy, vậy là cái gì?” Hoa Điệp nghi ngờ, thấy nụ cười thần bí của hắn, nàng có cảm giác không rét mà run.
“Sao muội không sờ xem một chút?” Hắn mỉn cười.
“Sờ xem một chút?”
Khi Hoa Điệp dùng sức cầm cây gậy hắn giấu ở trên người, liền nghe hắn rên lên một tiếng.
Nàng không rõ cho nên nhìn hắn, hỏi: “Huynh làm sao vậy?”
“Muội quá dùng sức.” Ngũ quan tuấn dật của hắn hơi vặn vẹo.
“A?” Hoa Điệp bị dọa sợ lập tức buông tay, “Chuyện gì xảy ra?”
Vẻ mặt nàng hoang mang, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trong mắt Thẩm Tướng Khuyết loé lên ánh sáng quỷ dị, nghẹ giọng hỏi: “Muội có biết muội vừa cầm vật gì không?”
Hoa Điệp ngu ngốc gật đầu.
Khi hắn cởi đi quần áo nửa người dưới, trần như nhộng ở trước mặt nàng, mặt nàng trở nên đỏ tới mang tai, xấu hổ cúi đầu, ánh mắt lại tò mò len lén liếc nửa người dưới của hắn.
Thẩm Tướng Khuyết nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, ánh mắt chứa ý cười, “Nếu như muốn nhìn, liền quang minh chính đại nhìn.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoa Điệp càng đỏ hơn. Không nghĩ tới lại bị hắn bắt gian tại trận, thật là mất hết thể diện.
Đột nhiên, ánh mắt của nàng liếc về dục vọng giữa hai chân hắn, hai mắt nàng trừng thật lớn.
Đó. . . . . . đó là cái gì?
Thật dài, rất giống một cây gậy, hơn nữa, nó lại vểnh lên!
Hoa Điệp ngây ngẩn cả người, không cách nào tưởng tượng được đến tột cùng nó là cái thứ gì?
“A. . . . . . Chẳng lẽ. . . . . . Muội vừa rồi bắt được, chính là cái này?”
“Đúng vậy, không sai.” Hắn hôn môi của nàng, nhìn vẻ mặt ngốc trệ của nàng, khóe miệng lộ ra nụ cười thú vị.
“Vậy là cái gì?” Nàng càng xem càng cảm thấy thần kỳ.
“Một lát nữa nó sẽ cho muội nếm được mùi vị sung sướng.” Từ cổ nàng, hắn hôn một đường xuống, miệng ngậm lấy quả mân xôi trên ngực nàng, dùng đầu lưỡi trêu chọc.
Rất nhanh thân thể của nàng nổi lên phản ứng, hoa huyệt không ngừng chảy ra chất lỏng trong suốt, trong không khí trôi nổi mùi xạ hương nồng nặc, mà cái miệng nhỏ nhắn của nàng thì rên rỉ ra nhạc khúc tuyệt vời.
Tay của hắn đi xuống, trêu đùa hoa viên mẫn cảm của nàng, phái nam kiên đĩnh của hắn chỉa vào bụng nàng, để cho nàng cảm giác được sự nóng rực cùng to lớn của nó.
“Muội cảm nhận nó.” Hắn cười, đem tay nàng đặt lên cứng rắn của hắn.
Mặt Hoa Điệp đỏ lên, không cách nào khác hơn là nhìn dục vọng của hắn nằm trong tay nàng từ từ phình to, trở nên cứng rắn, nàng nhịn không được nắm chặt, muốn nhìn một chút đến cùng nó có bao nhiêu to lớn.
Khóe miệng Thẩm Tướng Khuyết co quắp, thanh âm trở nên trầm thấp, “Muội trêu đùa huynh sao?”
“Muội không có” Nàng đỏ mặt phủ nhận, muốn buông tay ra, nhưng hắn đè lại tay nhỏ bé của nàng, không để cho nàng buông ra.
Hoa Điệp mờ mịt ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt của hắn trở nên thâm thúy hơn.
“Tiếp tục” Hắn ra lệnh.
“Tiếp tục?” Nàng ngây ngẩn cả người, không hiểu hắn muốn nàng tiếp tục cái gì?
“Tay của muội.”
“Tay của muội?”
“Đùa giỡn nó như vừa rồi.” Thanh âm Thẩm Tướng Khuyết càng thêm khàn khàn, trong mắt lóe lên thống khổ và vui thích.
“Huynh thích?” Hoa Điệp mở to hai mắt, nhìn hắn hết sức hưởng thụ, nàng cẩn thận mở miệng hỏi thăm hắn.
“Ừ!” Hắn nhẹ nhàng đáp một tiếng, đồng thời chỉ dẫn tay nàng, “Muội thử cử động lên xuống, không cần phải quá dùng sức.”
Hoa Điệp cử động theo chỉ dẫn của hắn, tay nhỏ bé cầm lấy cứng rắn của hắn, cảm giác được hắn to lớn nóng rực.
Khi nàng chậm rãi cầm cái to lớn kia lên xuống, chỉ thấy hắn nhắm mắt lại, vẻ mặt hơi vặn vẹo, từ trong cổ họng dật phát ra tiếng thở dốc, “Ừ. . . . . .”
Nghe âm thanh khàn khàn rên rỉ của hắn, Hoa Điệp giật mình, nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy bộ dáng cực kỳ đau khổ của hắn.
“Có đau không?” Hoa Điệp lo lắng nhìn hắn.
“Không, không phải là đau. . . . . .”
“Nhưng mà vẻ mặt huynh giống như là rất thống khổ?”
“Đó không phải là thống khổ, cũng giống như muội sung sướng vừa rồi, muội cũng cho huynh cảm thụ giống như vậy.” Thẩm Tướng Khuyết nói nhỏ .
Hoa Điệp mừng rỡ tươi cười lộ ra lúm đồng tiền, “Muội cũng làm cho huynh vui vẻ?”
“Đúng vậy, không sai.”
Hoa Điệp hưng phấn, bàn tay cầm lấy bộ vị của hắn càng thêm tăng nhanh tốc độ.
Săc mặt Thẩm Tướng Khuyết trở nên ửng hồng, dữ tợn nói, “Đủ rồi, đừng làm nữa, tiếp tục nữa huynh sẽ. . . . . .”
Hắn còn chưa có nói xong, cứng rắn nóng bỏng của hắn liền bắn ra chất lỏng màu trắng, làm Hoa Điệp ngây ngẩn cả người.
Nàng cảm thấy mình giống như vừa gây ra họa?
Chương 7
–
“Thật đáng chết, muội…!” Trong mắt Thẩm Tướng Khuyết dấy lên lửa giận. Hắn thế mà dễ dàng ra như vậy
Đối với hắn mà nói, chuyện này đả kích đến tự tôn và mặt mũi.
“Tướng Khuyết ca, huynh tức giận sao?” Hoa Điệp rúc cổ, trong mắt mang theo áy náy, mặc dù nàng không biết mình đã gây ra hoạ gì.
“Huynh muốn muội phải chịu trách nhiệm.”
“Chịu trách nhiệm cái gì?” Nàng cẩn thận hỏi.
Đột nhiên Thẩm Tướng Khuyết đẩy nàng ngã xuống giường, vẻ mặt âm u, rất dọa người.
Hoa Điệp nằm ở trên giường, tâm tình thấp thỏm bất an, ngửa đầu nhìn khuôn mặt âm tình bất định của Thẩm Tướng Khuyết, ngực liên tục kinh hoảng.
Gương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




