|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nghi có biện pháp chậm lại sao?
“Tướng Khuyết ca, huynh đang làm gì? Tại sao không thoải mái chút nào?” Hoa Điệp khóc nức nở, nồng đậm hương vị làm nũng đủ để làm cho một đại nam nhân đầu hàng.
Xem nàng bị dục hỏa đốt người, bộ dạng thống khổ, Thẩm Tướng Khuyết híp lại mâu quang, nâng hàm dưới của nàng lên, được lợi thế bao trùm đôi môi của nàng.
Hai tròng mắt Hoa Điệp trừng to, không nghĩ tới hắn lại đột nhiên hôn nàng.
Đầu lưỡi trơn trợt xông vào cái miệng nhỏ nhắn của nàng, tận tình hút lấy mật ngọt trong đó, như cổ vũ đầu lưỡi rụt rè của nàng, không ngừng quấy, dây dưa.
Nàng bị hắn hôn đến choáng váng đầu óc, hai chân mềm nhũn, chỉ có thể bất lực bắt được cánh tay hắn, cả người ngồi phịch ở trong ngực của hắn.
Một dòng nước ấm ấm áp, không ngừng rót vào bụng, Hoa Điệp có thể cảm giác được giữa hai chân của nàng đã muốn ướt át, thân thể có một loại ham muốn.
“Tướng Khuyết ca. . . . . .” Trong mắt nàng tràn ngập sương mù tình ý dạt dào nhìn hắn.
Nhìn gương mặt tuấn dật trước mắt này. Từ mười tuổi năm ấy, nàng gặp được hắn và khi hắn cứu vớt mạng nhỏ của nàng thì lòng của nàng cũng chỉ có sự hiện hữu của hắn.
Cho dù biết hắn chẳng qua xem nàng như một đứa nhỏ, nhưng trong thời gian ở cùng hắn, đã phát sinh ra tình yêu, mặc dù cách biệt bốn năm, trong lòng của nàng vẫn chỉ tồn tại hình bóng của hắn.
Thẩm Tướng Khuyết không ngừng cướp lấy nước bọt trong miệng nàng, chơi đùa cùng đầu lưỡi nàng. Nàng học được rất nhanh, lập tức cũng hôn trả lại hắn.
Hai cái đầu lưỡi vẫn nhảy múa, tách ra lại cuốn lấy, giống hạn hán gặp mưa phùng, hôn khó khăn chia lìa.
Cho đến khi hai người hít thở không thông thì bọn họ mới tách ra thở hổn hển, đôi môi Hoa Điệp bị hôn đến sưng lên, hai gò má đỏ tươi, ánh mắt trở nên quyến rũ hơn.
“Muội còn muốn. . . . . . Tiếp tục hôn . . . . . .” Nàng thích cảm giác hắn hôn nàng, như là được quý trọng.
Trong mắt Thẩm Tướng Khuyết hiện lên một chút dị sắc, tay vỗ về hai má đỏ bừng của nàng, khóe miệng cong lên, thấp giọng khẽ nói, “Xem ra huynh dạy hư muội rồi.”
“Muội học xấu sao?” Nàng nhìn hắn, thì thào hỏi.
“Cô nương tốt không nên chủ động đòi nam nhân hôn” Thẩm Tướng Khuyết một bên nói nhỏ, một bên hôn lên gáy nàng.
Hoa Điệp nhịn không được rên rỉ, nụ hôn của hắn làm cho nàng cảm thấy ngứa ngáy, giống như gieo xuống ngọn lửa, trong nháy mắt biến thành lửa cháy lan ra đồng cỏ đại hỏa: hỏa hoạn.
“Nếu. . . . . .” Nàng ý loạn tình mê nói: “Nếu làm cô nương tốt không được huynh hôn, muội đây. . . . Tình nguyện làm một cô nương hư hỏng. . . . . .”
Thân thể trắng ngần của nàng cong lên, bộ ngực rắn chắc càng dán vào hắn.
Trong không khí tràn ngập một hương vị ngọt ngào, là từ trên người nàng truyền tới .
Thẩm Tướng Khuyết ngửi được mùi thơm nhàn nhạt toả ra từ trên người nàng, đầu lưỡi trượt trên da thịt non mềm, đôi môi liên tiếp hôn lên thân thể trắng noãn của nàng, gieo xuống một đám dấu vết rõ ràng, rất nhanh, trên da thịt tuyết trắng có vô số dấu hôn đậm màu.
“Tướng Khuyết ca. . . . . . Muội rất khổ sở. . . . . .” Trong mắt Hoa Điệp tràn ngập sương mù, theo hành động của hắn, thân thể của nàng giống như một ngọn lửa. càng đốt càng tràn đầy, hoa huyệt chậm rãi tiết ra mật dịch, toàn bộ tiết khố bị ướt, thậm chí còn theo bắp đùi trượt ra ngoài.
Nàng cảm thấy quá mất mặt, càng thêm ngượng ngùng.
Thẩm Tướng Khuyết không nói hai lời dùng đôi môi bao trùm lên môi nàng, đầu lưỡi nhẹ nhàng tách hàm răng của nàng ra, làm cho hắn thuận lợi tiến vào miệng của nàng, tận tình dây dưa cùng cái lưỡi thơm tho của nàng.
“A. . . . . .” Nàng bị hắn hôn đến tứ chi xụi lơ.
Bàn tay to của hắn nhẹ nhàng phủ lên bộ ngực tròn trịa của nàng, lấy tốc độ chậm chạp bóp nhẹ.
Hoa Điệp thẹn thùng, nụ hoa trước ngực được hắn nhẹ mơn trớn mà trở nên cứng hơn.
Trong cơ thể dâng lên một loại khoái cảm, khiến nàng ngâm nga ra tiếng, hắn khiêu khích làm cho nàng cảm thấy hưng phấn, thân thể tuyết trắng trong lòng hắn run rẩy kịch liệt
“Thích không?” Thẩm Tướng Khuyết thấy nàng kích động, ở bên tai nàng thổi khí nóng, nhẹ giọng hỏi.
“Thích. . . . . .” Hoa Điệp đỏ mặt, nhẹ nhàng nói.
Tốc độ vuốt ve của hắn càng lúc càng nhanh, lực đạo cũng tăng thêm làm khoái cảm trong cơ thể nàng dâng lên, nàng nhắm mắt lại, tùy ý chính mình nước chảy bèo trôi, cảm thụ được sự vui sướng không ngừng, từ bản năng nàng ngâm nga ra tiếng rên rỉ làm cho máu trong người hắn sôi trào.
“Vậy muội có muốn nhiều hơn nữa không?” Hắn cắn vành tai mượt mà của nàng, ở bên tai nàng nhẹ giọng lẩm bẩm, mang theo vô hạn dụ hoặc.
“Nhiều hơn?” Trong mắt nàng tràn ngập nghi ngờ.
“Đúng vậy, càng thích. Muội muốn không?” Cách cái yếm, hắn bóp chặt nhũ phong tròn trịa, nghe được nàng thở gấp một tiếng, sau đó cuồng loạn gật đầu.
“Muội muốn. . . . . .”
“Muốn cái gì?”
“Không phải huynh nói . . . . .” Hoa Điệp kinh ngạc nhìn hắn.
“Huynh muốn muội nói ra.”
Khuôn mặt Hoa Điệp càng thêm đỏ, ngượng ngùng cúi đầu.
“Muội không dám. . . . . .” Nàng thấp giọng ngập ngừng
“Vì sao không dám?” Hắn nâng hàm dưới của nàng lên, nhìn vẻ mặt đầy thẹn thùng của nàng, ánh mắt hắn trở nên u ám.
“Muội không biết phải nói gì.”
“Nói muội muốn ta, muốn ta sờ thân thể của muội, cho muội được thỏa mãn.”
Mỗi câu hắn đều nói rõ ràng, Hoa Điệp hận không thể tìm một cái động để chui vào.
Mà mấy câu nói của hắn, cũng làm cho thân thể của nàng nổi lên phản ứng, hạ thể không ngừng tuôn ra dịch mật.
Khi hắn nhìn thấy dòng chất lỏng trong suốt chảy ra giữa hai đùi trắng noãn của nàng thì liền lộ ra vẻ mặt hiển nhiên.
“Thân thể của muội đều có phản ứng, muội còn không nói sao?”
“Tướng Khuyết ca, huynh không cần trêu cợt muội.” Hoa Điệp ở trong lòng ngực của hắn thở gấp nói, thân mình tràn đầy thoả mãn đang run rẩy.
“Huynh sao lại đành lòng trêu cợt muội? Huynh chỉ muốn biết muội muốn hay không mà thôi.”
Nhìn biểu tình nghiêm túc của hắn, mí mắt Hoa Điệp buông xuống, dùng giọng điệu muỗi kêu nói ra lời thẹn thùng, “Muội muốn Tướng Khuyết ca. . . Muội muốn huynh. . . . . . Sờ. . . . . . Sờ cơ thể của muội, để cho muội được thỏa mãn. . . . . .”
Vừa nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm của nàng trở nên hồng nhuận, ngay cả hai bên tai đều đỏ lên.
Mâu quang Thẩm Tướng Khuyết chợt lóe, đột nhiên hắn đè nàng xuống giường.
Hoa Điệp kêu lên một tiếng, cả người choáng váng, chờ nàng định thần lại thì thân hình to lớn của hắn đã đè lên trên người nàng.
Đôi mắt hắn lấp lánh như những ngôi sao của bầu trời đêm, bàn tay thô to vỗ về chơi đùa khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ngón tay khẽ rẩy mạnh đôi môi hồng nhuận của nàng, “Muội sợ sao?”
“Muội không sợ, bởi vì muội tin tưởng Tướng Khuyết ca sẽ không làm tổn thương muội.” Đôi mắt thâm tình chân thành nói rõ ràng sự tin tưởng vô tận, nàng chém đinh chặt sắt tin tưởng hắn.
Khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Tướng Khuyết tới gần nàng, đôi mắt híp lại, “Có lẽ. . . . Muội nghĩ sai rồi, nếu như huynh tổn thương muội thì sao?”
Nàng không hề hoài nghi mà tin tưởng hắn, trong đầu của hắn có một loại áp lực vô hình, làm cho hắn có một loại suy nghĩ muốn hung hăng làm thương tổn suy nghĩ của nàng.
Hoa Điệp nở nụ cười, cười thật ngọt ngào, “Nếu như huynh làm tổn thương muội, muội cũng không trách huynh, bởi vì muội biết Tướng Khuyết ca cũng không phải là cố ý muốn đả thương muội.”
“Muội tin tưởng huynh như vậy, làm cho huynh rất áp lực.”
“Thực xin lỗi. . . . . .”
“Vì sao xin lỗi ?”
“Muội không nghĩ tới sẽ gây áp lực cho huynh.” Ánh mắt của nàng
trở nên mờ mịt.
Đột nhiên Thẩm Tướng Khuyết nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, nhìn thẳng vào mắt nàng, “Muội không cần xin lỗi, chỉ cần đợi lát nữa. . . . . .”
“Đợi lát nữa như thế nào?”
“Đợi lát nữa huynh có làm đau muội thì muội cũng đừng trách huynh.”
Nói hết lời, hắn xé cái yếm của nàng xuống, thoáng chốc, trước ngực của nàng chợt mát mẻ, hai khỏa gò núi tuyết trắng bật ra ngoài.
Hoa Điệp kêu một tiếng, không nghĩ tới hắn lại thô bạo như thế.
Theo bản năng nàng lấy tay che khuất bộ ngực, mặt đỏ lên.
“Muội thẹn thùng sao?” Bên tai truyền đến tiếng hắn trêu chọc.
“Muội . . . . .” Cổ họng một trận khô khan, hoa kính không ngừng co rút, hoa dịch ngọt ngào chảy xuống, theo bản năng nàng liền kẹp chặt hai chân.
Bàn tay hắn cầm lấy tay nàng ra, ánh mắt hắn chuyên chú nhìn trên nhũ phong tuyết trắng của nàng.
Dưới ánh mắt nóng chảy của hắn, Hoa Điệp thở hổn hển, cảm giác quả mâm xôi trên nhũ phong càng thêm thẳng đứng, đỏ tươi.
Hắn cúi đầu, dùng miệng ngậm đầu vú của nàng.
“A. . . . . .” Từ nơi hắn khiêu khích có một làn sóng sung sướng lây lan khắp toàn thân, Hoa Điệp nhịn không được thét chói tai, thanh âm phóng đãng quanh quẩn trong phòng nhỏ hẹp.
Thẩm Tướng Khuyết không ngừng dùng đầu lưỡi liếm khối nhỏ tròn trên đầu ngực, hàm răng cắn lên ngực lưu lại vài vết cắn rõ ràng.
Hoa Điệp cũng không cảm thấy đau, ngược lại có một loại cảm giác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




