|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
. .” Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng cọ xát trên lưng hắn, tiếng rên rỉ khêu gợi truyền ra từ cái miệng nhỏ nhắn của nàng.
Đối với Thẩm Tướng Khuyết mà nói, đây không khác nào là đòn kích thích nghiêm trọng, hô hấp của hắn dần dần trở nên vẩn đục nặng nề, thân mình trở nên cứng ngắc.
“Muội có biết muội đang đùa với lửa hay không?”
“Nghịch lửa?” Hoa Điệp ngẩng đầu, hoang mang nhìn bóng lưng của hắn. Từ bóng lưng của hắn nàng không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng lại có thể nghe ra được hắn đang đè nén.
“Trước hết muội buông huynh ra.” Thẩm Tướng Khuyết sợ nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, hắn sẽ không khống chế được dục vọng của mình mất, hắn có thể cảm giác được hai ngực mềm mại của nàng đang dán lên lưng hắn..
Khi nàng cọ xát thì tuyết phong mền mại liên tục trượt trên lưng hắn, thoáng chốc, mũi hắn tràn đầy thoả mãn, ngửi thấy hương thơm chỉ thuộc về nàng.
Hoa Điệp muốn nói lại thôi, “Muội . . . . .”
“Rốt cuộc muội muốn nói cái gì?” Hắn quay nửa người lại, nhìn gương mặt ửng hồng của nàng, đầu nàng hơi hạ, sợi tóc dài mảnh tuỳ ý buông xuống.
“Muội không buông ra được. . . . . . Ôm huynh. . . . . . Thật thoải mái. . . . . .” Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trở nên thật là đỏ, thật là đỏ, biết rõ nói ra sẽ rất thẹn, nhưng buông hắn ra thì cảm giác khô nóng đó lại sẽ chạy loạn trong cơ thể, chỉ có tựa vào trên người hắn như vậy, mới có thể hoá giải được.
Thẩm Tướng Khuyết đương nhiên biết nàng làm như vậy là vì dược hiệu đang tác quái trong cơ thể nàng, nhưng hắn không phải thánh nhân, cũng không phải là Liễu Hạ Huệ, dục vọng trong cơ thể bắt đầu từ bụng xông thẳng lên.
“Muội có thể ôm huynh, nhưng không được lộn xộn.” Hắn bất đắc dĩ nói.
Nhưng Hoa Điệp làm sao có thể ngoan ngoãn đứng im, hắn có thể cảm giác được thân thể mềm mại của nàng không ngừng vặn vẹo, tiếng rên rỉ phát ra từ miệng nàng, từng tiếng thở gấp làm cho người ta không kiềm chế được sự kích thích.
“Tướng Khuyết ca. . . . . .”
Khi nàng gọi tên hắn thì thân thể hắn đột nhiên cứng đờ. Mùi hương thơm ngát nhẹ nhàng vây quanh hắn, trong chớp mắt, cả người nàng liền dựa lên bả vai hắn, cơ thể mền mại không xương kề sát thân thể hắn, cánh tay tuyết trắng từ phía sau vòng lên cổ hắn.
“Muội đang làm gì?” Thẩm Tướng Khuyết cảm thấy mình sắp phát điên rồi, động tác của nàng càng lúc càng táo bạo, hắn đã sắp không kiểm soát được .
“Muội rất khổ sở. . . . . . Cứu muội. . . . . .” Giọng nói của nàng mang theo tiếng nức nở.
Nàng không biết rốt cuộc mình bị làm sao nữa, trong cơ thể giống như có ngọn lửa mang theo cảm giác tê dại cháy khắp nơi, mặc dù tựa lên trên người hắn có thể thoải mái được một ít, nhưng hỏa diễm không ngừng thiêu đốt tán loạn trên người nàng, hoàn toàn không thể dập tắt.
“Muội kiềm chế chút.” Hắn cắn răng nói. Nghe tiếng khóc nghẹn ngào của nàng, tim của hắn chợt thấy đau đớn.
“Muội thật sự rất khổ sở. . . . . . Đau khổ quá. . . . . . Nóng quá. . . . . .” Đầu Hoa Điệp làm loạn ở hõm vai hắn, hít vào mùi vị nam nhân chỉ thuộc về hắn, cổ họng dâng lên một trận khô nóng, ánh mắt trở nên mờ mịt.
Tay nhỏ bé của nàng ôm cổ hắn, càng ôm càng chặt, tưởng chừng như xiết chặt làm hắn hít thở không thông.
Chương 5
“Hoa Điệp, mau buông tay, muội sắp siết chết huynh rồi.” Thẩm Tướng Khuyết nhíu mày, nhanh chóng xoay người, gỡ cánh tay nàng xuống, tránh cho mình bị nàng siết đến không thở được.
Hoa Điệp lấy lại tinh thần, vừa nhìn thấy biểu tình khố sở của hắn, lập tức buông tay, chột dạ nói: “Thực xin lỗi.”
Thấy vẻ mặt áy náy của nàng, cho dù Thẩm Tướng Khuyết có muốn tức giận cũng không giận được, nhìn thấy hai tròng mắt trong suốt của nàng tràn ngập nước mắt thì tim hắn khẽ động, tựa hồ ở nơi sâu nhất trong lòng bị ai đó chạm vào.
“Đừng khóc.” Thẩm Tướng Khuyết lau nước mắt nơi khoé mắt nàng, thanh âm khàn khàn. Nhìn nàng khóc sướt mướt, lồng ngực của hắn không hiểu vì sao lại nổi lên một trận đau đớn.
“Huynh có đau không?” Nhìn thấy vệt hằn trên cổ của hắn, có thể là do vừa rồi nàng dùng sức mà ra, nàng cảm thấy buồn vì “Kiệt tác” của chính mình.
“Huynh không đau.” Thẩm Tướng Khuyết thản nhiên nói.
“Thực xin lỗi. . . . . . Muội không cố ý . . . . . .”
“Đã không cố ý thì muội cũng không cần khổ sở.” Hắn vụng về an ủi nàng, vẻ mặt có chút mất tự nhiên, bởi vì nàng dựa vào rất gần, gần đên nỗi hắn có thể phảng phất ngửi được mùi hương từ trên người nàng
“Tướng Khuyết ca, vì sao cơ thể của muội. . . . . . Rất nóng. . . . . . Hơn nữa. . . . . .” Gò má nàng đỏ bừng, hai chân nàng như nhũn ra, u cốc thần bí giữa hai chân chậm rãi tiết ra dịch mật, thấm ướt cả tiết khố.
“Hơn nữa cái gì?” Thấy nàng ngượng ngùng dường như có lời gì khó nói, Thẩm Tướng Khuyết nheo mắt hỏi.
Nàng cắn môi đỏ mọng, nhìn hắn bằng vẻ mặt đáng yêu.
“Muội cảm thấy thân thể rất kì quái. . . . . . Tướng Khuyết ca, huynh có thể giúp muội không?” Từ miệng nàng thoát ra hơi thở Như lan.
Ánh mắt Thẩm Tướng Khuyết trở nên thâm trầm, “Muội muốn ta giúp muội thế nào?”
“Muội. . . . . . Muội cũng không biết. . . . . .” Ánh mắt của nàng mù mịt, cầu khẩn nói: “Tướng Khuyết ca, huynh nhất định có biện pháp giúp muội, đúng không?”
Thẩm Tướng Khuyết chật vật quay đầu, ánh mắt tín nhiệm của nàng, làm cho hắn cảm thấy chột dạ.
Nàng trở thành như vậy, hắn phải chịu phần trách nhiệm rất lớn.
“Muội đừng xem huynh như thần, huynh không có cách.” Hắn lạnh lùng cự tuyệt.
Không bao lâu, hắn chợt nghe thấy tiếng khóc nức nở và tiếng rên rỉ phát ra từ miệng Hoa Điệp.
“Tướng Khuyết ca. . . . . . Muội thật sự rất khổ sở, cầu huynh. . . . . .” Hoa Điệp cũng không biết mình muốn cái gì, chỉ là vặn vẹo thân thể mềm mại, cảm giác được ngọn lửa không ngừng cháy trong thân thể, thật là thống khổ.
Nàng bắt được bàn tay của hắn liền xoa lên mặt của mình, cái cảm giác thoải mái này làm cho nàng nhịn không được phát ra tiếng thở dốc.
Trong lúc vô tình Thẩm Tướng Khuyết cúi đầu, vừa lúc nhìn thấy vạt áo của nàng mở rộng, lộ ra cả bộ ngực sữa phiếm hồng, thoáng chốc, ánh mắt hắn trở nên thâm trầm.
“Muội đang làm gì?” Thanh âm của hắn trầm thấp đến không thể thấp hơn, một cỗ xúc động chạy thẳng về phía bụng, làm dục vọng giữa hai chân hắn lặng lẽ thức tỉnh.
Ánh mắt của hắn có phần bối rối, nghiêng mình đi, không muốn để nàng nhìn thấy phản ứng của thân thể hắn.
Chính là không nghĩ tới nàng lại đem bàn tay của hắn kéo xuống, chạm đến hai khoả núi tròn trước ngực của nàng.
“Thật thoải mái. . . . . .”
Nàng nhẹ giọng thở dài, vẻ mặt giống như rất hưởng thụ, làm cho lý trí của Thẩm Tướng Khuyết thiếu chút nữa hỏng mất.
“Muội vốn là chơi với lửa.”
“Tướng Khuyết ca. . . . . . Giúp muội . . . . .” Hoa Điệp bị dục hỏa đốt cháy căn bản không biết mình đang làm cái gì, chỉ có thể theo bản năng, kéo quần áo trên người xuống, trong nháy mắt, nửa người trên nàng chỉ còn lại cái yếm.
Thân mình Thẩm Tướng Khuyết trở nên cứng ngắc.
Nhìn dáng người uyển chuyển thon dài, bờ eo mảnh khảnh của nàng, da thịt tuyết trắng nhuộm đỏ, khỏa phấn nộn giống như quả đào ngon miệng, làm cho người ta nghĩ muốn cắn một ngụm.
Bất tri bất giác, toàn bộ thân thể mềm mại của nàng dán vào, uốn éo trong lòng ngực hắn, ánh mắt đáng yêu tràn ngập dục vọng, môi anh đào hé mở, muốn nói lại thôi.
“Muội mà không dừng tay, nếu phát sinh chuyện gì, thì muội tự chịu trách nhiệm” Thanh âm của Thẩm Tướng Khuyết trở nên càng thêm thấp, bị nàng khơi mào trong đôi mắt tối tăm của hắn tràn ngập tình dục..
Hắn cố gắng khắc chế chính mình, không muốn thừa dịp người gặp nạn, hắn biết cho dù hắn chạm vào nàng, nàng tuyệt đối sẽ không có một tí oán hận, nhưng chỉ cần nghĩ đến chính mình như vậy tùy ý phụ thân và tỷ tỷ sắp đặt, hắn vẫn là không cam tâm tình nguyện.
“Muội biết. . . . . . Tướng Khuyết ca, cầu huynh. . . . . . Nhanh chút, muội chịu không nổi . . . . . .” Hoa Điệp phát ra tiếng khóc nức nở, ở trong lòng hắn không ngừng vặn vẹo.
Cặp mông tròn xinh đẹp cọ xát đến dục vọng của hắn, làm cho hắn khàn giọng, thở hổn hển giọng điệu trở nên hung ác, “Nếu muội cầu huynh, đợi lát nữa muội nếu nói không muốn, huynh cũng sẽ không dừng tay.”
Trên thực tế, hắn đã không thể kiềm chế được dục vọng trong thân thể, đến lúc đó muốn hắn dừng tay cũng không có khả năng.
“Muội biết, cầu huynh nhanh lên. . . . . .” Hoa Điệp nhịn không được mở miệng khẩn cầu.
Nàng điềm đạm đáng yêu trong đôi mắt tràn đầy khô nóng, dục vọng cùng nước mắt, thân mình nhỏ bé yếu ớt run rẩy, không biết là bởi vì sợ hãi, hay là do Thẩm Tướng Khuyết tới gần.
Hơi thở nam nhân truyền đến, làm cho đầu óc Hoa Điệp càng thêm mê man.
Nàng có thể cảm giác cơ thể của hắn nóng rực, làm cho thân thể nàng lại nóng dọa người, hơi thở từ miệng nhỏ nhắn thở ra trở nên vô cùng lộn xộn.
“Đừng gấp.” Thẩm Tướng Khuyết cũng không vội muốn thân thể của nàng, bởi vì biết nàng còn là một xử nữ, hẳn là chậm rãi chỉ dẫn nàng. Nhưng xem nàng bộ dáng nôn nóng, hắn hoài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




