watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8172 Lượt

mau lôi ả ra!”

Hoàng mệnh khốn khiếp gì chứ? Không phải chỉ là đi nhầm chỗ thôi sao, thêm mấy cành cây bị gãy, vậy mà đã đòi lấy tính mạng ta rồi? Ta trợn trừng hai mắt định thét lớn lên với hắn, thế nhưng nhìn sắc mặt hoang mang của lão thái giám, dáng vẻ như định nói lại thôi, trong lòng ta đột nhiên cũng hoảng loạn. Những lời tên ma đầu sát nhân cuồng loạn này vừa nói chắc không phải là thật chứ?

Chương 11: Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt

“Ôi đau quá! Ngươi không thể nhẹ tay hơn một chút được sao?” Mông vừa lĩnh một trượng, ta đã thét lớn kêu đau. Hai tên thị vệ cầm trượng nhướng cao mày, lườm ta không chút khách khí.

“Đã bị phạt trượng lại còn kêu, kêu…cái đầu ngươi.” Một trong hai tên thị vệ quát ta rồi lại giơ trượng lên đánh tiếp.

“Đánh cho đến chết đấy, ngươi hiểu không? Đánh nặng một chút cũng phải chết, đánh nhẹ một chút cũng phải chết. Ngươi nghĩ xem bản thân thích chúng ta đánh nặng để chết nhanh hay đánh nhẹ để chết từ từ?” Tên thị vệ đang cầm trượng còn lại chậm rãi nói. Hầy, vị đại ca đánh người này cũng thật có cá tính quá đi.

Cứ như vậy hình trượng không ngừng nện xuống người ta. Mùi vị nếm đòn này trước kia khi còn làm ăn mày, hắn cũng đã từng nếm trải, chỉ có điều…thực sự chưa bao giờ ta phải chịu đựng hình trượng lâu như vậy. Ban đầu ta còn miễn cưỡng chịu đựng, lúc sau đau quá không nhịn được, ta liền bật khóc, rồi không ngừng thét gào. Trong lòng liên tục mắng Diêm Vương lão tử, mắng phụ thân Thừa tướng, mắng Nam Cung Diệp chết tiệt.

Cuối cùng, hai mắt tối sầm, hai tai ù đi, ta đã hoàn toàn không còn phân biệt nổi cơn đau truyền tới là do hình trượng vừa nên xuống hay

hay những vết thương đang rỉ máu truyền

lại. Ta lúc này bị ấn chặt lên một tấm gỗ dài. Hai tay ta nắm chặt vào thanh gỗ tới mức lằn cả dấu tay. Toàn thân ta run lên, miệng không ngừng trào máu.

Ta trợn mắt, định nhìn cho rõ hai tên thi vệ đang đánh mình, nhưng đầu ta nặng đến độ không thể nhấc lên nổi, hai mắt mờ đi, trước mặt hiện lên vô số hình ảnh hỗn loạn…

Trên đường, một đứa ăn mày nhỏ đang bị chó rượt đuổi vì đã cướp bánh bao của người khác. Con bé chạy khắp các con đường qua mọi ngõ ngách. Đùi của nó bị chó cắn rách một mảng thịt. Sau cùng nó trốn trong đống cỏ lớn mới thoát được. Thế nhưng vết thương bị nhiễm trùng, nó sốt cao mãi không hạ. Thế nhưng đại thẩm sống bến cạnh đã không ngần ngại mà chỉ vào mặt nó mắng: “Con tiện nhân, mạng còn tiện hơn, ngay cả Diêm Vương cũng không chịu thu nhận.”

Rồi một đoạn hình ảnh khác lại hiện lên. Vẫn là đứa bé ăn mày đó, nhưng giờ, đã lớn hơn một chút, lại còn học lỏm được mấy chiêu ăn cắp vặt, biết thó túi tiền của người ta để lấy tiền mua đồ ăn. Lần này, con bé ăn cắp túi tiền của một bà lão. Bà già bị mất tiền ngồi bệt xuống đất khóc không ngừng. Thấy vậy, không nhẫn tâm, nó liền quay lại trả tiền cho bà lão, kết quả là bị tóm đến quan phủ ăn hình trượng. Sau khi chịu phạt xong, con bé bị họ ném ra bên ngoài, vết thương nặng đến nỗi mấy ngày sau vẫn chẳng thể bò dậy được.

Con bé ăn mày đó thường xuyên bị đánh, lại hay bị vấp ngã nên cơ thể lúc nào cũng trầy trụa thương tích. Dẫu vậy, chẳng hề gục ngã, nó vẫn sống kiên cường. Vì đã quá quen với cuộc sống mồ côi, đơn độc nên nó không muốn người khác giống như mình. Cứ thấy những người yếu đuối không chốn nương thân là nó lại nghĩ cách giúp đỡ, tuy rằng bản thân không có nhiều, chỉ có thể giúp họ được phần nào thôi. Và khi nó nhìn thấy những người cô độc…

Lúc này, trong tâm trí ta chợt hiện lên bóng của một bé trai. Cậu ta đang đứng trên tường thành, cúi đầu buồn bã nhìn xuống tòa thành mênh mông đang chìm trong giấc ngủ. Nếu họ cô độc, ta nghĩ, ta muốn được bước tới, nắm lấy bàn tay họ.

Ta lúc tỉnh lúc mơ, trước mắt cứ hiện lên hình ảnh một tiểu ăn mày nhỏ bé, đội chiếc mũ có khăn trùm, mình đầy thương tích đứng cùng vị thiếu niên cô độc trên tường thành. Nhưng ta chợt thấy buồn cười, giờ là lúc nào rồi mà ta còn nhớ đến người khác chứ?

Từ trước đến nay, cho dù bị thương nặng đến mức nào, đau đớn đến ra sao, chẳng có bất kỳ ai quan tâm đến ta cả, dẫu ta có chết đi, chắc rằng cũng chẳng có một ai lo lắng, buồn thương. Mà sự thực chẳng phải ta đã chết một lần rồi sao? Và đúng là không có ai quan tâm thật. Sau cùng, trước khi đánh mất ý thức hoàn toàn, không biết là ảo giác hay sự thật, ta bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên. Giọng nói ấy vừa mạnh mẽ vừa phẫn nộ, lại đau đớn đến tột cùng: “Các ngươi! Dừng tay lại!”

***

Thế rồi những hình ảnh hỗn loạn khác lại hiện lên liên hồi. Ta gặp phụ thân và mẫu thân. Trong làn tuyết trắng, toàn thân họ một màu trắng toát, lại chẳng thể nhìn rõ được dung nhan. Nhưng ta có thể cảm nhận được họ đang mỉm cười nhìn ta. Lúc ta vui vẻ chạy lại, họ lại càng lúc càng trôi xa, sau cùng biến mất ở phía cuối chân trời. Rồi, ta nhìn thấy Tuyết Thần, chàng nằm trên tuyết, thần thái tĩnh lặng. Thế nhưng chớp mắt, chàng đã ở bên Thức Cầm, tay trong tay nồng thắm, hoàn toàn không hề nhìn thấy ta. Ta lo lắng đuổi theo nhưng làm cách nào cũng không thể đuổi kịp. Dần dần trong biển tuyết trắng xóa tưởng chừng vô hạn đó, chỉ còn lại mình ta trơ trọi. Trời lạnh giá rét, tuyết rơi ngập trời, rốt cuộc ta ngã nhào xuống tuyết, trong lòng thầm nhủ, thôi bỏ đi, cứ nằm đây thôi, mệt mỏi quá rồi!

Nhưng vào lúc ấy, bỗng một giọng nói vang lên, dường như có ai đó đang nói chuyện với ta, lúc gần lúc xa, lúc dịu dàng khi mềm mại, mang theo cả niềm xót thương: “Đồ ham ăn, đừng ngủ nữa, không cho phép ngủ nữa, nàng có nghe thấy không?”

Ta mơ màng mở mắt, ngẩng đầu, và hình ảnh hiện ra trước mắt là một khuôn mặt tuấn tú, đẹp trai, kết hợp với đôi mắt hơi dài trông giống như đôi mắt của một con hồ li giảo hoạt. Nụ cười chàng mang chút tà khí. Thế nhưng, ánh mắt chàng lại vô cùng ấm áp. Giữa tiết trời lạnh giá, chỉ có đôi mắt ấy khiến ta dễ dàng cảm nhận được hơi ấm tình người mà thôi…

Trước mắt là tấm rèm vàng óng ả, còn ta đang nằm trên chiếc giường lớn được sơn son thiết bạc, trên đỉnh giường chạm khắc rất nhiều hoa văn đỗ quyên sang trọng. Chiếc chăn đang đắp trên người có thêu hình long phụng giao hòa, rất hoa lệ, nhưng cũng thật mềm mại. Qua mấy lớn rèm, ta nhẹ đưa mắt nhìn ngắm căn phòng xa lạ. Bốn bề vô cùng tĩnh lặng, chiếc lư đồng chạm khắc tinh xảo đang tỏa mùi trầm hương dịu nhẹ, khiến lòng ta vì thế cũng trấn tĩnh hơn nhiều. Ta định chống người ngồi dậy để nhìn kĩ căn phòng hơn, nhưng vừa mới động đậy, ta bỗng có cảm giác cả lưng mình như bị lột. Đau đến mức không thốt nổi nên lời, ta nghiến chặt hàm răng âm thầm chịu đựng.

Đảo mắt nhìn xung quanh, ta thấy hai bên giường nằm, có mấy thiếu nữ mặc y phục cung đình. Bọn họ không hề nói chuyện, ngay cả khi nhìn thấy ta tỉnh lại, ánh mắt họ cũng chẳng thay đổi chút nào.

“Xin hỏi…chỗ này là đâu?” Đầu óc ta còn rất lộn xộn, tai trái hơi ù, còn mắt thì vẫn mờ mờ ảo ảo. Khó khăn lắm ta mới cất lời hỏi được một câu, vậy mà bọn họ lặng lẽ đứng đó. Có nhầm lẫn gì không? Lẽ nào ta đã chết và người ở thế giới tây phương cực lạc hoàn toàn không hiểu những lời ta vừa nói?

Đang ngẩn người suy nghĩ thì ngoài cửa vọng vào tiếng thỉnh an: “Điện hạ!”

Ta run bắn cả người, suýt chút nữa thì lăn từ trên giường xuống. Điện hạ? Là người nào chứ? Phải chăng tên ma đầu sát nhân cuồng loạn thấy ta đại nạn chưa chết nên truy sát đến tận nơi này? Ta chẳng để tâm đến sự đau đớn, toàn thân mềm oặt, nhưng vẫn cố lẩn vào trong chăn, chùm đầu kín mít.

Qua lớp chăn, ta nghe thấy tiếng bước chân dừng lại trước giường rồi có tiếng người hỏi: “Người này đã chết chưa?”

“Chết rồi, chết rồi?” Ta vội đáp. “Không cần phải đánh thêm nữa đâu.” “Đã chết rồi còn giữ lại làm gì? Người đâu mau đem thi thể này ra ngoài thiêu đi.”

“Đừng thiêu, không thiêu được đâu!” Ta vội vã thét lên đầy sợ hãi. Vì gấp gáp, giọng ta lạc hẳn đi, lại thêm căng thẳng tột cùng khiến ta ho sặc sụa. Cơn ho làm vết thương trên người ta nứt ra, đau đến chảy cả nước mắt. Trong khi ấy, người đàn ông đứng trước giường còn rất khoa trương cười to một tràng vui vẻ. Người đó chống tay vào thành giường, cúi thấp người xuống, rồi lật chăn của ta ra.

Gương mặt này…là Diệu. Ta thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng ngay sau đó, cơn đau kịch liệt cùng sự uất ức, tức giận trong lòng được dịp cứ thế bùng phát dữ dội. Nếu không phải vì tên khốn khiếp này giở thủ đoạn, cố ý tạo ra mối quan hệ ám muội với ta, thì người trong thiên hạ sao lại tin rằng ta sắp trở thành Vương phi của chàng chứ? Nếu ta không gả cho chàng, mẫu thân chàng sao lại vô duyên vô cớ triệu ta vào cung? Nếu ta không vào cung thì sao có thể đi nhầm đường, không đi nhầm đường sẽ không bị đánh đến mức khiến cho mông nở hoa, sống dở chết dở thế này. Tất cả là tại tên khốn khiếp trước mặt, bây giờ còn muốn lấy ta ra làm trò cười. Ta đúng thật là xui tận mạng nên mới gặp phải tên hồ li chết tiệt là chàng.

Miệng ta không ngừng lẩm bẩm, nghiến răng hạ quyết tâm không thèm để ý đến chàng nữa.

Thấy ta không chịu ra khỏi chăn, Diệu

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT