watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8175 Lượt

ăn cơm, ta đói lại phải uống thuốc. Nhìn bộ dạng cố tỏ ra vô tội của Diệu, ta biết chàng đang cố tình chọc tức ta. Nếu chàng không ăn uống ngay trước mặt ta còn được, đằng này lại ăn ngon lành như thế. Con người này đứng là quá đỗi độc ác!

Ta trợn mắt lườm chàng, ra điều phản kháng. Thế nhưng Diệu hoàn toàn phớt lờ, cứ thế mỉm cười hân hoan bê bát thuốc đặt tới trước miệng ta. Ta lắc đầu né liên tục mà chẳng thể nào tránh nổ, cuối cùng đành phải cau mày, nhắm mắt nuốt hết số thuốc chàng cưỡng chế đổ vào miệng. Thuốc đắng đến độ mũi ta cay xè. Ta thè lưỡi, tức giận quát lớn: “bọn họ, bây giờ ta không ra khỏi giường được, nên không chấp nhặt với huynh. Đợi đến khi ta xuống được khỏi giường, Ngọc Phiến Nhi ta xin thề với cái mông đã bị đánh nát bét cùng ông trời rằng, thù này không báo, kiếp sau ta sẽ đầu thai thành một kẻ xấu hoắc, chẳng thể gả chồng được.”

“Được đấy, được đấy, nếu vết thương trên mông nàng không khỏi thì cả đời này cũng đừng mong có ai lấy.” Giả bộ không hề bận tâm, Diệu thu lại chiếc bát rồi mỉm cười xán lạn. “Đồ ham ăn, đợi thêm nửa canh giờ nữa đi.”

“Đợi cái gì mà đợi?” Ta thực sự tức giận rồi.

“Thuốc phải uống lúc đói mới tốt, nửa canh giờ sau nàng có thể ăn uống bình thường. Có điều, nàng không được ăn những món ta vừa mới dùng. Bây giờ nàng phải tránh không được ăn những thức ăn có nhiều dầu mỡ, đồ sống, đồ lạnh hay những món quá chua cay.” Nhìn khuôn mặt càng lúc càng thêm nhăn nhó của ta, Diệu còn nói thêm: “Đồ ham ăn, ta đã nấu cháo cho nàng rồi, chỉ có hành xanh và táo đỏ, cháo này rất tốt cho máu, đợi chút nữa ta sẽ cho người mang lên.”

Tên khốn này, hình như không chọc ghẹo ta thì sẽ chết hay sao ấy, cho có vài ngụm cháo loãng cũng phải lấy ta ra chọc ghẹo mới vui. Ta mặc dù chu miệng phản đối nhưng trong lòng thấy ấm áp hơn nhiều, ta úp mặt vào chiếc gối, nụng nịu lên tiếng hỏi: “À, đúng rồi,huynh vẫn còn chưa nói cho ta biết, ta đang ở chỗ nào? Còn nữa, mấy thị nữ của huynh chẳng ai biết nói chuyện sao?”

“Nàng còn có thể ở đâu được nữa? Điện Tử Thần tại cung Thái Cực.” Diệu đáp

“Nhà của huynh?” Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng ta vẫn cảm thấy có chút bất ngờ.

“Tẩm cung của ta.” Diệu chỉ vào cung điện nguy nga mà tinh tế, trang nhã của mình rồi đắc ý đáp lời.

“À, vậy hẳn đây là giường của huynh rồi? Bình thường huynh vẫn ngủ trong này hả?” Ta bắt đầu không tránh khỏi ngại ngùng. Thảo nào nằm dễ chịu như vậy. Điều kiện của Hoàng tử quả nhiên là khác một trời một vực so với người thường.

Diệu mỉm cười xấu xa, sán lại gần ta nói: “Cái gì mà hàng ngày, tối nay ta định ngủ lại đây. Đồ ham ăn tránh sang một bên để lấy chỗ cho ta nằm nào.”

Trong lúc Diệu đang trêu chọc ta thì ngoài cửa vọng vào tiếng truyền lệnh.

“Điện hạ, Tô nương nương có lời mời.” Giọng một thái giám the thé cất lên.

Diệu lặng người trong giây lát, sắc mặt có chút ảm đạm, nụ cười rạng rỡ trước đó cũng tắt mất từ lúc nào không hay.

“Này…này…lúc huynh ngây người ra thì có thể bỏ chăn của ta xuống được không?” Ta ngọ nguậy thân người, nhích sang một bên. Chàng đang làm gì thế, như vậy quả thực lạnh lắm.

Diệu định thần, trong khoảnh khắc, khuôn mặt chàng lạnh đến lạ kì. Chàng nhanh chóng đặt góc chăn ta xuống, quay sang dặn dò mấy thị nữ đứng cạnh: “Hãy chăm sóc thật cẩn thận cho nàng.” Dứt lời, chàng đi thẳng ra bên ngoài.

Nhìn đám thi nữ cúi đầu lộ vẻ căng thẳng, xen lẫn lo lắng, ta vô cùng ngạc nhiên. Lần đầu tiên kể từ khi quen biết, ta mới thấy ở Diệu sắc mặt và thái độ lạnh lùng, khó gần đến vậy…

Chương 12: Hà tất nhớ lại chuyện buồn thương

“Gương đồng, mau nói cho ta biết, có phải dưới vườn lên trong cung có chôn kho báu vô giá không?”

“Gương đồng, hãy nói cho ta biết tất cả những nơi có chân báu vật.”

Chớp mắt ta đã nằm trên giường dưỡng bệnh được gần nửa tháng. Lúc này, ta đang cầm trên tay chiếc gương hiếu kỳ tự hỏi, không biết chiếc gương này rốt cuộc lúc nào mới cho chủ nhân của nó xem lại quá khứ và thấy trước tương lai. Tại sao ta soi vào, nó chẳng hiện ra thứ gì chứ? Ta thực sự muốn biết, rốt cuộc vườn lên đó chôn kho báu gì, tại sao lại khiến tên ma đầu sát nhân cuồng loạn, biến thái đó thận trọng đến vậy.

“Ngọc chủ nhân, tiểu nữ đưa người ra ngoài sưởi nắng nhé.”

Sau khi được Diệu dặn dò, các thị nữ điện Tử Thần luôn coi ta như chủ nhân thực sự. Thị nữ Hồng Anh vừa nói vừa chỉ vào chiếc giường lười bên ngoài. Đó là một chiếc giường được chạm khắc tinh xảo, có sáu chân, lại có bánh xe linh hoạt và hai tay vịn và hai tay vịn giữ hai bên. Đây là chiếc giường lười cho Diệu đặt tại xưởng gỗ nổi tiếng nhất Trường An dành riêng cho ta. Nhờ có nó mà dẫu có nằm trên giường ta vẫn có thể ra ngoài hóng gió.

Hồng Anh đẩy chiếc giường lười đi dọc hành lang rất lâu, sau đó mới tới được hoa viên. Cung Thái Cực tuy rằng chỉ thuộc một góc của hoàng thành, nhưng hoa viên của nó lại rộng lớn và lộng lẫy đến kinh người.

Dưới ánh nắng mặt trời, ta cựa người đầy khó khăn, thực ra vết thương trên

lưng và mông ta giờ đã khỏi nhiều, chỉ là bây giờ đúng vào giai đoạn vết thương đang lên da non nên đặc biệt ngứa ngáy khó chịu. Nằm mãi trong chăn, nóng rực, bí bách, ta lại đưa tay lên gãi liên hồi. Hồng Anh đứng cạnh thấy thế liên tục che miệng cười. Ta cũng chẳng để tâm, mời mấy ngày nay nằm trên giường, hàng ngày ta đều kêu ca oán thán nên xem ra hình tượng tiểu thư khuê các đã sụp đổ lâu lắm rồi. Lúc này ta bỗng thấy vô cùng vô vị, liền nghiêng đầu soi gương rồi cất tiếng hỏi: “Gương đồng à, gương đồng ơi, hãy mau nói cho ta biết…”

“Ngọc chủ nhân, người đừng có lẩm bẩm với chiếc gương mãi thế. Trong vườn lên đó thực sự không chôn giấu báu vật gì quý giá đâu.” Hồng Anh cuối cùng không nhịn được nữa đứng bên cạnh bật cười đáp lại.

“Ồ? Vậy trong đó giấu gì? Hồng Anh, em từ nhỏ đã sống trong cung, nhất định là biết nhỉ?” Không có bảo bối hay kho báu vậy tại sao tên khốn đó lại làm quá lên như vậy? Tự tiện xông vào, giết chết không tha. Đang đùa sao?

Ta vừa lên tiếng, sắc mặt Hồng Anh liền trắng nhợt, cô bé căng thẳng lắc đầu, không chịu nói thêm gì nữa.

Quả nhiên, nơi đó có gì cổ quái bên tỏng. Ta kiên quyết truy hỏi cả ngày trời, Hồng Anh sau cùng cũng không thể giấu được, đành khổ sở thì thầm với ta: “Thực ra… thực ra tiểu nhân cũng chỉ nghe người khác nói lại. Bọn họ kể rằng năm xưa, có người đã chết tại vườn lên nơi Tứ điện hạ đang ở…”

Nếu đúng vậy thì việc này hình như không có gì quá đặc biệt. Đây là hoàng cung, trong cung có người chết lẽ nào lại là việc lạ? Hồng Anh nói chuyện cứ ngập ngà ngập ngừng, ánh mắt hoảng hốt bất định, chắc chắn còn giấu điều gì chưa kể hết cho ta nghe.

Ta khẽ nghiêng người, vừa đinh hỏi tiếp, đột nhiên một giọng nữ réo rắt vang lên: “Ở trong cung nếu muốn sống lâu, thì nên ít tò mò, tọc mạch. Ngươi là con gái của Tam phu nhân Ngọc phủ đúng không? Chỉ dựa vào người… mà cũng muốn gả cho Diệu ca ca?”

Người nào mà ăn nói khó nghe vậy? Ta bất giác cau chặt đôi mày, rời mắt khỏi chiếc gương đồng, nhìn chăm chú người con gái đang tiến lại gần chỗ mình. Nàng ta trông chỉ trac tuổi ta, khuôn mặt trái xoan, mắt phượng, đôi môi ửng đỏ cong cong, thần thái kiêu căng, ngạo mạn. Nàng đang mặt một bộ y phục thêu hoa tinh tế, phần thân dưới màu đỏ phối cùng mày vàng thân trên, tay áo được chắp thêm phần lông thú trắng muốt. Đôi tay lộ ra khỏi áo, trắng trẻo và mảnh dẻ, móng tay được sơn màu trang nhã. Đứng dưới ánh mặt trời, trông nàng ta cực kỳ lộng lẫy và tràn đầy sức sống, Nhìn dáng vẻ ta đoán người con gái này nhất định có xuất thân phú quý, cao sang. Điện Tử Thần không phải tẩm cung của tên hồ li chết tiệt kia sao? Từ khi nào lại xuất hiện thêm một nhân vật thần thông như vậy chứ? Phải chăng…chính là nương nương trong cung? Không đúng, nàng ta vừa gọi tên hồ li chết tiệt kia là Diệu ca ca, chẳng lẽ là …công chúa?

“Quận… quận chúa…” Hồng Anh run rẩy cất lời thỉnh an. Mấy thị nữ vội bên thêm một chiếc ghế cùng chiếc bàn trạm trổ tinh xảo nữa ra. Trong nháy mắt, trên bàn đã bày biện đầy ắp nào là hạt dưa, lạc rang rồi bánh điểm tâm các loại.

Hồng Anh nhanh chóng ra hiều cho đám thị nữ dâng trà. Ta nằm trên chiếc giường lười, bắt đầu bấm đốt ngón tay, thầm đoán xem quận chúa trong cung có địa vị to đến mức nào. Ở Đại Kỳ, con gái của Hoàng đế và Vương gia đều được gọi là Công chúa, còn con gái của các thiên Vương được sắc phong thì gọi là Quận chúa. Người con gái này kiêu căng, ngạo mạn như thế, có lẽ phụ thân nàng ta là một Thiên vương đắc thế.

Vị quận chúa đó thấy các thị nữ sắp bàn ghế xong xuôi, cũng chưa vội ngồi xuống ngay, nàng ta đi loanh quanh chỗ ta vài vòng, soi xét một hồi rồi nói: “Không ngờ người lại dám tự ý xông vào vườn lê, với tính cách của Diệp hoàng huynh, không đánh chết ngươi coi như mạng ngươi lớn. Ngươi chắc chắn đây làn lần đầu tiên nhập cung đúng không, thật đúng là chẳng hiểu phép tắc gì cả, nhìn thấy Thạch Lựu Quận chúa Hoàng Phủ Liễu Nhi ta mà không chịu hành lễ.”

Quận chúa Thạch Lựu? Ta đưa

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT