|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mắt nhìn bộ y phục phối màu vàng đỏ của nàng ta, trong lòng thầm nghĩ dnah hiệu Thạch Lựu này đích thực quá chuẩn. Trông nàng ta quả là rất giống một thạch lựu vừa to vừa mọng! “Quận chúa Thạch Lựu à, trong hoàng cung này có những quy định gì thế? Tại sao không cho người ta bước vào trong vườn lên? Ngươi thông thuộc hoàng cung như vậy, nhất định là biết đúng không?” Ta ngẩng đầu lên ra vẻ lấy lòng mong muốn được thỉnh giáo.
“Vậy thì ngươi hãy vểnh tai lên mà nghe cho rõ.” Nàng ta nhẹ nhàng ngồi xuống, thị nữ phía sau vội dâng lên một chiếc lư hương được chạm trổ tinh xảo. Quận chúa Liễu Nhi ôm trong tay chiếc lư đồng một hồi để giữ ấm, sau đó mới từ tử mở giọng: “Ngươi coi như đã hỏi đúng người rồi. Phụ vương ta chính là Đại tướng quân đương triều Hoàng Phủ Trung Nghĩa, người cũng chính là sư phụ của Diệu ca ca, trước kia từng lập nên không biết bao nhiêu chiến công hiển hách, được Tiên hoàng sắc phong thành Kính Nam Vương. Do phụ vương ta kém Đương kim Hoàng thượng mười tuổi, cho nên được gọi là Thập Vương gia. Ta chính là trưởng nữ của Kính Nam Vương phi, được Hoàng thượng sắc phong là Thập lục quận chúa. Ngươi chỉ là con nha đầu do trắc phi của Thừa tướng sinh ra, sau này gặp ta nhớ phải hành lễ.”
Ta nhíu mày, trong lòng cảm thấy thật vô cùng phiền phức. Điều ta muốn biết chỉ là bí mật của vườn lê, thế mà nàng ta lại cứ liên tha liên thiên về gia thế, phụ mẫu của mình làm gì chứ?
“Vậy ta tự ý xông vào vườn lê…”
“Quận chúa đang nói chuyện, không được phép chen ngang.” Ta còn chưa kịp hỏi hết câu, nha hoàn đứng sau nàng ta đã trợn mắt hung dữ đưa lời mắng mỏ. Ngay cả người hầu của nàng ta cũng thật dữ tợn quá đi, một người thế này đáng lẽ tên hồ li chết tiệt đó phải đuổi đi từ lâu mới phải. Ta thầm than thở trong lòng.
“Đừng trách ta không nhắc nhở, ngươi tốt nhất đừng có nghe ngóng thêm về bí mật của vườn lê làm gì, ngươi chỉ cần nhớ kỹ một điều, nơi đó tuyệt đối không được phép đặt chân đến. Ngoài ra, ta cũng phải nói rõ cho ngươi biết, tuy rằng phụ thân ngươi đã xin Hoàng thượng ban hôn, thế nhưng ngươi không được quên xuất thân của mình thấp kém, Thân vương của Đại Kỳ chúng ta làm sao có thể lấy một người con gái thân phận thấp hèn về làm Chính phi? Phụ vương ta cũng sẽ xin Hoàng thượng ban hôn, cho nên Tần Vương phi chỉ có thể là ta. Còn về ngươi…nếu thông minh thì tốt nhất nên bỏ cuộc sớm, bây giờ thoái hôn vẫn còn kịp.”
Sau khi nghe nàng ta nói một thôi một hồi, ta cuối cùng cũng đã hiểu. Thảo nào người con gái này vô duyên vô cớ lại có thái độ đối địch với ta như vậy, hóa ra vì nàng ta cũng phải lòng tên hồ li chết tiệt. Ta lắc đầu đầy chán nản. Ánh mặt trời chói chang chiếu vào mắt, khiến tất cả mọi thứ trước mặt đều trở nên mơ hồ. Không được đắc tội với Quận chúa lại không được đắc tội với Hoàng tử, hầy, Ngọc Phiến Nhi, coi như bản thân ta xui xẻo. Ta lẩm bẩm trong miệng, lại bắt đầu ngó nghiêng xung quanh đầy bất an.
“Bản quận chúa đang nói chuyện với ngươi, ngươi có nghe thấy không? Tốt nhất là ngươi nên tránh xa Diệu ca ca một chút!”
“Muội nói ai nên tránh xa ai cơ?” Phía sau truyền đến một giọng nói trầm ổn, pha chút phẫn nộ. Ta khó nhọc thò cổ ra nhìn, mới thấy rõ được người vừa lên tiếng. Nam Dung Diệu, tên hồ li chết tiệt này xuất hiện đúng thời điểm như thể anh hung cứu mỹ nhân trong các vở kịch mà ta vẫn thường xem vậy. Chàng khoác trên người bộ y phục màu lam, trong tay bê bát cháo thanh đạm. Vừa liếc qua, ta đã nhận ran gay chiếc bát có nhiều hoa văn sang trọng thường ngày vẫn đựng cháo trắng của ta.
Diệu đích thân bê cháo đến để ta dùng? Khuôn mặt ta bất giác đỏ ửng nóng bừng.
“Diệu ca ca, ta nhập cung đường nhiên vì muốn gặp chàng rồi. Nghe phụ vương nói, khoảng thời gian gần đây chàng bận rộn lắm, thậm chí còn trễ nải không lên buổi triều sớm. Chàng đang bận việc gì thế?” Vừa nhìn thấy Nam Dung Diệu, con nha đầu quận chúa chanh chua tức thì biến thành một con người khác. Nàng ta cúi đầu hắng giọng,mỉm cười tươi tắn, khiến ta suýt nữa cho rằng vị quận chúa đanh đá khi nãy chỉ là ảo giác của mình mà thôi.
“Bận cái gì, muội không phải đã nhìn thấy rồi sao?” Giọng Diệu nghe lạnh lùng và cực kỳ khách khí. Nói rồi, chàng nhìn về hướng ta, ánh mắt đặc biệt dịu dàng. Sau đó chàng bước thẳng đến bên ta, từ tốn ngồi xuống, đưa tay véo nhẹ lên chiếc mũi của ta.
“Tại sao nàng lại ngây người ra thế, có phải cảm thấy hôm nay bản vương quá đỗi anh minh thần võ không?” Diệu đưa lời đùa bỡn.
“Sao hôm nay huynh tới muộn vậy?” Ta liếc chàng, trong lòng thực sự chỉ mong chàng đến sớm hơn đôi chút, để ta không phải chịu những lời nói khinh rẻ, giễu cợt của nàng của nàng quận chúa Thạch Lựu chanh chua.
“Sao thế, mới vài canh giờ không gặp mà nàng đã nhớ ta rồi sao?” Diệu nhìn ta mỉm cười tít mắt, quay về thái độ cợt nhả, bất cần mọi khi.
“Còn lâu mới thèm nhớ huynh, ta chỉ nhớ bát cháo của mình thôi. Ta đang đói đến độ da bụng sắp dính vào da lưng rồi đây.”
đây.” Miệng vừa nói đến ăn, bụng ta liền
nhanh chóng phối hợp nhịp nhàng phát ra tiếng kêu ‘ọc ọc’. Ta chẳng để tâm ánh mắt hân hoan của Diệu, cầm bát cháo trong tay chàng đưa lên miệng, ăn liên tục không ngừng. Không biết có phải vì quá đói không mà sao ta thấy bát cháo hôm nay thực khác với mùi vị hàng ngày. Bát cháo có hương thêm dịu nhẹ, lại thêm vị ngọt lành. Quả là rất ngon!
“Có phải nàng thấy mình đang được ăn mỹ vị ngon nhất cuộc đời không? Cháo hôm nay được nấu từ bột ngó sen cùng với canh rắn và mộc nhĩ đấy.”
“Huynh nói như thể đích thân huynh nấu cháo vậy?” Ăn xong bát cháo, ta liềm mép, sau đó túm luôn tay áo Diệu lau miệng.
“Này, tại sao nàng lại bẩn thế hả?” Diệu giật lại tay áo, ống tay áo quyệt qua phần cánh tay, chàng đột nhiên run lên rất mạnh, đôi mày thoáng nhíu chặt.
“Huynh bị thương sao? Công phu của huynh giỏi thế, mà cũng có lúc bị đánh cho thương tích đầy mình à?” Ta nắm lấy tay chàng kiể,m tra. Trên cánh tay Diệu hiện ra một vết phồng đỏ, chỉ mới động nhẹ vào Diệu đã nhíu chặt đôi mày.
“Nàng cho rằng tất cả mọi người đều ngốc nghếch như mình hả? Ta sao có thể bị người khác đánh bị thương chứ? Đồ ham ăn, nghe ta nói này, có phải nàng đang cảm thấy xót xa ta lắm đúng không?”
“Hừm, vớ vẩn, huynh là cái gì của ta mà ta phải xót chứ? Cái vết phồng đỏ này của huynh trông giống như bị bỏng vậy, bát cháo này không phải là do huynh đích thân nấu cho ta đấy chứ? Không được, ây da, bụng ta đau quá, bát cháo này nhất định đã bị hạ độc.” Ta giả bộ lăn đi lộn lại trên giường, Hoàng tử xuống bếp, chắc chắn có gian tà.
“Nếu bát cháo đó bị hạ độc thật, tại sao nàng còn liếm bát sạch sẽ như một chú chuột tham ăn thế?”
“Ai giống như chú chuột tham ăn hả?”
“Nàng.”
“NAM CUNG DIỆU.” Ta tức giận thét lớn, nhưng cùng lúc đó có một người nữa cũng thét tên chàng bằng chất giọng giận dữ, phẫn nộ. Tiếng thét to đến mức thậm chí còn có âm vọng lại. Ta còn đang hoang mang chưa hiểu chuyện gì thì vị Quận chúa Thạch Lựu đứng gọn một bên nãy giờ đã tức giận xông tới, tóm lấy chiếc bát trong tay ta ném mạnh xuống đất, sau đó trợn mắt nhìn hai chúng ta, rồi nàng ta chạy đi rất nhanh, đám thị nữ theo hầu thấy thế cũng nhấc váy đuổi theo.
***
Choang! Nghe tiếng bát cháo tuyệt đẹp rơi xuống đất vỡ tan, ta kinh hãi chết lặng người.
Những mảnh sứ đen của chiếc bát bắn tung tóe khắp nơi. Dưới ánh năng chói chang càng thêm đen óng ả. Ta đưa tay dụi mắt, bỗng thấy rất nhiều hình ảnh kì lạ ẩn hiện trên mặt mảnh bát vỡ. Sau khi nhìn kĩ những hình ảnh đó, ta sợ hãi đến mức suýt ngã từ trên giường xuống. Trên những mảnh sứ màu đen sáng lóa hiện lên gương mặt một phụ nữ trắng nhợt. Khuôn mặt đó xinh đẹp tuyệt mỹ, đẹp đến mức quái lại. Nhưng trước ánh mắt u sầu, buồn tủi của người phụ nữ ấy ta không khỏi liên tục rùng mình.
Ta còn đang thất thàn thì trên các mảnh sứ lại hiện lên một loạt hình ảnh khác. Lúc là hình ảnh một người đàn ông oai phong khoác áo long bào, chốc lại là hình ảnh một thiếu niên tuấn tú phe phẩy một chiếc quạt trông cực kỳ nhã nhặn, rồi đến hình ảnh một tuyệt sắc mỹ nhân vận trê người bộ y phục lộng lẫy… Những hình ảnh đó thay đổi liên tục không ngừng khiến ta hoa cả mày chóng cả mặt, bụng ta đột ngột quặn thắt cực kỳ khó chịu. Ta bám chặt hai tay vào thành giường, sau lưng túa mồ hôi. Ấy vậy mà ánh mắt ta chẳng thể nào rời khỏi những hình ảnh loang loáng thay đổi không ngừng.
Rồi những cảnh tượng trên nhanh chóng tan đi như sương khói, trước mắt ta chỉ còn hình ảnh vườn lê bạt ngàn, hoa nở muôn nơi, hương thơm ngào ngạt. Vừa nhìn thấy vườn lên, cảm giác sợ hãi trong ta lại tăng lên rõ rệt, vốn định nhắm mắt, nhưng toàn thân như bị yểm bùa, không thể nào động đậy được.
“Á!” Ta thét lớn. Những hình ảnh lóe lên chớp nhoáng không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu, rồi biến thành cơn ác mộng đáng sợ nhất với ta.
“Đồ ham ăn, Ngọc Phiến Nhi. Có phải vết thương lại bị toạc ra rồi phải không?” Diệu nắm chặt lấy tay ta, lúc này ta mới định thần lại được liền thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Ta vừa nhìn thấy…nhìn thấy…” Ta áp mặt xuống giường, mãi một lúc sau mới có thể
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




