watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8176 Lượt

thắng Mỉm cười gấp quạt cười chúng sinh Quay đầu giang sơn nặng mấy nỗi Người đẹp nơi nào cười gió xuân?”

Chiếc tiên của Diệp nhẹ lướt trong làn gió, mỗi lần hắn đọc một câu thơ, hắn lại thổi lên những giai điệu khác nhau. Diệp coi chiếc tiêu kia là bút, đom đóm là mực, bầu trời đêm là giấy, đợi khi ngài đọc tới câu sau cùng của bài thơ, những con đom đóm trong ống tiêu đều đã được thả ra hết. Ta lặng người đứng nhìn đom đóm trên bầu trời, lấp lánh đủ màu, sáng rực như sao, tạo thành một bức thư pháp tuyệt vời trong đêm. Ta biết mấy chữ đó, đấy chính là tên của ta. Diệp đã dùng vô số đom đóm viết thành chữ Ngọc Phiến Nhi trên không trung, từng chữ, từng chữ, trông đẹp đến vô ngần. Rồi đom đóm bay đi, thế nhưng vẻ đẹp trong khoảnh khắc đó thực sự khiến con người ta cả đời không thể nào quên được.

“Đối với ta, tên của nàng cũng giống như ánh sáng duy nhất trong màn đêm đen tối.” Diệp thì thầm lên tiếng, ta nắm chặt bàn tay, chặt đến mức móng tay nghiến cả vào da thịt. Có cô nương nào mà không thích lãng mạn, thế nhưng với một kẻ ăn mày như ta, làm sao dám mơ mộng đến những điều đó? Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên trong đời có người làm chuyện lãng mạn, vui vẻ thế này cho ta. Diệp bình thường ít nói ít cười, đêm nay lại tặng ta một dải ngân hà tuyệt đẹp là vậy. ta từ từ ngẩng đầu, tức thì nhìn thấy ánh mắt ngài tràn đầy kì vọng và dịu dàng, trái tim ta cũng dần ấm áp hẳn lên.

“Ta không biết cách làm phụ nữ vui vẻ, thế nhưng ta không muốn nàng buồn bã vì hắn ta. Ta chỉ muốn chứng minh cho nàng thấy, những gì Diệu có thể làm cho nàng thì ta cũng sẽ làm được. địa vị, quyền thế, tất cả đều không quan trọng, từ trước đến nay, ta chỉ muốn tìm một người có thể cùng mình ngắm đom đóm mà thôi.”

“Sau này, sẽ có rất nhiều người nguyện lòng ở bên ngài cùng ngắm đom đóm…” Ta lắp ba lắp bắp lên tiếng. Ý tứ của hắn quá rõ ràng, ta dù ngốc đến đâu cũng biết hắn đang định ám chỉ điều gì. Ta rất hân hoan vì có một người đàn ông nắm giữ tất cả mọi thứ sẵn sàng vì ta mà vứt bỏ tất cả, đối với người đó, giang sơn vạn lí chẳng thể bằng được một nụ cười của ta, làm sao ta có thể không động lòng? Thế nhưng lúc này, ta chẳng thể nào quên được con người mà lúc này gần như đã chẳng còn gì cả. Trong đầu ta lại hiện lên hình bóng cùng nụ cười hồ li xảo quyệt của Diệu, chàng thường ăn hiếp ta, đấu khẩu với ta, nhưng cũng hay khiến cho ta vui vẻ. Thậm chí chàng vì ta mà uống rượu độc, ấy vậy mà sau cùng lại bỏ ta đi. Ta đột nhiên muốn mắng bản thân thậm tệ, Ngọc Phiến Nhi, mày thật đúng là thiếu bản lĩnh! Chàng đã không cần mày nữa, mày còn nghĩ tới chàng làm chi?

“Nàng không cần trả lời ta ngay lập tức. Ta đã nói rồi, ta đã quen với cảm giác hai người, không muốn quay về cuộc sống đơn độc, quạnh quẽ xưa kia nữa. Hơn nữa, ta cũng rất bảo thủ, đã tìm được rồi thì không muốn thay đổi nữa. Ta có thể chờ đợi, chờ đợi thời gian chứng minh, Diệu có được, ta cũng sẽ có được, thậm chí… thứ hắn không cho được, ta đều có thể cho nàng.”

Phía chân trời xa xa, ánh bình minh hắt lên những dải sáng màu đỏ xuyên qua làn mây mỏng manh. Nước suối vẫn chảy róc rách, sương khói bay là là khắp nơi tạo nên cảm giác mờ ảo lạ thường. Sau những bóng trúc xanh rờn, ta lặng lẽ nhìn ánh ban mai chiếu lên cả tòa thành Trường An. Buổi sáng tại khu rừng ngoại thành đế đô, ta có thể cảm nhận rõ ràng sức sống mãnh liệt của cây cỏ chim muông vào đầu hạ. Sắc trời đã sáng bừng trên sắc xanh của rừng. Nhìn ra xung quanh, ta hít một hơi thật sâu, thực sự biết ơn ông trời đã tạo nên những cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp, thần kì thế này.

“Ngài đang nghĩ gì thế?” Nhìn thấy Diệp cũng lặng người, ta cảm thấy rất hiếu kì.

“Ta đang nghĩ… giang sơn Đại Kỳ chúng ta thực sự quá tươi đẹp!” Ngài nhẹ nhàng đáp lại.

“Đúng là rất tươi đẹp!” Ta vẫn nhớ, trước kia cùng đi ăn hoành thánh với Diệu ở phố Tây, ta đã từng ngắm bình minh cùng chàng. Ta thở dài, Ngọc Phiến Nhi, mày quá tham lam, mày hoàn toàn không phải là thiên kim tiểu thư phủ Thừa Tướng, ngay cái tên của mày cũng là trộm về, mày trộm cuộc đời của người ta, mày vẫn không hiểu hay sao, trên thế gian này trước kia, bây giờ và cả sau này sẽ chẳng có bất cứ thứ gì thực sự thuộc về mày cả!

“Phiến Nhi, nàng sao thế?”

“Ma đầu sát nhân, ta chóng mặt quá!” Dòng máu ấm nóng vẫn chảy từ vết thương trên vai ta xuống, ta nghe thấy Diệp gằn lên một câu “Chết tiệt!”, sau đó ta chẳng còn biết gì nữa liền thiếp đi.

Chương 22: Tiêu lang ngày nào thành người dưng

“ Ây da ! “

Tiếng thét chói tai phá vỡ không gian tĩnh lặng, khiến đám chim chóc vô cùng hãi hùng bay toán loạn làm những cánh hoa trong ngự hoa viên rơi xuống như mưa. Ta nheo mắt, đưa tay sờ vào đống phân chim rơi trên trán mình, thực đúng là lúc người ta gặp xui, ngay cả con chim cũng có thể ăn hiếp được.

Không biết thể chất của Ngọc Phiến Nhi thực sự yếu đuối hơn thân thể của ta trước đây quá nhiều hay là do ta đã được phụ thân Thừa tướng nuông chiều quá độ, mà chỉ vì vết thương nhỏ xíu lần trước thôi cũng suýt chút nữa là khiến ta mất mạng. Diệp lo lắng cho thương tích của ta, liền đề nghị với Hoàng đế lão gia cho ta được tạm thời ở lại Đông cung, tiện cho thái y chăm sóc hàng ngày. Gần đây, ngày nào mấy vị thái y này cũng tới thay băng vết thương cho ta, mỗi lần thay băng đều đau đến mức khiến ta khóc lóc thảm thiết gọi phụ mẫu liên hồi.

Diệp trông chừng ta rất sát, bởi vì thái y dặn rằng ta không được ăn những thức ăn chua cay, vậy nên cuộ

cuộc sống của ta hiện nay không hề có hai chữ mỹ vị. bữa ăn nào của

ta cũng chỉ có bát cháo hoa đạm bạc. Đề phòng ta ăn vụng, Diệp còn phái cả một ma ma trong cung tới theo sát ta một ngày hai mươi canh giờ. Ta thực sự đáng thương, bị giày vò đến độ này, dung mạo lại càng thêm tiều tụy, mới có một tuần mà quầng mắt càng lúc càng thâm đen, da mặt vàng vọt, người còn gầy hơn cả hoa.

Thế nhưng ta vẫn chưa thảm nhất, người đáng thương nhất chính là Diệu. mấy hôm trước, Hoàng đế lão gia biết được ta bị kiếm làm thương, nổi trận lôi đình, liền hạ lệnh tra rõ chân tướng sự việc. Trước mặt Hoàng đế lão gia, ta ấp a ấp úng, chỉ muốn bẩm báo qua loa cho xong chuyện, Diệp cũng im lặng không nói gì, vậy mà chẳng hiểu tên hồ li Diệu kia lại bị ai xui khiến, chủ động thừa nhận là bản thân động thủ gây thương tích cho ta. Nghe nói ngày hôm đó, Diệu xông vào đại điện, trước bao văn võ bá quan, mặt mày thách thức nói với Hoàng đế lão gia rằng chính chàng đã ra tay khiến ta bị thương, lí do vì ta là một người phụ nữ vong ân bội nghĩa, lăng loàng, lả lơi. Chàng không chấp nhận được điều đó nên động thủ dạy dỗ.

Hôm đó, phụ thân ta đứng trong triều đình, sắc mặt tím xanh, nhưng không nói bất cứ lời nào. Hoàng đế lão gia liền hạ chỉ, thu hồi tước vị của Diệu. Chàng cũng không tức giận, chỉ bật cười lạnh lùng, dường như tất cả mọi thứ đều diễn ra theo mong đợi.

Ta càng lúc càng thấy mọi chuyện có điều gì đó lạ thường, thế là quyết định đến phố Tây tìm bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo, hỏi rõ tình hình của Diệu hiện nay.

Tìm được một cái cớ, ta xuất cung rồi lần đến căn miếu hoang. Đầu hạ ở Trường An, nóng bức đến mức ta cảm thấy rất khó chịu. các quán hàng tại Phố Tây đều đang mở cửa, hơi nóng bốc lên nghi ngút, những con đường quanh đó vừa đen vừa bẩn, lại còn trơn trượt.

Ta rẽ ngang rẽ dọc rồi đi về phía căn miếu hoang. Cả đường đi, thi thoảng ta lại gặp mấy tên thanh niên cứ nhìn về phía mình, không biết những người này có liên quan gì tới bọn Hoa Hoa, Quả Quả hay không ? Còn chưa đi tới căn miếu hoang, ta đã nghe thấy tiếng khóc quen thuộc, trong lòng chợt thấy buồn cười, lại gần xem thì ra mấy đứa nhóc Hoa Hoa, Thảo Thảo đang mặc áo xô gai để tang, khóc lóc thê thảm như mất cha mất mẹ. sau khi nhìn thấy ta, bọn chúng lại ôm đầu khóc to hơn.

“ Một giỏ trứng gà. Trên trứng gà còn dính ít cỏ khô, một con gà mái già, một quả trứng ngỗng. Trên tiền vàng vẽ nhiều trứng như vậy có nghĩa gì ? “ Ta nhìn vào một tập giấy đặt trước mặt chúng rồi bật cười lên tiếng hỏi.

“ Lão đại của chúng ta mất tích rồi, lâu lắm không tìm được. Mới đây, chúng ta lại nghe nói có thể lão đại đã chết. Òa ! Òa… “ Hoa Hoa bật khóc lớn. Ta gật đầu, rất tốt, diễn xuất không tệ chút nào !

“ Mấy ngày gần đây chúng ta đang tìm một ngôi mộ đẹp cho lão đại, thế nhưng lại không có tiền. Hu hu… “ Thảo Thảo nói thêm.

“ Vậy là chúng ta quyết định bán thân để chôn lão đại, nhưng chúng ta lại không biết chữ, không thể viết chữ được, cho nên đành nghĩ ra cách này thôi… “ Qua Qua lau nước mắt nức nở lên tiếng.

“ Ý nghĩa của một giỏ trứng gà chính là bán trứng gà, cũng có nghĩa là “ bán “, trứng gà thì có nghĩa là “ thân “, trứng gà dính chút cỏ khô có nghĩa là “ mai táng “, gà mái là trứng gà đã nở ra mà thành, chính là “ lão “. Trứng ngỗng lớn hơn trứng gà, diễn tả chữ “ đại “. Gộp tất cả chúng lại thì mang nghĩa là “ bán thân mai táng lão đại “. Không tệ, các đệ rất thông minh ! “ Ta tức giận quá thành ra bật cười. Nhìn bốn đứa nhóc ăn nhiều đến mức đứa nào đứa nầy tròn vo, chẳng có chút nào gọi là nhớ nhung ta cả.

“ Lão đại, tỷ

Trang: [<] 1, 59, 60, [61] ,62,63 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT