|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thật thông minh… à không… là tiểu thư thật là thông minh ! “ Quả Quả cúi đầu vừa khóc vừa nói.
“ Thật sao ? mấy đứa đệ đúng là rất hiếu thuận, các đệ đã ở đây bán thân mai táng lão đại mấy ngày rồi ? “
“ Ngày nào cũng bán… hu hu… “ Mấy đứa nhóc lại ôm đầu khóc rống lên.
“ Vị tiểu thư này sao giọng nói nghe quen thế ? “ Quả Quả thút thít lên tiếng.
“ Đúng thế, nghe rất giống với giọng lão đại. “ Qua Qua tiếp tục khóc lóc.
“ Nhất định là vì chúng ta quá đỗi nhớ mong lão đại, nên mới cảm thấy ai cũng đều giống người cả. “ Thảo Thảo than thở rồi nói.
“ Chúng ta đều quá nhớ thương lão đại, thế nhưng tại sao ta càng nhìn lại càng thấy vị tiểu thư này trông rất giống với lão đại. Á… lão đại… tỷ vẫn chưa chết à ? Tỷ thực sự chưa chết, vậy thì quá tốt rồi ! “ Hoa Hoa ngẩng đầu lên kinh ngạc, còn ta mỉm cười còn tươi hơn cả hoa.
“Chết? Các đệ đương nhiên mong ta chết sớm rồi. Ngày nào cũng phái người canh tại Phố Tây, ngăn ta tới thông báo tình hình. Các đệ không phải giỏi nắm bắt các tin tức lắm sao, tại sao lại không biết ta đã quay về phủ Thừa tướng? Ta bị nhốt trong nhà không ra được, các đệ không hỏi han, cũng không đến chi viện, bây giờ chỉ vì mấy tờ giấy rách này mà hi vọng ta sẽ không trách phạt nữa sao? Các đệ xem, mực trên giấy vẫn còn chưa khô, thế mà còn kêu đã ở đây bán thân vài hôm rồi. Tất cả đều là nói dối!” Ta cốc mạnh lên đầu của Hoa Hoa, bốn đứa nhóc đều ôm đầu kêu đau. Hàng ngày ăn sung mặc sướng quá lâu rồi, bây giờ mấy đứa thân hình nảy nở, nặng nề chẳng chạy được bao xa đã bị ta tóm lại.
“Có phải vì đệ đẹp trai nhất, lão đại ghen tị với dung nhan của đệ, thế nên lần nào cũng chỉ đánh mỗi mình đệ?” Hoa Hoa ôm đầu than thở.
“Bởi vì huynh có diễn xuất giả dối nhất, lão đại tức giận dạy mãi mà huynh không nên thân. Đúng không, lão đại?” Ba đứa nhóc còn lại liền xúm vào, vừa bóp vai, đấm lưng lấy lòng ta lại vừa rời khỏi phe của Hoa Hoa.
“Ta thấy lúc ta không có mặt ở đây, các đệ đã sống vô cùng sung sướng. Đứa nào bụng cũng to như cái trống. Tên hồ li Nam Cung Diệu kia chắc đã cho các đệ bổng lộc không tệ đâu nhỉ?”
“Lão đại à, Diệu ca ca thực sự lúc nào cũng đối xử với bọn đệ rất tốt. Hơn nữa, huynh ấy tuyệt đối không phái người đi giết tỷ cùng Thái tử điện hạ đâu, huynh ấy còn bảo bọn đệ phải nghe ngóng bằng được tung tích của tỷ, sau đó, còn đích thân tới thành Hoa Âm để tìm kiếm tỷ. Lão đại, tại sao tỷ lại tâu với Hoàng thượng rằng Diệu ca ca muốn giết chết tỷ?”
Hoa Hoa thấy sắc mặt ta lạ thường, liền ngậm miệng không nói thêm nữa, rồi nhìn ta bằng ánh mắt đáng thương, vô tội. trong lòng ta vô cùng kinh ngạc, bọn chúng vừa nói gì, ta đã tâu với Hoàng đế lão gia là Diệu muốn sát hại ta với Diệp sao? Ta đã nói những lời này khi nào chứ?
“Lão đại, tỷ có biết, tỷ bảo phụ thân mình dâng tấu hại Diệu ca ca khiến huynh ấy đang thương, thê thảm thế nào không? Đám quan viên trong triều xưa nay vẫn luôn là những kẻ gió chiều nào cho thuyền xuôi chiều ấy…”
“Phải là gió chiều nào xoay chiều đấy mới đúng.” Ta chán nản đưa lời chỉnh đốn. Thảo nào mà Diệu lại tức giận với ta như vậy. Phụ thân Thừa tướng chết tiệt, không ngờ lại giở âm mưu hiểm ác, mượn danh nghĩa của ta để hãm hại Diệu, khiến chàng hiểu lầm ta, thực đúng là muốn phá vỡ tình cảm giữa ta và chàng mà. Buổi tối hôm đó ta lại còn bảo vệ Diệp, cãi lời Diệu, con hồ li đó không tức chết mới lạ.
“Lão đại hình như không vui vẻ, mưa gió bão bùng sắp đến rồi.”
“Lão đại nhất định đang dùng những lời thậm tệ nhất để mắng chửi ai đó trong lòng. Mỗi lần tỷ ấy định mắng người mà không dám lên tiếng, đôi môi mấp máy, ánh mắt đảo điên, biểu cảm ghê sợ giống vậy đó.” Hoa Hoa và Thảo Thảo ngồi bên cạnh thì thầm to nhỏ. Lại còn dám bàn luận về ta? Ta khẽ hừm một tiếng, mấy tên nhóc sợ rúm người, nhìn ta bằng ánh mắt đặc biệt vô tội, cầu xin ta tha cho.
“Các đệ hãy kể lại tất cả mọi chuyện biết được cho ta ngay, đừng quên ta mới là lão đại của các đệ, sau khi thu thập được thông tin gì đều phải thông báo cho ta trước. bây giờ hãy kể cho ta những biến cố xảy ra trong triều đinh khi ta không có mặt tại Trường An. Chuyện lớn, chuyện nhỏ, từ triều đình cho đến giang hồ, từ hậu cung phi tần cho đến mọi việc tại phố Tây, tất cả đều không được bỏ xót. Đã nghe rõ hay chưa?”
Mấy đứa nhóc ngồi gọn lại, run run rẩy rẩy, kể lại những chuyện đấu đá kịch liệt, mưu huyết gió tanh trong triều đình. Ta nghe mà mồ hôi túa đầy, nắm chặt bàn tay, càng lúc càng thêm căng thẳng. Cứ như vậy, thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy đã chuyển sang giờ ngọ. Ta nghe tiếng trẻ con ồn ào bên ngoài căn miếu hoang, mới nhận ra mình đã xuất cung nửa ngày rồi.
“Khoảng thời gian tới, lão đại thi thoảng sẽ tới thăm các đệ, đừng có làm chuyện xấu nữa.” Ta gõ đầu bọn chúng, tâm trạng cũng thanh thản được đôi phần. Diệu nhất định đã hiểu lầm ta nên mới không thèm quan tâm đến ta nữa.
Ra khỏi căn miếu hoang, ta than dài một tiếng. Hoa Hoa, Thảo Thảo nói với ta rằng, kể từ khi quay về Trường An, Diệu đã bị mọi người bỏ rơi Hoàng thượng đã biết chuyện mẫu thân Diệp chết trong miệng giếng cổ, đương nhiên cũng biết được chuyện phụ thân ta âm mưu đưa mỹ nữ vào cung. Tuy rằng những chuyện này đều không có chứng cứ xác thực, thế nhưng vị phụ thân của ta muốn có được tín nhiệm của Hoàng đế thêm lần nữa là điều không thể. Hiện nay ngài thân mình còn không lo xong, chỉ còn cách bán rẻ Diệu, lại còn dâng tấu thư làm những chuyện bấy lợi với chàng. Hiện tại, phe Thái tử vô cùng mạnh, còn thế lực họ ngoại với trung tâm quyền lực là Diệu đã bị lung lay. Chính lúc này, ông ngoại của Diệu cũng xin rút lui, thỉnh thị triều đình, từ chức đại học sĩ, cáo lão hồi hương. Không chi triều đình, thế lực trong hậu cung cũng đã xảy ra những biến đổi lạ thường, mấy hôm trước, cuộc tuyển chọn tú nữ năm năm một lần của Đại Kỳ đã được lên kế hoạch, Hoàng đế lão gia lựa chọn thêm phi tần mới, hi vọng thông qua việc ân sủng những người phụ nữ khác có thể làm suy yếu quyền lực của mẫu phi Diệu.
Dưới ánh mặt trời gay gắt, tường thành tại khu phố Tây này trông lại càng bẩn thỉu, chẳng khác nào một vị tướng quân đã chinh chiến ngoài sa trường nhiều năm, thương tích đầy mình. Lá cờ Đại Kỳ tung bay phấp phới trên cao, như cắt ánh mặt trời gay gắt kia thành nhiều mảnh. Chỉ có những binh sĩ trên tường thành vẫn đứng im như trụ vững, để mặc ánh nắng chiếu vào mắt, thân người nóng rực, mà không hề động đậy.
“Hoàng Phủ tướng quân!” Các binh sĩ đột nhiên cúi đầu bái lễ trước một vị tướng oai dũng.
Ta kinh ngạc ngẩng đầu, Hoàng Phủ tướng quân? Chính là Hoàng Phủ Trung Nghĩa, phụ thân của Hoàng Phủ Liễu Nhi? Vừa nhớ tới Thạch Lựu cô nương đáng ghét đó cứ quân chặt lấy Diệu là ta lại bừng bừng lửa hận. xem dáng vẻ các binh sĩ được thao luyện nghiêm túc này, thì vị Hoàng Phủ tướng quân kia đúng là người nhẫn nại, nghiêm khắc.
Bầu trời biến thành màu đỏ rực bởi vầng mặt trời sáng chói, mây trắng bay qua, thi thoảng lại thấy từng đàn chim lượn bay khắp trời. những binh sĩ gác thành người nào người nấy đứng nghiêm trang, oai vệ. Trái tim ta bỗng thắt lại, đột nhiên nhớ tới bức tranh mang tên Phượng hoàng vạn lí của Diệu. Ta bỗng thấy hoang mang, sự hoang mang không rõ lí do, hình như những gì Hoàng Phủ tướng quân nắm trong tay chính là những gì Diệu muốn có. Ánh mắt đau đớn mà sắc như sao của Diệu thực sự đã làm trái tim ta tan nát.
Ngọc Phiến Nhi, mày chẳng thể nào làm gì cho chàng hết. ta thầm nhủ bản thân như vậy.
***
Cuối cùng đã đến ngày tuyển chọn tú nữa của Đại Kỳ. Những cô gái tròn mười sáu tuổi của các quan viên từ thất phẩm trở lên đều có thể tham dự. đây là hoạt động lớn nhất được diễn ra trong hậu cung của Đại Kỳ thời gian gần đây. Cuộc tuyển chọn này luôn được tổ chức tại cung Vị Ương. Có điều, mấy lần tuyển chọn tú nữ trước kia, đều không tuyển được người con gái nào có thân phận, địa vị, tài trí, năng lực vượt qua Hoàng hậu tiền nhiệm, cho nên vô cùng đáng tiếc.
Diệp mời ta tới tham gia buổi yến tiếc hôm nay, ta tất nhiên là rất vui sướng. Nghĩ tới việc Diệu cũng sẽ xuất hiện, trái tim ta lại nhen nhóm chút kì vọng, mong rằng có thể giải thích mọi hiểu lầm với chàng.
“Đánh trắng hơn chút, bôi hồng nữa đi!” Ta cầm chiếc gương, nhìn trái ngó phải, dặn dò đám cung nữ trang điểm cho mình xinh đẹp hơn nữa.
“Ngọc tiểu thư, vẻ đẹp của người hoa nhường nguyệt thẹn thế này, nếu như trang điểm quá đậm ngược lại sẽ làm mất đi khí chất cao sang. Người nhìn xem, môi không đánh cũng đỏ, mày không vẽ cũng đen. Ngọc tiểu thư, người xuất hiện thế này, nhất định sẽ khiến cho ba ngàn giai nhân biến thành vô nhan đó.”
“Biến vô nhan? Không thể nào, ta thấy bọn họ người nào người nấy đều đánh cho khuôn mặt hệt như đít khỉ, thế mà kêu là vô nhan sao? Ngươi nói ta không cần tô son môi cũng tự hồng, như vậy đẹp hơn sao?” Ta cầm chiếc gương bán tín bán nghi. Trước đây khi còn làm ăn mày, ta rất ngưỡng mộ những tiểu thư con nhà giàu, lúc nào cũng son son phấn phấn. vậy nên ta cũng đã từng thề với bản thân, khi nào phát tài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




